Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Liên Kỳ Quang vẻ mặt lãnh tĩnh, hai tay đút trong túi, tùy ý để Hạ Hầu Thiệu Huyền hé ra cái ‘mặt mo’ lạnh lùng túm cổ áo mình hổng khỏi mặt đất như túm gà con đi vào yến tiệc.

Vào bên trong, Hạ Hầu Trọng lúc này đã đi ra, phía sau là Hạ Hầu Tuyệt cùng An Như Tâm đứng trên đài cao, yến tiệc vốn vui cười huyên náo lúc này phá lệ yên tĩnh, mọi người ngừng nói chuyện, tựa hồ ngay cả hô hấp cũng không dám thở mạnh, mắt chớp cũng không chớp nhìn chằm chằm ông cụ đã từng vô số lần dẫn quân chống cự ngoại lai xâm lược, bảo hộ Lam tinh mấy trăm năm qua yên vui.

Hạ Hầu Trọng đứng trên đài, đôi mắt ngoan lệ quét khắp toàn trường, khí thế năm đó không hề suy giảm. Rất có tư thái của một người chống lại vạn người, cànn quét ngàn quân.

“Hôm nay, là sinh thần Hạ Hầu Trọng tôi, đối với các vị khách quý, tôi biểu thị hoan nghênh, cũng cảm ơn các vị đã nể mặt.” Trên đài, âm thanh Hạ Hầu Trọng thực hùng hậu, mang theo khí khái cốt thép của quân nhân.

“Đã tới đây thì chính là khách, mọi người không cần quá câu nệ, chẳng qua là một bữa tiệc sinh nhật mà thôi, không cần làm như hội nghị tác chiến, đã mấy trăm năm rồi, không cần cứ rườm rà như vậy.” Hạ Hầu Trọng phất phất tay, vẻ mặt ghét bỏ.

Hạ Hầu Trọng ba phần uy nghiêm, bảy phần trêu đùa làm bầu không khí vốn nguội lạnh một lần nữa tăng nhiệt, yến tiệc chậm rãi khôi phục bộ dáng vui cười náo nhiệt vốn có.

Nhóm quan viên quý tộc lui tới thúc đẩy nhau, bất quá vì e ngại khí thế của Hạ Hầu Trọng mà không dám tiến tới, ngược lại vây lấy Hạ Hầu Tuyệt cùng An Như Tâm, bày ra đủ loại nịnh nọt lấy lòng. Ngoài mặt có vẻ trò chuyện thật vui vẻ nhưng ẩn bên trong không biết có bao nhiêu mưu toan.

Hạ Hầu Thiệu Huyền dẫn theo Liên Kỳ Quang, nhìn yến tiệc một mảnh ‘náo nhiệt’, không khỏi cau mày xoay người, vòng qua đám người đi tới hướng cầu thang vắng vẻ.

“A, tôi nhớ ra anh là ai rồi.” Liên Kỳ Quang một đường im lặng đột nhiên ngẩng đầu, gương mặt lãnh tĩnh tăng thêm một mạt kinh ngạc.

Tuy yến tiệc đã khôi phục náo nhiệt nhưng Hạ Hầu Trong ở đây làm bọn họ thủy chung không dám làn càn, hơn nữa, âm thanh Liên Kỳ Quang không tính là nhỏ, nhất thời mọi người đều dừng động tác, nhìn về phía bọn họ.

Nhìn bé con trong tay, Hạ Hầu Thiệu Huyền nhướng mi, nắm tay siết chặt tới trắng bệch. Vóc dáng thì lùn, người thì nhỏ gầy, ôm vào lòng hệt như một con búp bê vải, cứ như chỉ cần dùng lực một chút có thể nghiền nát, hoàn toàn là một vật nhỏ vị thành niên, cố tình lại có năng lực nói dăm ba câu liền có thể châm ngòi lửa giận của mình.

Hạ Hầu Trọng chắp tay sau lưng, từ xa xa nhìn cháu trai nhà mình, cùng thiếu niên bị xách cổ vẫn bình tĩnh không biến sắc đút tay trong túi, ông khẽ nhíu mày, đáy mắt xẹt qua một tia thú vị.

Bị nhiều người nhìn như vậy, muốn đi cũng không được. Hạ Hầu Thiệu Huyền cố nén giận, xoay người, bàn tay đang xách Liên Kỳ Quang thả xuống.

Hai chân tiếp đất, Liên Kỳ Quang bình tĩnh chỉnh lại quần áo bị nhăn, vẻ mặt lãnh tĩnh nhìn về phía Hạ Hầu Thiệu Huyền chào một cái theo nghi thức quân đội: “Anh có việc thì tôi cáo từ trước, có thời gian mời anh ăn cơm.” Dứt lời liền một lần nữa đút tay vào túi, xoay người bỏ đi.

Đối với Liên Kỳ Quang mà nói, trong suốt bốn mươi năm sống thời tận thế, ở thời điểm vật tư thiếu thốn, tức ăn so với mạng người còn đắt đỏ hơn mà nói, mời cơm là nghi lễ cao nhất, cũng là nhân tình lớn nhất.

“Em trở lại đây cho tôi.” Hạ Hầu Thiệu Huyền quát khẽ một tiếng, cau mày, một tay túm lấy cổ áo Liên Kỳ Quang.

“Anh không thể đánh tôi, gia bạo là không được, phải vào tù a.” Liên Kỳ Quang nghiêm túc nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền.

Gia bạo! ! ? ! Hạ Hầu Thiệu Huyền cắn răng, lúc này anh thật sự muốn bổ đầu nhóc con hư hỏng này ra xem thử bên trong rốt cục chứa cái gì!

Anh giống loại người sẽ bạo hành gia đình sao?

Cho nên nói, Hạ Hầu thiếu tướng, anh đã nhận định người nào đó thành vật của mình rồi sao? Giờ đã nói tới cuộc sống sau khi kết hôn rồi a.

Hạ Hầu Thiệu Huyền lạnh mặt, khí lạnh ‘lả tả’ bắn ra ngoài, bộ dáng như dám tới gần sẽ chết, một tay túm Liên Kỳ Quang, đi nhanh tới trung tâm yến tiệc.

Liên Kỳ Quang hai tay đút túi, thờ ơ nhìn trần nhà, tùy ý Hạ Hầu Thiệu Huyền xách mình đi.

Liên Dục Thành đứng trong góc, nhìn chằm chằm Liên Kỳ Quang, hai tay siết chặt, trong mắt tràn đầy lo lắng. Liên Tiêu Thù thì bịt chặt miệng mình, hoảng sợ nhìn Liên Kỳ Quang, cô bé sợ mình sẽ kêu thành tiếng.

Hạ Hầu Thiệu Huyền xách Liên Kỳ Quang tới chỗ cầu thang, sau đó khiên người nào đó lên vai, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người nặng nề bước lên đài.

Đi tới đứng cạnh Hạ Hầu Trọng, Hạ Hầu Thiệu Huyền buông Liên Kỳ Quang xuống, sau đó đưa tay chụp đầu đối phương xuống, Liên Kỳ Quang lảo đảo, luống cuống tay chân gạt đi bàn tay làm loạn trên đầu mình.

“Em ấy là!” Hạ Hầu Thiệu Huyền mắt lạnh quét một vòng, âm thanh mạnh mẽ như sấm rền, mang theo khí thế của riêng mình: “Vợ tôi! !”

Mọi người có mặt nhất thời bị một đạo sấm sét bổ xuống, chấn động tới choáng váng, lỗ tai ong ong. Hạ Hầu Tuyệt cùng An Như Tâm cũng thực kinh ngạc nhìn chằm chằm con trai, này vẫn là đứa con đầu gỗ lạnh lùng có đánh có mắng cũng không chút biến sắc sao?

Nhìn một vòng tượng đá trong phòng, đáy mắt Hạ Hầu Trọng xẹt qua một mạt buồn cười, nhưng rất nhanh đã khôi phục uy nghiêm dĩ vãng.

“Khụ!” Liếc nhìn nhìn qua bạn Quang nào đó đang cố gắng gạt tay Hạ Hầu Thiệu Huyền, Hạ Hầu Trọng tiến tới trước, trầm giọng nói: “Hôm nay, trừ bỏ sinh nhật Hạ Hầu Trọng tôi đây thì cũng chính là ngày đính hôn của trưởng tôn Hạ Hầu Thiệu Huyền.”

Hạ Hầu Trọng vừa dứt lời, nhất thời một mảnh ồ lên, mọi người lấy lại tinh thần đều hai mặt nhìn nhau, từ trong mắt đối phương thấy được kinh ngạc cùng không thể tin nổi.

“Đứa nhỏ này là Liên Kỳ Quang, là con của một cấp dưới của tôi trước kia, bắt đầu từ hôm nay, nó chính là vị hôn thê của trưởng tôn, là cháu dâu của Hạ Hầu Trọng tôi.” Hạ Hầu Trọng dứt lời, quay đầu nhìn về phía Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Tiểu Huyền, buông cậu nhóc ra.”

Hạ Hầu Thiệu Huyền liếc nhìn Liên Kỳ Quang một cái, chậm rãi buông lỏng.

Liên Kỳ Quang rốt cuộc một lần nữa thấy được ánh sáng, ổn định thân mình, chỉnh lý quần áo, mặt không biến sắc nhìn đám người bên dưới, thoải mái tiếp nhận ánh nhìn chăm chú của bọn họ, phần thong dong bình tĩnh này làm đáy mắt Hạ Hầu Trọng xẹt qua một mạt tán thưởng cùng vừa lòng.

Bất quá lần này thật sự là hiểu lầm, đối với Liên Kỳ Quang mà nói, mỗi lần ra thành trở về liền có trăm vạn dân chúng chào đón, sùng bái, tôn trọng, cảm kích, cậu đã sớm tập thành thói quen, thậm chí còn cảm thấy đương nhiên.

Hơn nữa, sống nhiều năm như vậy, nhỏ thì mấy ngàn, lớn thì mấy trăm vạn tang thi như thủy triều kéo tới, cậu không nhớ rõ đã bao lần mình đứng trên cao, dưới chân là một mảnh ‘thi thể’ hư thối di động, dùng ánh mắt thèm khát tham lam nhìn mình. Vì thế lúc này bị không tới trăm người chú mục, căn bản không tính là gì.

“Tiểu Quang.” Hạ Hầu Trọng vẫy vẫy tay, gương mặt uy nghiêm tăng thêm một phần ôn hòa: “Đến chào hỏi mọi người.”

Nhìn lướt qua đám người, Liên Kỳ Quang bình tĩnh tiến lên hai bước, đứng bên cạnh Hạ Hầu Trọng, lãnh tĩnh mở miệng: “Tôi gọi là Liên Kỳ Quang, là…”

Nói tới đây, Liên Kỳ Quang liếc mắt về phía Hạ Hầu Thiệu Huyền, ánh mắt ẩn ẩn có chút không vui: “Vợ tương lai của Hạ Hầu Thiệu Huyền.”

Tuy không muốn, nhưng dưới ánh mắt uy hiếp rõ ràng của đối phương, Liên Kỳ Quang vẫn rầu rĩ phun ra câu này.

“…” Hạ Hầu Trọng.

“…” Mọi người.

Nửa ngày.

“Hết rồi?” Hạ Hầu Trọng lần đầu tiên có chút không biết làm sao mở miệng.

“Hết rồi.” Mặt không biến sắc gật đầu.

“…” Mọi người.

“Tiểu Quang, không cần sợ, con, có thể nói nhiều một chút.” Hạ Hầu Trọng đưa tay vỗ vỗ bả vai Liên Kỳ Quang, bộ dáng trưởng bối hiền lành.

‘Tôi thật sự nói xong rồi mà.’ Liên Kỳ Quang còn chưa kịp nói thì có một bàn tay mạnh mẽ chụp lên đầu.

“Vợ a, chào hỏi mọi người đi.”

Âm thanh trầm thấp từ đỉnh đầu truyền tới, Liên Kỳ Quang ngửa đầu, từ dưới nhìn lên. Gương mặt lãnh tĩnh xẹt qua một mạt mờ mịt cùng… ủy khuất? ? ?

“Tôi thật sự nói xong rồi mà.”

“…” Hạ Hầu Thiệu Huyền.

Nhìn ánh mắt ủy khuất (? ?) của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền nhất thời không vui, mắt lạnh quét một vòng đám người, khí lạnh trên người lại bắt đầu phun ra.

Vợ tôi chính là tôi, các người làm vợ tôi khó chịu chính là làm tôi khó chịu, làm tôi khó chịu chính là làm cả Sát Huyết Lang khó chịu.

Dám làm Sát Huyết Lang khó chịu…

Không thể không nói, con đường thê nô của Hạ Hầu Thiệu Huyền từ khoảnh khắc này chính thức bắt đầu.

Bị Hạ Hầu Thiệu Huyền liếc mắt, mọi người đều cảm thấy cổ phát lạnh, gió rét ‘vù vù’ thổi quét.

Nhìn cháu trai nhà mình hóa thân thành người máy phun khí lạnh, Hạ Hầu Trọng cúi đầu ho khẽ một tiếng, trầm giọng nói: “Như vậy, bắt đầu từ đêm nay, Tiểu Quang, trở thành một phần tử của Hạ Hầu gia tôi.”

“Tôi không đồng ý ! ! ! !”

Một tiếng gầm giận dữ từ cửa vào truyền tới, nhất thời mọi người đều xoay người nhìn lại.

Này là…

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...