Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 26

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trận chiến tranh cãi thiên tài cuối cùng do Liên Kỳ Quang ngốc manh (mặt than? ?) giành thắng lợi, bởi vì công tác, Liên Dục Thành qua hôm sau liền rời khỏi Hạ Hầu gia, chạy về khu ba.

Lấy lý do bồi dưỡng tình cảm, Liên Kỳ Quang lưu lại Hạ Hầu gia. Mỗi ngày ăn bánh ngọt, cùng Hạ Hầu Thiệu Huyền ngọt ngọt ngào ngào (xác định?), rãnh rỗi thì đi kích thích Hạ Hầu Hách Thiên, đương nhiên, lúc bị Hạ Hầu Thiệu Huyền phát hiện thì ngay hôm sau, Hạ Hầu Hách Thiên bị ném vào trong quân doanh, mỹ danh: thể nghiệm cuộc sống.

Liên tiếp nửa tháng qua đi.

Trời đã tối, Liên Kỳ Quang từ trong phòng tắm bước ra, trên người là một kiện áo ngủ lông tơ mềm mại, đỉnh đầu trùm khăn, gác chân ngồi xuống bên cửa sổ, gương mặt nhỏ nhắn ngẩng lên, ngơ ngác nhìn ánh trăng đỏ rực trên không trung.

Cửa bị mở ra, Hạ Hầu Thiệu Huyền từ bên ngoài bước vào, đi tới ngồi cạnh Liên Kỳ Quang, một bàn tay vững vàng đặt lên đầu cậu.

Đỉnh đầu bất thình thình truyền tới sức nặng làm Liên Kỳ Quang lấy lại tinh thần, xoay đầu, ngây ngô nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền.

“Lần này trở về là anh xin phép nghỉ, ngày mốt phải quay về Bất Lạc tinh.” Hạ Hầu Thiệu Huyền kéo đầu Liên Kỳ Quang dựa vào bờ vai rộng của mình, trậm giọng nói.

Ngây ngốc nương theo động tác của Hạ Hầu Thiệu Huyền, Liên Kỳ Quang trợn tròn mắt, đờ đẫn nhìn khuy áo của anh, giống như không nghe thấy lời tạm biệt kia.

“Đoạn thời gian gần nhất các tinh tế không ổn định lắm, Bất Lạc tinh thuộc vùng biên phòng Lam tinh, cũng là lá chắn đầu tiên, nơi đó cần anh.” Ngón tay khẽ nâng cằm Liên Kỳ Quang, để tầm mắt cậu dời khỏi khuy áo.

Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, ngây ngốc nhìn gương mặt góc cạnh rõ ràng của Hạ Hầu Thiệu Huyền, vươn tay, không chút biến sắc áp lên mái tóc ngắn gọn gàng: “Anh cẩn thận.”

Bị động tác của Liên Kỳ Quang làm sửng sốt, lập tức phản ứng, không hề ngăn cản, chỉ nhếch khóe miệng, biểu thị tâm tình mình lúc này rất tốt.

“Em cũng vậy.”

Ngược lại, giống như nghĩ tới gì đó, Hạ Hầu Thiệu Huyền mở quang não Liên Kỳ Quang, hí hoáy một phen.

“Anh lưu số riêng của anh vào, này là dãy số đặc biệt, không cần chuyển giao có thể trực tiếp gọi tới căn cứ quân sự ở Bất Lạc tinh, kết nối với quang não của anh.”

Hạ Hầu Thiệu Huyền nói xong, nắm tay Liên Kỳ Quang, đặt ngón trỏ lên màn hình của quang não, theo tiếng ‘tít tít tít’, một hệ thống mã hóa xuất hiện.

“Dãy số đặc thù này kết nối quang não của em và anh, một khi em xảy ra chuyện, anh sẽ là người biết trước hết, không cần nói cho bất kì ai biết, hiểu không?”

Nhìn bốn chữ ‘người yêu của tôi’ chói lọi trên màn hình quang não, Liên Kỳ Quang lần đầu tiên cảm thấy ánh mắt đau nhức.

“Tôi cũng phải đi.” Liên Kỳ Quang tắt quang não, kéo chiếc khăn trên đầu xuống, ngây ngô nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Sắp khai giải rồi, tôi phải về trường học.”

“Tuy không biết vì cái gì em kiên trì ở lại khu ba, bất quá mọi chuyện phải cẩn thận.”

“Tôi sẽ bảo hộ chính mình, tôi rất lợi hại.” Liên Kỳ Quang nghiêm túc nói.

“Anh biết, em là thiên tài.” Nhìn ánh mắt xinh đẹp của Liên Kỳ Quang, đáy mắt Hạ Hầu Thiệu Huyền xẹt qua ý cười.

“Ân! Tôi chính là thiên tài.” Được Hạ Hầu Thiệu Huyền thừa nhận, trong mắt Liên Kỳ Quang liền lộ ra thật nhiều vui sướng.

“Còn có.” Làm như nghĩ tới gì đó, biểu tình Hạ Hầu Thiệu Huyền tăng thêm chút nghiêm nghị: “Từ xưa đến nay, thiên tài luôn bị ganh ghét, mặc dù em có tam hệ dị năng nhưng vẫn chưa hoàn thiện, em là vợ Hạ Hầu Thiệu Huyền anh, một khi dị năng của em trở nên cường đại thì sẽ là trợ lực rất lớn cho Hạ Hầu gia, nhưng đối với một vài người thì đó là sự uy hiếp. Ngày đó ở tiệc đính hôn, bọn họ đều thấy em, nhưng em luôn đứng bên cạnh anh, anh nghĩ hẳn không có ai nhìn rõ mặt, huống chi em còn mặc lễ phục. Chờ em trở về khu ba, phải tránh lộ năng lực, sẽ rước họa vào thân.”

“Biết rồi.” Nghiêm túc gật gật đầu.

Nhìn gương mặt nghiêm túc của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền đột nhiên cảm thấy thực vui vẻ: “Em biết anh nói có ý gì không?”

Hạ Hầu Thiệu Huyền đưa tay nhéo nhéo mặt Liên Kỳ Quang, âm thâm trầm thấp hệt như tiếng đàn vi ô lông xen mà cậu từng nghe thấy từ đĩa nhạc. Liên Kỳ Quang lắc đầu, nghĩ nghĩ lại gật mạnh đầu.

“Có ý gì?” Hạ Hầu Thiệu Huyền nhướng mày.

“Nghe có chút hiểu, nhưng có chút không hiểu.” Liên Kỳ Quang nghiêng đầu, có chút mơ màng: “Không biết lý do.”

“Không có lý do gì, tóm lại cứ theo lời anh nói mà làm, hảo hảo bảo hộ chính mình.”

“Tốt.” Ngây ngô.

“Đúng rồi, này cho em.”

Rút lại cánh tay đang nắm tay Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền từ trong không gian khí lấy ra một bộ quần áo. Áo sơ mi xanh biếc, áo khoác trùm đầu màu đen cùng quần dài đồng màu, kiểu dáng hệt như bộ đồ Liên Kỳ Quang mặt trước đó.

“Anh không biết bộ đồ kia em lấy từ đâu, em không muốn nói thì anh không hỏi, nhưng sau này không thể mặc nữa.” Hạ Hầu Thiệu Huyền trầm giọng nói.

Liên Kỳ Quang vuốt thử, thực mềm, cảm giác như không có xúc cảm, hẳn là công nghệ cao ở nơi này làm ra.

“Quần áo của em có ý nghĩa đặc biệt, nó không tồn tại ở thời đại này, sẽ mang tới phiền toái.”

“Không thích.” Chán ghét đẩy bộ quần áo kia đi, Liên Kỳ Quang ngây ngô nhìn chằm chằm Hạ Hầu Thiệu Huyền.

“Rất nguy hiểm.” Hạ Hầu Thiệu Huyền xoa xoa tóc Liên Kỳ Quang, kiên nhẫn giải thích.

“Sẽ không!” Liên Kỳ Quang lắc đầu: “Chém chết bọn họ.”

“…” Hạ Hầu Thiệu Huyền.

“Trước mặc đỡ đi, về sau tìm thứ tốt cho em.” Hạ Hầu Thiệu Huyền cầm quần áo một lần nữa đưa qua, bàn tay đè nặng trên đầu Liên Kỳ Quang, tăng thêm âm điệu.

Trọng lực đè nặng trên đỉnh đầu, Liên Kỳ Quang lãnh tĩnh nhìn quần áo, đờ đẫn không nhìn ra cảm xúc.

Thật lâu sau, Liên Kỳ Quang hất tay Hạ Hầu Thiệu Huyền, nhàn nhạt xoay người leo lên giường, đưa lưng về phía anh, trùm kín chăn.

Hạ Hầu Thiệu Huyền nhìn một cục tròn phù lên, lại nhìn cánh tay bị gạt, lần đầu tiên bị người ta cự tuyệt, bạn thiếu tướng nào đó mặt lạnh nửa ngày, cuối cùng biến thành bất đắc dĩ.

Đi tới bên giường ngồi xuống, ôm chầm lấy cục tròn nho nhỏ kia, trầm giọng nói: “Cũng vì tốt cho em mà, so với thể biến dị, con người mới là sinh vật đáng sợ nhất.”

Bị Hạ Hầu Thiệu Huyền ôm, bạn Quang nào đó vùi trong chăn giật giật, giả chết nửa ngày thì bắt đầu dùng cả tứ chi đá chăn. Hạ Hầu Thiệu Huyền sửng sốt, nhanh chóng kéo chăn ra, cái đầu nhỏ nhắn đã đỏ bừng vì ngộp của bạn nhỏ nào đó lộ ra.

Nhìn gương mặt gần trong gang tấc của Hạ Hầu Thiệu Huyền, gương mặt nhỏ nhắn của Liên Kỳ Quang căng cứng.

“Ngoan nào!” Hạ Hầu Thiệu Huyền vờ hung dữ, trầm giọng nói.

Liên Kỳ Quang vẫn không biến sắc nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền, trong mắt ẩn ẩn dâng trào tình tự ủy khuất.

“Đưa quà cho em.” Hạ Hầu Thiệu Huyền đưa tay xoa mái tóc lộn xộn của Liên Kỳ Quang, quyết định thay đổi chiến lược: “Không nhận chính là không lễ phép, thiên tài không thể như vậy.”

“…” Trầm mặc.

Thật lâu sau, Liên Kỳ Quang yên lặng ngẩng đầu, thật ngây ngô nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Tôi là thiên tài.”

“Ân, anh biết.” Trong mắt Hạ Hầu Thiệu Huyền hiện lên ý cười.

“Nơi đó rất nguy hiểm sao?” Liên Kỳ Quang trùm chăn, nhàn nhạt hỏi.

“Nếu không có đám ngoại tinh ngấp nghé cùng không tặc thì có thể xem là một tinh cầu nhỏ an ổn.”

“Vậy là nguy hiểm rồi?” Trực tiếp xem nhẹ nửa câu sau, Liên Kỳ Quang chỉ để ý nửa câu đầu.

Đối với vấn đề của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền đưa tay vỗ vỗ đầu cậu, không trả lời. Từ một khắc mặc vào thân quân trang kia, an ổn đã từ bỏ anh mà đi.

“Dị năng của anh là hệ nào?”

“Lôi, kim, thủy, tam hệ.” Tuy không rõ vì sao Liên Kỳ Quang hỏi chuyện này nhưng Hạ Hầu Thiệu Huyền vẫn nói ra đáp án.

“Bao nhiêu cấp?”

“Lôi là bậc huyền cấp tám, kim thủy bậc không cấp ba.”

‘Kia cũng chính là hệ lôi bốn mươi tám cấp, kim thủy năm mươi ba cấp?’ Liên Kỳ Quang trong lòng thầm tính toán. Thật mạnh, đã vượt qua mình trước kia.

“Cho anh.” Liên Kỳ Quang từ không gian lấy ra một cái túi nhỏ, ngây ngô đưa cho Hạ Hầu Thiệu Huyền.

Hạ Hầu Thiệu Huyền nghi hoặc, nhận lấy, tùy tay mở ra.

Đây là…

Chờ thấy rõ thứ bên trong, cho dù là Hạ Hầu Thiệu Huyền cũng nhịn không được kinh ngạc.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 26
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...