Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ỷ Thế Hiếp Người

Chương 110

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Văn Diễm vẫn có bộ dạng lạnh như băng hoặc là ngu ngốc như trước, nhìn thấy Triệu Thất, vẻ mặt cũng không thay đổi nhiều. Hơi run tay, cuối cùng vẫn tiết lộ sự kích động trong lòng cậu ta.

“Tại sao ngươi lại ở đây?” Triệu Thất lo lắng hỏi, “Là bị đám người kia bắt tới hả?”

Văn Diễm gật đầu, ngẫm lại lại lắc đầu: “Ta cố ý.”

“Cậu ta là người của Trường Phi Lâu.” Nhạc Thính Tùng như chê Văn Diễm nói quá chậm, không đợi Triệu Thất đặt câu hỏi đã chen vào giải thích, “Bây giờ cậu ta xuất hiện ở đây, lúc trước xuất hiện ở Noãn Hương các, đều là vì nhiệm vụ của Trường Phi Lâu.”

Văn Diễm liếc xéo Nhạc Thính Tùng, im lặng gật đầu.

“Như vậy à…” Triệu Thất lúng túng đáp một tiếng, trong lòng còn thấy ngại ngùng.

Hắn đã từng tốn công tốn sức để chuộc Văn Diễm ra, lúc đó chỉ coi như mình cứu người nổi trên mặt nước, bây giờ ngẫm lại, hình như mình phá kế hoạch của người ta rồi. Chỉ là… đứa trẻ nhỏ như vậy lại tới cái chỗ kia nằm vùng, Trường Phi Lâu này nhất định chẳng phải nơi gì tốt.

Nghĩ đi nghĩ lại, lúc hắn tìm Văn Diễm tố khổ đã nói không ít chuyện cúa Triệu phủ. Nếu như một số chuyện lọt tới tai kẻ thù của Triệu Vũ Thành, vô hình chung mình có thể báo thù, Triệu Thất nghĩ tới đây thì vui vẻ lên rất nhiều.

“Ha ha, nếu như thế, nếu ta muốn tìm ngươi mua tin tức thì có thể tiện hơn há?”

Văn Diễm còn chưa kịp phản ứng, sắc mặt Nhạc Thính Tùng đã thay đổi. Triệu Thất thấy thế, trong lòng hơi kinh ngạc, lại nghe Văn Diễm nói: “Ta có tin tức, muốn nói cho ngươi.”

Triệu Thất cảm thấy mình cũng chẳng có gì cần phải biết, đang muốn trêu ghẹo vài câu, lại nghe thấy tiếng sấm ầm ầm bên tai ——

“Thẩm Lan Khanh không chết.”

Hai mắt Triệu Thất trợn to. Ngay sau đó, Văn Diễm nói ra câu thứ hai: “Ta dẫn ngươi đến gặp hắn.”

Mãi đến khi Văn Diễm đi rồi, Triệu Thất vẫn chưa hoàn hồn.

Bây giờ trong miệng hắn phảng phất như có trăm ngàn tư vị, cũng không biết là đắng, là cay, là chua hay là ngọt. Trong lòng hắn lại có muôn vàn ý nghĩ, nhưng đến tột cùng là hỉ, là nộ, là oán hay là hận.

Hắn không phân biệt được.

Triệu Thất ôm đầu. Thiên ngôn vạn ngữ hóa thành một câu nói, ầm ầm ầm vang trong đầu hắn, chấn động đến mức đầu hắn đau không chịu nổi.

Hoá ra huynh ấy không chết…

Triệu Thất đã vô số lần ảo tưởng rằng một ngày nào đó Thẩm Lan Khanh sẽ đột nhiên xuất hiện rồi dắt hắn trốn đi. Kể cả khi hắn biết Thẩm Lan Khanh bỏ mình, giấc mộng này vẫn thường xuyên xuất hiện.

Bởi vì hắn nhớ, người kia đã cứu hắn ra khỏi bóng tối lạnh lẽo. Khi hắn nhìn thấy thiếu niên xuất hiện cùng ánh sáng, gương mặt kia đã khắc sâu trong tâm hồn, thời thời khắc khắc khiến hắn cảm thấy ấm áp an toàn.

“Ngươi đang nghĩ gì?” Nhạc Thính Tùng hỏi.

Triệu Thất như vừa tỉnh giấc chiêm bao, hắn nhìn Nhạc Thính Tùng. Thiếu niên này cũng ấm áp như thế, cũng thiện lương như thế, nhưng bọn họ không giống nhau, hoàn toàn không giống nhau…

“Ta đang nhớ lại rất nhiều chuyện.” Triệu Thất lẩm bẩm, “Năm đó ta mười bốn tuổi, bị người xấu bắt đi, bị bịt mắt trói trong ngôi miếu đổ nát trên núi. Khi đó tuyết rơi rất lớn, miếu sụp, ta bị vùi phía dưới, rất đen, rất lạnh, cái gì cũng không nghe thấy, chỉ có thể một mình chờ chết… là huynh ấy đã cứu ta.”

Bạch Tuyết Kỳ đã bị chôn hai canh giờ. Tay chân hắn bị trói chặt, trên mắt bịt miếng vải đen. Trong hắc ám và yên tĩnh, hắn gần như hỏng mất.

Lúc ấy, hắn nghe thấy tiếng gõ truyền đến từ bên trên. Hắn nghe thấy có người đang gọi tên hắn. Hắn được ôm vào trong vòng tay ấm áp, miếng vải đen trên mặt được gỡ ra, theo ánh sáng mặt trời, hắn nhìn thấy huynh ấy.

Người kia ôm hắn thật chặt, từng lần từng lần gọi tên hắn. Trên tóc và lông mày tất cả đều là nước đá rã ra, nhưng thân thể vẫn ấm áp như thế.

Sau đó Bạch Tuyết Kỳ mới biết, Thẩm Lan Khanh vì cứu hắn mà đào trong băng tuyết cả đêm như phát rồ. Sau đó đông hỏng mất một chân, thân thể cũng lưu lại mầm bệnh.

Hắn nơ Thẩm Lan Khanh ân tình, cả đời đều không trả hết.

“Ta muốn đi gặp huynh ấy.” Hít sâu một hơi, Triệu Thất nhìn Nhạc Thính Tùng, nói, “Ta muốn đi gặp huynh ấy.”

Nhạc Thính Tùng nhìn hắn hồi lâu.

Cả đời người là một phạm trù rất dài, dài đến mức có thể khiến một người hoàn toàn quên đi một người. Mà thời gian yêu một người cũng rất ngắn, chỉ trong nháy mắt.

Hắn bỗng nở nụ cười.

“Ừ.” Nhạc Thính Tùng trịnh trọng gật đầu, “Chúng ta cùng đi.”

Hai người bắt đầu thu thập đồ.

Triệu Thất vốn định đi cùng Văn Diễm, thế nhưng Nhạc Thính Tùng không đồng ý.

“Cậu ta bây giờ không tiện.” Nhạc Thính Tùng hàm hồ nói, “Ta có rất nhiều chuyện, không muốn để người khác biết.”

Triệu Thất lập tức nghĩ đến chuyện gì. Từ sau khi ra khỏi kinh, cách một quãng thời gian lại có người liên lạc với Nhạc Thính Tùng. Tên này luôn vô cùng thần bí, xác thực không thể bị người khác dò xét bí mật.

Bởi vậy, hai người bọn họ dự định sẽ đi suốt đêm

Lúc đi ra sân, Nhạc Thính Tùng kéo tay Triệu Thất. Triệu Thất quay đầu nhìn lại, dưới ánh trăng, một cô gái nằm trên mặt đất, giống như quỳ lạy bọn họ.

Triệu Thất bĩu môi, không quay đầu, bước đi nhanh hơn.

Rất lâu sau, có người phát ra một tiếng thở dài. Bóng dáng nhỏ gầy của Văn Diễm đi ra khỏi bóng tối, ngơ ngác nhìn hai người kia đi xa.

Cậu đang suy nghĩ điều gì?

Không có ai biết. Chỉ có đôi mắt đen như thạch, yên tĩnh phản chiếu ánh trăng thanh lãnh.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ỷ Thế Hiếp Người
Chương 110

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 110
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...