Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 31

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm nay là ngày tới trường học trong truyền thuyết, đối với việc mới sáng sớm 009-A đã tới kéo chăn, Liên Kỳ Quang ‘tốt bụng’ không giống trước kia giơ chân chào hỏi, một phát đá nó bay ra ngoài.

Liên Kỳ Quang mang một thân áp xuất thấp, lạnh nhạt rửa mặt, lạnh nhạt ăn cơm, lạnh nhạt chỉnh lý lại toàn bộ gia sản.

“Kỳ quái, sao anh cả còn chưa xuống?” Liên Tiêu Thù chuẩn bị xong hết, dẫn 009-A chuẩn bị xuất môn nghi hoặc nhìn cánh cửa phòng đóng chặt của Liên Dục Thành.

Liên Kỳ Quang hai tay đút túi, nhàn nhã đứng tựa cửa, mặt không chút biến sắc nhìn chằm chằm mũi chân, không biết đã đi tới cõi thần tiên nào.

“Mặc kệ đi, bằng không sẽ tới muộn mất.” Xốc xốc lại cái ba lô nhỏ màu phấn hồng trên lưng, Liên Tiêu Thù bước tới kéo tay Liên Kỳ Quang, nghiêm túc nói: “Anh hai, anh phải theo sát em nga.”

“Oh.” Nhàn nhã lên tiếng, vẫn nhìn mũi chân, tiếp tục dạo chơi cõi thần tiên.

“009-A, đi thôi.” Liên Tiêu Thù mở miệng.

“Dạ! Cô chủ.” Cung kính xoay người.

‘Ầm!’ Một tiếng vang nặng nề, cửa phòng Liên Dục Thành mở bậc ra, Liên Dục Thành quần áo có chút hỗn loạn từ trong phòng chạy ra, ngăn cản trước mặt Liên Kỳ Quang.

Liên Kỳ Quang không chút biến sắc nhìn bộ dáng kích động của Liên Dục Thành, bình tĩnh chờ đối phương mở miệng.

“Kỳ Quang.” Cố gắng bình ổn kích động, Liên Dục Thành thở hổn hển nhìn chằm chằm Liên Kỳ Quang: “Quyển sách kia, là em viết sao?”

“Sách gì?” Mặt vẫn thờ ơ.

“Tiếu Ngạo Giang Hồ?”

“Của tôi.” Không biết sắc gật đầu. Là một lần thanh trừ một trấn nhỏ, tìm thấy trong một tiệm sách, trong tay cậu chính là của cậu.”

“Em…” Liên Dục Thành không hề còn vẻ trầm ổn ngày xưa, trái tim nảy lên điên cuồng cùng ánh mắt nóng rực lộ rõ kích động của anh lúc này. Trải qua kiếp nạn mấy ngàn năm trước, nền văn hóa của nhân loại khi xưa cũng theo nó tan thành tro bụi, nhân loại hiện giờ mặc dù không còn lo lắng vấn đề sinh tồn, nhưng nền văn minh vẫn đang ở những bước đầu tiên. Công việc của anh là giải trí, tự nhiên hiểu giá trị của quyển sách này.

“Sắp muộn rồi.” Mặt than nhìn Liên Dục Thành, Liên Kỳ Quang ngây ngô nhắc nhở.

Liên Dục Thành hồi phục tinh thần, quay đầu nhìn Liên Tiêu Thù đang ngẩn ra cùng 009-A, chậm rãi khôi phục chút trấn định thường ngày.

Liên Kỳ Quang đưa tay ra mở cửa, lại đút vào túi, xoay người hờ hững bước ra ngoài.

“Anh cả, em đi.” Liên Tiêu Thù vẫy vẫy tay chào Liên Dục Thành, tiếp đó xoay người chạy đi: “Anh hai, anh chậm chút, chờ em a!”

Nhìn theo bóng dáng Liên Kỳ Quang, nóng bỏng trong mắt Liên Dục Thành chậm rãi tản đi, cuối cùng bị nguội lạnh cùng nghi hoặc thay thế. Đứa em này là anh nhìn từ nhỏ đến lớn, còn hiểu rõ hơn cả bản thân Liên Kỳ Quang, chính là từ lần bị thương đó, anh càng lúc càng không hiểu được em trai mình.

Thiên phú dị năng nghịch thiên, còn cả quyển sách này nữa.

Dị năng, khi trước là chính anh cùng Kỳ Quang đi kiểm tra, dị năng lẫn thể năng đều phế, lúc trước cũng vì chuyện này mà Kỳ Quang từng vài lần tìm tới cái chết, sau đó tuy không còn tâm tư này, nhưng tinh cách trở nên ngày càng âm trầm.

Nhưng hôm nay…

Nếu Kỳ Quang vẫn luôn che dấu? Kia vì cái gì phải làm vậy?

Anh cảm giác hiện giờ giống như hoàn toàn thay đổi thành một người khác, không còn là… Từ từ! ! Liên Dục Thành rùng mình, ánh mắt cũng trở nên sâu thẳm.

Biến thành một người khác? Chẳng lẽ…

‘Không! Không có khả năng, lúc ở bệnh viện kiểm tra, số liệu biểu thị rõ ràng là em trai mình, sao có thể…’ Liên Dục Thành lắc đầu, gạt bỏ ý tưởng này. Nhưng anh không biết, một khi hạt giống hoài nghi tồn tại, nó sẽ vươn rễ ăn sâu trong tim, sau đó nẩy mầm, càng lúc càng lớn.

※※※Cảnh tượng phân cách tuyến ※※※

Ước chừng hai tiếng sau, xe huyền phù dừng lại trước một ngôi trường. Liên Tiêu Thù nhanh nhẹn thanh toán tiền, nhảy xuống xe, vòng qua bên kia giúp Liên Kỳ Quang mở cửa.

“Anh hai, tới rồi.” Liên Kỳ Quang vẫn cúi đầu dạo chơi trong cõi thần tiên đờ đẫn xuống xe, nhàn nhạt nhìn tòa kiến trúc xa hoa trước mặt.

“Anh hai, đi thôi! Em đưa anh đi tìm viện trưởng.” Liên Tiêu Thù tiến tới nắm tay Liên Kỳ Quang, nhu thuẫn dẫn anh trai mắc chứng chướng ngại kết giao với người khác suốt mười bảy năm qua đi vào học viện quân sự Thanh Đế.

Đưa tay trùm cái mũ áo khoác màu đen lên đầu, mặt không chút biến đổi, tùy ý để Liên Tiêu Thù kéo mình đi.

Ở cổng ra vào lưu lại số quang não của hai người, Liên Tiêu Thù dẫn Liên Kỳ Quang thành công tiến vào học viện. Bởi vì hôm nay là ngày khai giảng, trong trường đông nghìn nghịt, đại đa số đều là người máy vận chuyển.

Vành nón rộng thùng thình che khuất nửa gương mặt Liên Kỳ Quang, mái tóc hỗn loạn che đi ánh mắt, chỉ lộ ra cái cằm khéo léo tinh xảo cùng khóe môi hơi cong, làm người khác nhất thời không thể thấy rõ dung mạo. Nhưng cứ việc như vậy, khí chất trong trẻo nhưng lạnh lùng cộng thêm hơi thở cường giả của Liên Kỳ Quang thành công hấp dẫn một nửa số người quay đầu nhìn, nửa còn lại chính là người máy.

“Xem người kia kìa, thực suất a!” Tiếng thì thầm lẫn trong âm thanh ồn ào hỗn loạn cũng không rõ lắm, nhưng Liên Kỳ Quang vẫn nghe được.

“Nhìn thực lạ mặt, hẳn không phải học sinh trong trường đi?

“Chẳng lẽ là học sinh mới?”

“Tôi cảm thấy cậu ta nhất định là quý tộc, cậu xem dáng vẻ đi đường kìa, tao nhã biết bao nhiêu a.”

“Không thể nào? Quý tộc sao lại tới khu ba? Nói ra thì, nhìn người máy đi sau cậu ta kìa, rõ ràng là loại người máy gia dụng bình thường nhất.

“Cho dù không phải quý tộc, kia khẳng định cũng không phải người bình thường.”

“Không được! Mình quyết định, mình phải quyến rũ cậu ta…”

“Ba lần.” Dừng bước, Liên Kỳ Quang mặt than nhìn Liên Tiêu Thù đang nắm tay mình.

“A?” Liên Tiêu Thù sửng sốt dừng lại, có chút vô thố nhìn Liên Kỳ Quang, gương mặt nhỏ nhắn vốn tái nhợt giờ phút này đổ đầy mồ hôi, ánh mắt có chút bất an nhìn Liên Kỳ Quang.

“Nơi này, nhóc đã đi qua ba lần.” Thờ ơ nói.

“Đúng rồi, thực xin lỗi!” Liên Tiêu Thù kinh hoảng cúi đầu, sợ hãi vò vò góc áo: “Em, em…”

“Nhóc lạc đường.” Mặt than nói ra sự thật.

“Thực xin lỗi! Em không phải cố ý.” Liên Tiêu Thù cơ hồ sắp khóc tới nơi.

Liên Kỳ Quang lãnh tĩnh nhìn Liên Tiêu Thù, trong mắt chẳng có chút cảm xúc, cũng không biết trải qua bao lâu, ngay lúc Liên Tiêu Thù cơ hồ muốn lấy cái chết tạ tội, Liên Kỳ Quang nhàn nhã thu hồi ánh mắt.

Lãnh tĩnh nhìn trước mắt, vươn tay phải, nhìn cũng không nhìn liền tóm lấy một bạn mập mạp vừa đi ngang qua, lưu loát ấn đầu đối phương tới trước mặt Liên Tiêu Thù, bình tĩnh mở miệng: “Hỏi đường.”

“…” Liên Tiêu Thù.

“…” Mọi người.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...