Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon

Chương 126

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trại Linh khoanh vùng tứ hợp viện của mình rất tốt, chuẩn bị dẫn thuộc hạ đi dạo ở xung quanh. Trước khi Thời Nhiễm chưa có tới đây, phạm vi hoạt động lớn nhất mỗi ngày của anh chính là một trăm mét xung quanh tứ hợp viện, không được vượt qua.

Bây giờ thành mèo, phạm vi mà anh có thể đi lớn lắm.

Cho nên gần đây Trại Linh kéo theo thủ hạ là mèo trạch linh đi dạo địa bàn ở xung quanh.

Một con biến thành mèo Ly Hoa gầy guộc chỉ vào cái sân bên cạnh: "Đại ca, anh xem, đây là nhà của em."

Trại Linh liếc mắt nhìn, sân của nhà này là nhà có nhiều hộ gia đình cùng chung sống thường thấy, hình như có khoảng năm sáu gia đình sống ở trong đó, trên lối đi nhỏ có đầy đồ vật linh tinh và cũng chỉ có thể cho một người đi qua. Thậm chí trên lối đi nhỏ còn giăng dây thừng phơi quần áo, vách tường cũng bong tróc loang lổ...

Mèo Ly Hoa gầy guộc thở dài: "Nhà của em có năm hộ gia đình chung sống, trong đó có một gia đình ngày nào cũng đánh con, *gà con. Còn lại hai nhà, một nhà thì mẹ chồng và nàng dâu bất hòa, một nhà thì vợ chồng cãi nhau. Quả thực là không có lúc nào được sống yên ổn."

*Gà con: nghĩa là hành vi liên tục sắp xếp việc học và sinh hoạt cho con, bất chấp sức chịu đựng của con cái.

Chứ còn gì nữa? Hơi thở quanh quẩn ở cửa sân nhà này là màu vàng xanh lẫn lộn, vừa nhìn đã thấy không giống như màu xanh biếc dồi dào ở tứ hợp viện của Trại Linh.

Bếp gas xê dịch thân mình béo ú đến gần, cọ vào lông ở trên thân của Ly Hoa gầy gò: "Nghĩ thoáng một chút, nhà của rất nhiều người bên chúng tôi cũng như vậy. Nhà của tôi có ba hộ gia đình, suốt ngày cũng ầm ĩ."

Mấy con mèo kêu meo meo bàn tán với nhau, chỉ thấy cánh cửa lớn bên cạnh nhà của mèo gầy mở ra, mẹ chồng của Triệu Xuân Hồng là bà Ngô khom lưng đi ra từ bên trong.

Mèo gầy vừa nhìn thấy đã biết bà ấy định làm gì: "Chắc chắn là lại định đổ rác vào cửa nhà tôi!"

Rác ở trong thành phố cổ đã được thống nhất là vứt bên cạnh xe trung chuyển rác ở đầu hẻm kia, thế nhưng hết lần này đến lầy khác bà Ngô đều thích đổ vào cửa nhà người khác.

Mèo gầy tức giận đến mức lông cũng phải nổ tung: "Lúc trước tôi kêu với bà ấy, bà ấy còn đá tôi!"

Trại Linh vừa nhìn thấy mặt người thì hướng lên trên gào. Đó chẳng phải là người nhà của chủ quán lẩu cay lần tước đoạt khách với Thời Nhiễm sao?

Thấy bà Ngô lén lút úp thùng rác ở cửa nhà mèo gầy, lại lặng lẽ cầm thùng rác lên chuẩn bị rời đi, Trại Linh nhảy mấy cái liền đến bên người bà Ngô.

Bà Ngô đổ rác xong, đang chuẩn bị về nhà thì lúc quay người đã bị một con mèo lớn màu trắng làm cho hoảng sợ.

“Meo!”

Bà Ngô nhấc chân lên đá: “Con súc sinh lông dẹt này ở đâu ra vậy, cút sang một bên!”

Trại Linh nhanh nhẹn nhảy ra sượt qua chân bà ấy, lại kêu "meo".

Bà Ngô đảo mắt, bà ấy đã gặp qua con mèo trước mặt này, là mèo của nhà Thời Nhiễm lúc mở quán.

Nghĩ đến sau khi Thời Nhiễm đến đây thì rất đông khách, còn sửa chữa nhà cửa thật tốt, bà Ngô cảm thấy hẳn là giá trị của con mèo này cũng không ít.

Nếu bà ấy trộm mèo, có phải cũng có thể bán được với giá tốt không?

Bà ấy nghe nói bây giờ có một số mèo bản địa bán còn quý hơn so với mèo giống đấy! Con mèo trước mắt này oai vệ như vậy, bộ lông màu trắng trông khá uy phong lẫm liệt, vừa nhìn đã biết là giống tốt.

Bà Ngô vươn tay ra, tặc lưỡi, ôm mèo đi vào nhà mình.

Con mèo trước mắt hiện rõ, bộ lông dài sạch sẽ, hai cái lỗ tai dựng đứng, mắt mèo xanh thẳm cộng với khuôn mặt hình tam giác, gió thổi qua, giống như Tiểu Long Nữ trong phim truyền hình, nhẹ nhàng tung bay, lông dài đung đưa theo gió, vừa nhìn đã biết là rất quý.

Trại Linh nhìn chằm chằm bà Ngô, ánh mắt màu xanh lập tức nhìn ra người này không giỏi nhịn đánh rắm.

"Meo..."

Trại Linh để lại một tiếng mèo kêu ngân nga, trong nháy mắt đã trèo lên mái hiên chạy mất.

Bà Ngô định đuổi theo, còn chưa đi được vài bước thì chợt nghe thấy tiếng két.

Từ bên trong cửa nhà của mèo gầy chui ra một bà cụ mập mạp.

Bà Ngô thầm nghĩ chết rồi, xoay người chuẩn bị trốn về nhà trước.

Bà cụ béo nhìn thấy trước cửa có một đống rác lớn, lại nhìn bà Ngô xách theo thùng rác ở bên cạnh mà đứng.

Bà Ngô:... Hình như bây giờ không còn kịp nói xạo nữa rồi.

Bà cụ béo giận sôi máu, ném đồ vật trong tay đi rồi tiến lên đánh: “Ngô Thúy Vân, bà là cái đồ vô lại, dám đổ rác ở cửa nhà tôi! Lần trước tôi từng nói, nếu tôi để tôi bắt được thì tôi nhất định sẽ đập bà! Bà không tin nên đến thử à?"

"Tôi chưa bao giờ thấy ai giống như bà, ngày nào cũng đổ rác ở cửa nhà người khác! Đi! Bà theo tôi đi ra khu phố! Rốt cuộc bà cũng bị bắt quả tang, xem người ta ở khu phố có phạt bà hay không!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 126
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...