Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 28

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáng sớm ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào phòng, Liên Kỳ Quang cuộn mình trong chăn thấp giọng lầu bầu, chậm rãi hé mở ánh mắt lèm nhèm vẫn còn ngái ngủ. Trong đầu có chút hỗn loạn làm Liên Kỳ Quang nhất thời không nhận ra mình đang ở đâu, mờ mịt trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn trần nhà.

“Ngô…” Cũng không biết trải qua bao lâu, ánh mắt mơ màng của Liên Kỳ Quang chậm rãi tụ lại chút ánh sáng, muốn chống tay ngồi dậy, không ngờ bị một lực mạnh mẽ giam cầm bên hông, làm cậu lại nặng nề ngã xuống.

Có chút mờ mịt quay đầu, lại đập phải một lồng ngực màu lúa mạch cứng như thép, một gương mặt cương nghị lạnh lùng xuất hiện ngay trước mắt. Hạ Hầu Thiệu Huyền ôm chặt thân mình nhỏ gầy của Liên Kỳ Quang, làm như không hề bị động tĩnh của cậu đánh thức.

Nghiêng mặt ngây ngô nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền thật bất đồng với thường ngày, thiếu đi vẻ lạnh lùng, Liên Kỳ Quang ngơ ngác vươn tay chạm lên môi đối phương.

“Mềm.” Liên Kỳ Quang ngơ ngác nhìn tay mình, giống như có chút kì quái.

Cúi đầu ngửi tay mình, lại nhích tới gần, dùng mũi ngửi ngửi phần ngực Hạ Hầu Thiệu Huyền, vẫn là hương vị đó, không nói rõ là gì, nhưng thực dễ chịu, Liên Kỳ Quang thực thích hương vị này, nó làm cậu thoải mái. Thực thích bản thân cũng có mùi như vậy, Liên Kỳ Quang hệt như một con mèo con, ngây ngô vùi vào lòng Hạ Hầu Thiệu Huyền cọ cọ.

Ngay lúc Liên Kỳ Quang cảm thấy mỹ mãn định rời đi thì thân thể chợt nhẹ bổng, một trận trởi đất quay cuồng, bị Hạ Hầu Thiệu Huyền đặt dưới thân. Tia tỉnh táo vất vả lắm mới có lại thoáng chốc tan biến, Liên Kỳ Quang có chút choáng váng chớp chớp mắt.

Hạ Hầu Thiệu Huyền đè trên người Liên Kỳ Quang, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt tràn đầy xâm chiếm như dã thú lúc này là một mảnh thâm trầm, nhìn không thấy đáy, làm người ta kinh sợ.

“Vợ à, tuy anh thực hài lòng khi em chủ động như vậy, nhưng em còn quá nhỏ.” Âm thanh khàn khàn lẫn ấm nóng phun bên tai, bất đồng với lạnh nhạt ngày xưa, tăng thêm vài phần quyến rũ.

Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, ngây ngô nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền, đáy mắt xẹt qua một mạt nghi hoặc.

“Nhóc hư hỏng!” Nhìn con ngươi đen láy như ngọc lưu ly của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền mang theo chút ý tứ trả thù, nghiến răng nghiến lợi cắn một ngụm lên mặt cậu, lưu lại dấu răng nhợt nhạt.

“Làm chi cắn tôi?” Liên Kỳ Quang ôm mặt, mở to mắt, mặt không biến sắc nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền.

“Em cắn lại đi?” Hạ Hầu Thiệu Huyền cầm tay Liên Kỳ Quang dời đi, sâu trong đáy mắt ẩn ẩn lộ ra trêu tức.

“Không cần.” Nghiêng đầu, gọn gàng dứt khoát cự tuyệt: “Anh còn chưa rửa mặt.”

“Vợ à, em ghét bỏ anh sao?”

“Tôi… ngô…” Liên Kỳ Quang còn chưa trả lời đã bị Hạ Hầu Thiệu Huyền cắn miệng.

Hạ Hầu Thiệu Huyền cắn nhẹ môi Liên Kỳ Quang, hương vị trái cây thơm ngát, ngọt ngào lại mềm mại làm Hạ Hầu Thiệu Huyền không khỏi phóng nhẹ động tác, sợ làm cậu bị thương. Nhìn ánh mắt mở to đầy mê mang của Liên Kỳ Quang, đáy mắt Hạ Hầu Thiệu Huyền xẹt qua ý cười, tinh tế ma xát trên môi cậu.

“Ngô… ngứa.” Miệng ngứa ngứa đau đau như bị kiến cắn làm Liên Kỳ Quang có chút không thoải mái, đưa tay đẩy ngực Hạ Hầu Thiệu Huyền, thấp giọng than thở.

“Vợ à, chuyên tâm.” Bàn tay to lớn của Hạ Hầu Thiệu Huyền thật cẩn thận nâng đầu Liên Kỳ Quang, buông tha cánh môi, hé mở hàm răng đều tăm tắp, bắt đầu càng quét bé con ngọt ngào dưới thân, làm sâu nụ hôn.

“Này! Liên Kỳ Quang! Giờ nào rồi, sao cậu còn chưa chịu dậy hả! Mọi người đều đang đợi cậu xuống ăn sáng…” Theo một tiếng rống kiêu ngạo, cửa phòng bị một cước đá văng, Hạ Hầu Hách Thiên hùng hổ bước vào. Nhưng hai chân còn chưa bước vào trong, lời còn chưa nói hết đã nghẹn trong cổ họng, vẻ mặt sửng sốt nhìn tình huống trong phòng. Đại não hỗn loạn ‘loẹt xoẹt’ vài tiếng, cuối cùng chỉ còn lại một dòng tin ‘mình tiêu đời rồi !’.

Một khắc Hạ Hầu Hách Thiên đá cửa, Hạ Hầu Thiệu Huyền cũng lấy lại tinh thần, nhanh chóng kéo chăn bao lấy bé con trong lòng, ôm chặt vào lòng, không vui nhìn Hạ Hầu Hách Thiên, nhiệt độ không khí trong phòng nhất thời tuột dốc không phanh, ‘lả tả!’ có bụi băng rớt xuống.

“Anh… anh à… cái kia, em không phải cố ý, anh, anh tiếp tục, tiếp tục…” Hạ Hầu Hách Thiên gian nan nuốt nước miếng, cố gắng nặn ra một nụ cười cứng ngắc.

“Cút!” Âm thanh lạnh lùng pha lẫn dị năng bắn tới, Hạ Hầu Hách Thiên trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, tiếp đó hai tiếng nặng nề vang lên, một là Hạ Hầu Hách Thiên không biết đập trúng thứ gì đó, một là cửa nặng nề đóng lại.

Liên Kỳ Quang luống cuống tay chân đạp chăn, lộ cái đầu nhỏ của mình ra ngoài, gương mặt nhỏ nhắn thở hồng hộc, mờ mịt nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền. Bị nhìn như vậy, lồng ngực Hạ Hầu Thiệu Huyền căng thẳng, ánh mắt một lần nữa tối sầm.

“Vợ a, quá nhỏ.” Hạ Hầu Thiệu Huyền ôm lấy Liên Kỳ Quang, trầm thấp thì thầm tai, không biết đang nói Liên Kỳ Quang hay tự cảnh cáo chính mình.

Bị Hạ Hầu Thiệu Huyền ôm vào lòng, Liên Kỳ Quang ngây ngô tựa vào vai đối phương, bất quá cậu cảm thấy có một thứ dài dài thật cứng chỉa vào người mình.

“Đi ngủ vì sao còn phải mang súng?”

“Ân?” Hạ Hầu Thiệu Huyền buông Liên Kỳ Quang ra, có chút nghi hoặc nhìn cậu.

“Đi ngủ sao còn mang súng theo?” Liên Kỳ Quang chỉ chỉ dưới thân, ngây ngô mở miệng: “Nó chọt tôi, khó chịu.”

“…” Hạ Hầu Thiệu Huyền.

Thật lâu sau, Hạ Hầu Thiệu Huyền vươn tay ôm lấy Liên Kỳ Quang, cúi đầu cười thành tiếng. Liên Kỳ Quang ngây ngô tùy ý để đối phương ôm mình, đáy mắt xẹt qua một mạt không rõ, cậu thực không hiểu vì sao Hạ Hầu Thiệu Huyền lại cười, nhưng mà, thực êm tai.

“Vợ ngốc của anh, em thật là…” Cười đủ, Hạ Hầu Thiệu Huyền lại khôi phục vẻ mặt lạnh băng, chẳng qua trong mắt lại ẩn ẩn có chút bất đắc dĩ.

“Tôi không ngốc, tôi là thiên tài.” Liên Kỳ Quang khẽ nhíu mày, ngây ngô nhìn anh.

“Rồi, em không ngốc.” Hạ Hầu Thiệu Huyền lắc đầu, ôm Liên Kỳ Quang ngồi dậy: “Rời giường đi, nên xuống ăn sáng, ăn xong anh đưa em về khu ba. Về phần vì sao anh mang súng theo, về sau em sẽ hiểu.”

Hám xúc không rõ cắn nhẹ lỗ tai Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền đứng dậy đi vào phòng tắm.

Bình thường anh rất ít khi xingyu, bất quá, theo tình huống hôm nay thì hẳn sau này phải dùng không ít. Vợ rất tốt, chỉ là quá nhỏ, phải hảo hảo dưỡng a.

Mặt không biến sắc nhìn bóng dáng Hạ Hầu Thiệu Huyền biến mất sau cửa phòng tắm, Liên Kỳ Quang lòng đầy nghi hoặc, có chút không hiểu.

‘Thật là người kì quái, không hiểu gì cả.’

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 28
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...