Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Truyền Thuyết Yêu Nghiệt

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thất Diệp tỉnh dậy trong lòng Mộc Phi Huyền, vừa mở mắt ngẩng đầu lên liền đối diện với cặp mắt sâu thẳm kia, không quen ngủ chung với người

khác, hơn nữa mình chỉ mặc một cái yếm, cô hốt hoảng ngồi dậy. Mộc Phi

Huyền chỉ khẽ vươn tay ngăn lại động tác của cô, hơi xoay người liền đè

cô xuống dưới, quần áo trên người hắn chỉnh tề, áo bào trắng nhàn nhạt

mùi hương hoa cỏ. Cứ thế từ phía trên nhìn xuống cô, trong khi mặt của

người phía dưới đã sớm đỏ tận mang tai. Đôi mắt kia luôn chớp động tinh

nghịch mang theo ánh sáng chiếu rạng như ánh nước trên mặt hồ.

Mộc Phi Huyền nhẹ nhàng lau nước mắt rơi trên má cô, thở dài một hơi

thật sâu, sau đó cúi người hôn lên đôi môi còn sưng của cô, nuốt hết

những gì cô sắp nói.

“Thật sự xin lỗi. . . . . . Thật sự xin lỗi Tiểu Thất.” Hắn hôn lên

vành tai xinh xắn của cô, cúi đầu ghé vào tai cô nói. Đúng vậy, thật xin lỗi Thất Diệp, coi như ngươi là nữ nhân của ta, coi như. . . . . . ta

là người đàn ông đầu tiên của ngươi . . . . . .

Ánh sáng trong mắt cô từ từ ảm đạm, mặc hắn hôn liên tục nhưng không

phản kháng nữa, Mộc Phi Huyền biết cô sẽ tiếp nhận hắn, đợi thêm một

thời gian nữa, tất nhiên sẽ đối với mình tận tâm hết lòng.

Lúc này vốn nên vừa vuốt ve vừa an ủi, tuy vậy Mộc Phi Huyền không

xuống tay, lúc định hôn lên ngực mới thấy cũng khó mà tiếp tục được, tối hôm qua mượn dược tính, phóng túng bản thân, thế nhưng đã nhiều năm hắn luôn không nhìn đến nữ nhân khác. Tình thế như vậy, làm cho hắn cảm

thấy rất thẹn với Tô Yên, mặc dù đây là ý của nàng.

Khi đó ở trong lòng hắn, sự chung thủy đã ăn sâu bén rễ. Hắn không

cách nào tha thứ cho việc mình phóng túng tìm hoan lạc trên người một nữ nhân khác.

Tô Yên đương nhiên biết nỗi băn khoăn của hắn, buổi tối, Mộc Phi

Huyền lại liên tục mây mưa với nàng không dứt, nàng dùng đủ chiêu trò

quyến rũ, mặc hắn giống như hổ đói không ngừng đoạt lấy. Vén lên sợi tóc bị mồ hôi làm ướt trên trán hắn, Tô Yên cố gắng làm cho tiếng nói của

mình càng thêm êm dịu: “Huyền, thiếp biết chàng không vui, thiếp không

nên làm như vậy. Nhưng mà chàng xem thương thế của thiếp cũng đã để lâu

như vậy, tới lúc nào thì pháp lực của người ta mới có thể khôi phục được nha. Thiếp hiểu rõ chàng đối với thiếp tốt nhất, chàng là nam nhân đối

tốt nhất với thiếp từ trước đến giờ. . . . . .”

Mộc Phi Huyền không nói lời nào, phải làm thế nào, trong lòng thật ra đã sớm quyết định.

Hắn để Thất Diệp dọn đến Khảm Thủy các, Thất Diệp không muốn, nhưng

vẫn không dám nói. Cừu Nguyệt có chút lo lắng, trình độ tu hành của cô

còn kém, là yêu cây thành hình người chưa đủ hai trăm năm, tương đương

với loài người thì chỉ là đứa trẻ mười mấy tuổi mà thôi.

“Phải ngoan ngoãn nghe lời nha, không nên chọc tông chủ tức giận.”

Vuốt mái tóc dài của cô, đứa nhỏ này trăm lần không muốn nhưng vẫn ngoan ngoãn chuyển qua. Cừu Nguyệt nhìn bóng dáng cô rời đi, thở dài thật

sâu, làm thất diệp linh chi không làm, tu tiên làm cái gì.

Mộc Phi Huyền không sắp xếp những người khác coi sóc Khảm Thủy các,

dù là ở Huyền Tự Cảnh, nhưng chuyện như vậy nên tránh tai mắt của người

khác. Buổi tối lúc Mộc Phi Huyền đi qua, Thất Diệp ở Khảm Thủy các đang

ngẩn ngơ, ngôi nhà bằng gỗ này đối với cô mà nói thì quá lớn, cũng quá

lạnh lẽo. Dù châm hết năm ngọn nến, nhưng vẫn có nơi ánh nến chiếu không tới.

Từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, kéo người cô vào lòng mình, Mộc

Phi Huyền khẽ chạm vào vành tai cô, cố gắng làm cho giọng nói mình trở

nên dịu dàng: “Đang suy nghĩ gì đấy?”

Cô theo bản năng đẩy hắn ra, sau cùng lại lặng lẽ bỏ qua, ngoan ngoãn mặc hắn ôm. Mùi hương thơm ngát từng đợt chui vào trong mũi, Mộc Phi

Huyền cảm thấy tinh thần sảng khoái.

Một mạch ôm cô lên giường trong nhà gỗ, trong mắt cô vẫn còn nỗi sợ

hãi sâu đậm, Mộc Phi Huyền gần như cưỡng bách mình không nghĩ đến Tô Yên nữa, hôn xuống môi cô, toàn thân cô nhanh chóng căng cứng, một cử động

cũng không dám. Mộc Phi Huyền nhẹ nhàng mơn trớn da thịt mịn màng của

cô, ý bảo cô thả lỏng. Hoàn toàn bất đồng với Tô Yên quyến rũ thấu

xương, cô ngây ngô như vậy, khắp nơi đều e lệ không chịu được phô ra

trước mặt một nam nhân, cứ e sợ mãi mà quyền quyết định thì hoàn toàn

thuộc về hắn.

Cô vẫn luôn ngấm ngầm chịu đựng, Mộc Phi Huyền hôn từng tấc da thịt, ở trên người cô lưu lại vết hôn mịn. Tay cô vẫn chống lên vai hắn, níu

thật chặt áo bào trắng của hắn, tiếng rít lên khe khẽ từ trong miệng làm hắn không thể không dịu dàng.

“Ngoan nào, đừng sợ. . . . . .” Không biết từ lúc nào giọng nói cũng

thay đổi, hắn vẫn không quen cởi áo trước mặt cô, khi vật cứng chống

trên lối vào nhỏ hẹp của cô, thân người hắn rõ ràng rất vội vàng, gần

như cưỡng bách tiến vào làm cho cô nhíu mày thật chặt, nhưng chỉ khẽ rên một tiếng, không hề phản kháng.

Mộc Phi Huyền hôn lên trán cô an ủi, sau đó một tay niệm thần chú

muốn thử xé rách Tử Hà thánh y trên người cô. Chỉ cần một lổ hổng là đủ

rồi, nhưng loại pháp khí này một khi đã nhận chủ thì giống như một lớp

da bảo vệ linh lực của chủ nhân, thô bạo phá hỏng cũng giống như xé rách da móc ra lớp máu thịt bên trong, loại đau đớn như thế không có cách

nào tưởng tượng nổi.

Thất Diệp bắt đầu cảm thấy đau, cô cố nén không lên tiếng, Mộc Phi

Huyền tỉ mỉ lưu ý vẻ mặt cô, răng trên của cô cắn lấy môi dưới, trên

trán rịn đầy một lớp mồ hôi mịn, hô hấp càng ngày càng dồn dập, hắn có

chút do dự, nếu xâm nhập thì sẽ đau sao?

Vậy nếu như xé ra thật, sẽ đau đớn đến mức nào? Tiếp tục hấp thu linh lực của cô sao?

Có chút không dám nghĩ tiếp, nhưng mà việc đã đến nước này, đã không

có lựa chọn nào khác. Mộc Phi Huyền hôn vào tóc mai của cô, sau đó độc

ác làm phép toàn lực xé rách Tử Hà thánh y, tay trái theo bản năng dùng

hết sức che miệng của cô, hắn cúi đầu, động tác kịch liệt không quan tâm tới biểu cảm của cô.

Tay cô ra sức đẩy hắn ra, bị hắn ngăn lại rất dễ dàng, bị che miệng

chặt không phát ra tiếng được, nhăn chặt mũi lộ vẻ đau đớn như sắp chết, mồ hôi theo từng lỗ chân lông chảy ra, ướt đẫm cả chăn gấm lộn xộn bên

dưới, cả người run rẩy kịch liệt. Mộc Phi Huyền không dám nhìn đôi mắt

kia, động tác vẫn cuồng loạn.

Thật lâu sau mới chấm dứt, đợi cô lắng xuống mới dám nới tay. Mộc Phi Huyền cố bình tĩnh lại hôn lên chóp mũi của cô: “Tốt rồi, không sao,

không sao rồi, phải không nào?”

Cô không nói lời nào, tóc dài ướt mồ hồi dính sát trên mặt, mặt vốn

thắm đỏ nay hoàn toàn trắng bệch. Mộc Phi Huyền cũng không biết nên nói

cái gì, bứt ra khỏi người cô, cô ôm lấy bụng dưới, cong người thành hình con tôm. Mộc Phi Huyền đứng trước giường một hồi sau đó lau sạch người

cho cô, chỉnh trang xong liền đi tới chỗ Tô Yên, một đường đi một đường

suy nghĩ.

Ngày hôm sau Thất Diệp Linh Chi lại học bài ở vườn sau, Mộc Phi Huyền có việc bận không ở lại Huyền Tự cảnh, phân phó Cừu Nguyệt giám sát.

Sắc mặt nàng rất kém, mắt ngơ ngác nhìn bản Tuyệt Diễm Đồ Chí, không

biết đang nghĩ gì.

Buổi chiều Mộc Phi Huyền trở lại liền thấy cô ngồi trên cỏ ngẩn

người, đi tới đứng sau lưng cô thật lâu nhưng cô cũng không phát hiện.

“Cho ta xem hôm nay học được những gì.”

Cô đột nhiên giật mình bừng tỉnh, Mộc Phi Huyền ngồi khoanh chân đối

diện cô, liên tiếp hỏi ba câu nhưng cô không trả lời đuợc lấy một câu.

Vì vậy dù là tông chủ đứng đầu Huyền Tự cảnh kiên nhẫn đến mấy cũng

không khỏi nhíu mày, thuận tay bẻ một nhành mận gai bên cạnh: “Đưa tay

ra.”

Cô cúi đầu đưa tay tới, nhánh cây mận gai đánh mạnh vào lòng bàn tay

cô, có gai nhỏ đâm vào trong thịt cô cũng không cảm thấy, người co lại,

rút tay về chà chà vào quần áo.

“Đưa ra.”

Ngày hôm đó, Mộc Phi Huyền hỏi tổng cộng bảy câu, một câu cô cũng

không trả lời được. Vì vậy bị đánh bảy cái, lòng bàn tay tay phải đã

sưng lên thật to. Mộc Phi Huyền tức lại càng thêm tức, nhưng cũng không

đánh nữa. Trong cơn nóng giận bỏ lại nhánh mận gai, quay người rời đi.

Cô ngồi một mình trên cỏ nhổ ra từng gai nhỏ trên tay, vừa nhổ nước mắt

vừa rơi vào lòng bàn tay.

Mộc Phi Huyền ở chỗ Tô Yên nấn ná một hồi, cuối cùng không yên lòng. Viện cớ ra ngoài, vòng vo vài vòng ở Huyền Tự Cảnh, cuối cùng đi đến

Khảm Thủy các.

Khi đó cô đã ngủ, ngủ nhưng vẫn thắp đèn, cuộn người trên chiếc giường lớn, vừa đáng yêu lại vừa đáng thương.

Mộc Phi Huyền cởi giày lên giường, ôm cô lại phát hiện tay cô đã sưng thành móng heo. Lắc đầu thở dài, vội cầm thuốc trị thương thượng hạng

tới cho cô, không biết cô đã tỉnh từ khi nào, ánh mắt đen bóng cứ lẳng

lặng nhìn hắn bôi thuốc.

Cẩn thận băng bó kỹ tay cô, Mộc Phi Huyền nghiêng nửa người đè lên

cô, hôn nhẹ trên trán cô, lại tiếp tục thì nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt cô.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...