Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 152

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Chết tiệt!” Viên Linh từ trong một đống phế tích giãy dụa bò ra, nhìn vết thương đầy người mà thấp giọng mắng, nhanh chóng lấy ra một bình ‘thuốc giải độc’ trong không gian khí ra uống.

“Tôi ngay cả vợ còn chưa cưới, cứ vầy chết đi đúng là nghẹn khuất mà.”

“A…” Hiên Lãng nhe răng nhếch miệng bò dậy, dùng sức lau đi vết máu trên mặt, lẩm bẩm: “An Dịch với cậu lăn qua lăn lại nhiều năm như vậy, cậu gật đầu một cái không phải được rồi sao?”

“Dựa vào cái gì tôi phải gật đầu trước!” Viên Linh kéo lấy áo Hiên Lãng, hai người lăn qua một bên, né tránh một đạo gai đất phóng tới: “Mẹ nó, cái thứ quái vật nghịch thiên này cư nhiên có dị năng.”

“Hai người đều có ý, còn bày đặt gì chứ! Hai cậu cứ nhào đi, tôi xem các người có thể kì kèo bao lâu.”

“Ai thèm nháo với cậu ta!” Viên Linh phun ra một ngụm máu, cùng Hiên Lãng tựa lưng cảnh giác nhìn vòng vây đang dần siết chặt: “Lần này nếu có thể sống sót quay về, ngay hôm sau tôi sẽ tìm người kết hôn!”

“Ngày mốt tôi sẽ chạy tới giúp cậu nhặt xác.” Hiên Lãng xùy lạnh.

“Tôi nói hai cậu cằn nhằn cái gì đấy hả! !” Trọng Mục đưa tay ấn thuốc đặc biệt vào đầu một con tang thi bị anh đẩy ngã xuống đất, tức giận mắng: “Ngại chết không đủ mau à! !”

Xung quanh ngày càng nhiều tang thi, kẻ địch quá đông, hơn nữa sức mạnh cách biệt, có thể chống đỡ đến lúc này đã không còn bao nhiêu người.

Hiên Lãng nhếch miệng muốn lộ ra một nụ cười, không ngờ ảnh hưởng tới miệng vết thương, kết quả đau tới vặn vẹo: “Có thể cùng nhóm ‘anh hùng’ chiến đấu, có chết cũng không lỗ!”

Hai chữ ‘anh hùng’ này, Hiên Lãng nói có chút châm chọc.

“Ai!” Hiên Lãng dùng khuỷu tay huých huých Viên Linh: “Cậu nói xem nếu mình chết, An Dịch liệu có tự tử theo cậu không?”

“Cậu ta dám à! Xuống dưới kia tôi cũng làm thịt cậu ta!”

“Mẹ nó!” Trọng Mục mắng một tiếng, nhìn bình nước thuốc đã cạn tới đáy, hung tợn ném qua một bên, dị năng ngưng tụ: “Đến đây đi! Cho dù chết ông cũng phải kéo theo vài tấm đệm lưng! !”

Vòng vây dần siết chặt, nhóm Hiên Lãng sắp bị đám tang thi đông đúc vùi lấp, đột nhiên, một ngọn lửa xẹt qua phía chân trời, phá tan vòng vây nện lên đám Hiên Lãng.

Ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, hình thảnh hỏa thuẫn, ngăn cách với đám tang thi dữ tợn khủng bố.

Nhóm Hiên Lãng bị biến cố này làm sững sờ, hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt kinh ngạc.

Liên Kỳ Quang đạp lên thi cốt đầy đất, trong ánh lửa chiếu rọi, mặt không chút thay đổi đi tới chỗ đám Hiên Lãng, nhóm tang thi xung quanh giương nanh múa vuốt, miệng phát ra tiếng hô dữ tợn, chính là không một ai dám tiến tới.

“Chị dâu…” Nhìn Liên Kỳ Quang ngày càng gần, Viên Linh thấp giọng gọi.

Liên Kỳ Quang xuyên qua đám tang thi đi tới đứng thẳng trước mặt đám Hiên Lãng, xoay người mắt lạnh nhìn đám tang thi xung quanh, cả người tỏa ra sát khí mãnh liệt làm người ta sợ hãi.

Liên Kỳ Quang xuất hiện, cả đám diêu trí tuệ thể đều nhút nhát cúi đầu, không dám đối diện.

“Bản lĩnh cũng tăng lên rồi nhỉ?” Liên Kỳ Quang lạnh giọng mở miệng, đáy mắt áp lực cơn giận: “Nhiều năm như vậy, thế nhưng học đủ mười phần đức hạnh của đám tang thi năm đó.”

“Ám Quang đại nhân, đây là ý của thống lĩnh.” Thấy Liên Kỳ Quang tức giận, một nam nhân tiến tới nhỏ giọng giải thích.

Ám Quang… đại nhân…

Nhóm Hiên Lãng hai mặt nhìn nhau, cảm giác đầu mình có chút choáng váng. Bọn họ có phải vừa không cẩn thận nghe thấy một chuyện rất khủng khiếp không a?

“Các người cũng không tốt lành gì!” Trong lòng cuồn cuộn tức giận, phóng xuất toàn bộ bất an cùng táo bạo tích lũy suốt mấy ngày nay: “Các người nhìn xem thế giới hiện giờ bị các người phá thành bộ dáng gì hả? Các người không phải thích giết chóc sao? Đến! Đánh với tôi này! Chết sống bất luận!”

Liên Kỳ Quang tức giận làm cả đám hoảng sợ, vội khom thắt lưng: “Ám Quang đại nhân bớt giận!”

“Các người đều do tôi cứu, một nửa số các người là tôi mang về, tự tay dạy dỗ! Nhìn bộ dáng các người hiện giờ xem, trước kia tôi dạy các người thế nào hả? Đều uy cẩu hết rồi à! !”

Liên Kỳ Quang lúc này thật sự nổi giận, những người này tuy làm cậu thực thất vọng, nhưng sau ba ngàn năm lại có thể một lần nữa nhìn thấy những gương mặt quen thuộc, Liên Kỳ Quang vẫn không tự lừa dối bản thân, rằng trong lòng mình cũng thực an ủi.

Những người này, có người ở trong quân đội do một tay mình dạy dỗ, có người từng theo mình vào sinh ra tử, hoàn thành vô số nhiệm vụ.

Cũng không ngờ, lúc gặp lại, thế nhưng lại chỉa vũ khí vào nhau, trở thành tử địch.

“Ám Quang đại nhân.” Thích Dận chậm rãi bước ra, bình tĩnh nhìn vẻ mặt giận dữ của Liên Kỳ Quang: “Quay lại không được nữa rồi, chúng ta đã đứng ở vị trí đối lập nhau, không chết không ngừng.”

Liên Kỳ Quang nhìn về phía Thích Dận, đột nhiên vươn tay túm lấy cổ đối phương, con ngươi đen lạnh như băng: “Hết thảy, đều vì cậu!”

Bị Liên Kỳ Quang túm lấy, Thích Dận cong môi cười, mặc dù có thể bị giết bất cứ lúc nào cũng không kinh hoảng, nhẹ giọng nói: “Có thể được gặp lại đại nhân, tôi có chết cũng không hối hận. Nếu có thể trùng sinh lại lần nữa, tôi vẫn sẽ lựa chọn như vậy.”

Liên Kỳ Quang lạnh lùng nhìn Thích Dận, thật lâu sau, trên tay dùng sức quăng mạnh Thích Dận ra ngoài, xoay người nhìn đám Hiên Lãng: “Thiệu Huyền đâu?”

Hiên Lãng nhìn bên cạnh, nuốt nuốt miếng, khô khan chỉ về một hướng: “Chạy qua bên kia rồi.”

Liên Kỳ Quang nhìn theo hướng Hiên Lãng chỉ, mắt lạnh liếc một vòng xung quanh: “Những người này nếu có ai xảy ra chuyện gì, các người biết rõ thủ đoạn của tôi rồi đấy.”

Liên Kỳ Quang dứt lời, vận dụng dị năng nháy mắt biến mất trong vòng vây, bay về phía Hạ Hầu Thiệu Huyền.

Nhóm Hiên Lãng bị bỏ lại hai mặt nhìn nhau, nhìn đám tang thi ở xung quanh cũng nhìn mình chằm chằm, nhịn không được co rụt thân mình.

Hôm nay kích thích nhiều quá, bọn họ biểu thị chân mềm nhũn không đứng dậy nổi.

Hạ Hầu Thiệu Huyền cắm Thiên Minh xuống đất, chống đỡ thân thể đầy vết thương loang lổ máu của mình, mắt lạnh nhìn Vu Mã Viêm ở đối diện.

Vu Mã Viêm một thân đường trang hoa lệ giờ phút này cũng rải rác vết dao, nhưng không có mấy chỗ thực sự bị thương. Nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền, ánh mắt đỏ đậm của Vu Mã Viêm tràn đầy huyết tinh tàn bạo, ghen tị điên cuồng cơ hồ sắp thiêu đốt hắn.

“…Thiên Minh, thầy thế nhưng ngay cả Thiên Minh cũng đưa cho mày!” Vu Mã Viêm cắn răng, gằn từng chữ, ngũ quan vặn vẹo lộ rõ không cam tâm.

“Thiên Minh là vật tùy thân của thầy, ngay cả tao cũng không được đụng tới, thế nhưng lại cho mày.”

“A…” Hạ Hầu Thiệu Huyền nhếch lên một nụ cười lạnh, chậm rãi đứng dậy, châm chọc nhìn Vu Mã Viêm ở đối diện: “Mày quen biết em ấy sớm thì thế nào? Cùng em ấy ở chung mấy chục năm thì sao? Người em ấy yêu chỉ có tao, trong lòng em ấy, mày chẳng là gì cả!”

“Mày câm miệng cho tao! !” Vu Mã Viêm gào lên, sương đen bên người một lần nữa tích tụ, cuồn cuồn thành cơn gió lốc ùn ùn thổi quét về phía Hạ Hầu Thiệu Huyền, nơi nó đi qua liền xuất hiện hố sâu tới vài mét.

Ánh mắt Hạ Hầu Thiệu Huyền lạnh lẽo, đưa tay cầm Thiên Minh giơ ngang trước ngực, dị năng hệ kim ngưng kết thành hàng trăm tấm khiên vàng, lấy anh làm trung tâm, soàn soạt ghép lại, hình thành vòng phòng hộ.

Hai luồng sức mạnh va chạm, xung quanh đổ nát thê lương, Hạ Hầu Thiệu Huyền nhíu chặt mày, chân cũng lún sâu xuống đất mấy tấc, tấm khiên quanh người bắt đầu xuất hiện vết nứt, vỡ thành mảnh vụn.

Nói trong lòng Hạ Hầu Thiệu Huyền không kinh ngạc là không có khả năng, hiện giờ dị năng của anh đã đột phá bậc phá, vươn tới một độ cao mới, chính là vẫn như cũ không phải đối thủ của người trước mắt.

Ba ngàn năm thời gian, người này rốt cuộc đã đạt tới trình độ nào?

Tấm khiên bị phá, Vu Mã Viêm không ngừng phóng xuất dị năng, gương mặt dữ tợn mang theo điên cuồng làm người ta hoảng sợ.

Giết! Giết kẻ đó đi…

Giết người nam nhân này rồi, thầy sẽ trở về, thầy sẽ hoàn toàn thuộc về mình! !

Gió lốc tàn sát bừa bãi, trong vòng một km đã không còn nhìn thấy bất kì vật sống nào, dưới chân hai người là một mảnh phế tích, còn có một cái hố sâu thật lớn.

‘Phốc! !’ Âm thanh da thịt bị xé rách, dị năng trên tay Vu Mã Viêm dừng lại, trầm mặc hồi lâu mới chậm rãi cúi đầu.

Vị trí trái tim trên lồng ngực bị một sợi dây leo đâm xuyên qua, lộ ra một cái lỗ đen dữ tợn. Rõ ràng không còn cảm giác, chính là vì cái gì, vì cái gì vẫn thấy đau đớn đến tận xương tủy?

Liên Kỳ Quang đứng phía sau Vu Mã Viêm, dị năng hệ mộc chặt đứt làn khói đen trên tay Vu Mã Viêm, lao nhanh về phía Hạ Hầu Thiệu Huyền, con ngươi tĩnh lặng vẫn còn kinh hãi chưa kịp tản đi.

Mới vừa nãy, nam nhân trước mắt này suýt chút nữa đã chết đi.

Suýt chút nữa…

“Vợ…” Hạ Hầu Thiệu Huyền ngơ ngác nhìn Liên Kỳ Quang, vươn bàn tay đầy vệt máu chậm rãi lướt qua gương mặt Liên Kỳ Quang, cảm thụ độ ấm của người bên cạnh.

“Để tôi chữa thương cho anh.” Liên Kỳ Quang đưa tay, ánh sáng xanh biếc lưu chuyển, chính là không chờ cậu phóng tới người Hạ Hầu Thiệu Huyền, anh đã dùng sức ôm cậu vào lòng, gắt gao ôm lấy thân thể gầy yếu, bàn tay run rẩy không ngừng vuốt ve tấm lưng của người trong lòng, mang theo quý trọng khi mất đi mà có lại.

Nhìn hai người đang ôm nhau, Vu Mã Viêm há miệng thở dốc nhưng thủy chung không thể nói ra một chữ, lồng ngực bị xé rách đau đớn đến hít thở không thông, cảm giác lạnh băng làm hắn tuyệt vọng.

“Vì cái gì…” Vu Mã Viêm ngơ ngác nhìn Liên Kỳ Quang, đôi huyết quang mang theo vô tận đau thương: “Thầy, nói cho tôi biết, vì cái gì…”

Liên Kỳ Quang rời khỏi vòng tay Hạ Hầu Thiệu Huyền, mặt không đổi sắc nhìn Vu Mã Viêm: “Vu Mã Viêm, tôi nói rồi, không được tổn thương anh ta.”

“Nhưng nó đáng chết.” Vu Mã Viêm trừng to mắt, gương mặt dễ nhìn tràn đầy mê mang cùng trống rỗng: “Giết nó rồi, thầy sẽ trở về, sẽ không rời khỏi tôi nữa.”

“Vu Mã Viêm, không ai có thể giam cầm tôi, ai cũng không được.”

“Tôi chỉ muốn bảo hộ thầy! ! Tôi yêu thầy a!”

“Tôi không cần!” Liên Kỳ Quang quát lớn: “Tôi không cần sự bảo hộ như cầm tù của cậu, cũng không cần tình yêu của cậu, quá mệt mỏi.”

Liên Kỳ Quang vươn tay, dây leo bắt đầu lan tràn: “Vu Mã Viêm, đã làm sai thì phải trả đại giới.”

Trăm sợi dây leo sinh trưởng vùn vụt lao về phía Vu Mã Viêm.

Nhìn ánh mắt lạnh băng của Liên Kỳ Quang, Vu Mã Viêm chậm rãi nhếch khóe môi.

‘Nếu thầy muốn tôi chết, như vậy, mạng này, tôi sẽ đưa cho thầy.’

Dây leo gần ngay trước mắt, đột nhiên, một bóng đen vụt tới, giang rộng đôi tay chắn trước mặt Vu Mã Viêm.

Máu tươi phun ra, không trung nở rộ vô số những đóa huyết hoa, hệt như một biển hoa bỉ ngạn, yêu dị lại đau thương.

Cừu Ly Mạch chắn trước mặt Vu Mã Viêm, dây leo đâm xuyên qua cánh tay, chân, thân thể, vỡ nát, nhìn thấy ghê người.

Ánh mắt Liên Kỳ Quang chợt lóe, nhanh chóng thu hồi dị năng hệ hỏa vây quanh dây leo, làm dây leo tan biến.

Vu Mã Viêm đưa tay đón được thân thể Cừu Ly Mạch ngã xuống, trong đôi huyết mâu là mờ mịt cùng khó hiểu chưa kịp tán đi.

Cửu Ly Mạch cố nhếch khóe miệng, máu tươi không ngừng từ miệng tràn ra, nhiễm đỏ cả mái tóc đen của Vu Mã Viêm.

“… sống sót.”

Cừu Ly Mạch vươn tay, gian nan túm lấy áo Vu Mã Viêm, âm thanh mỏng manh hệt như ngay sau đó sẽ vĩnh viễn biến mất.

“Sống sót…”

“Nếu, có một lần duy nhất, người nguyện ý vì tôi…”

“Xin người… xin người sống sót…”

Ôm thân thể lạnh băng đầm đìa máu tươi trong lòng, Vu Mã Viêm run rẩy ngẩng đầu, con ngươi đau thương tuyệt vọng bất lực nhìn Liên Kỳ Quang.

Vu Mã Viêm há mồm, trong miệng phát ra một loại âm thanh quỷ dị.

Đó là một loại tiếng khóc, tiếng khóc tê tâm liệt phế đứt ruột đứt gan.

Bi ai của một con tang thi là không thể nào có nước mắt, cho dù đang đau đớn đến tận can tỳ, tận xương tủy.

Vu Mã Viêm ôm chặt huyết nhân trong lòng, lảo đảo rời khỏi địa ngục này.

Liên Kỳ Quang trầm mặc nhìn bóng dáng Vu Mã Viêm, cũng không đuổi giết.

Đối với đứa nhỏ này…

Cậu quả thực vẫn còn chút không nỡ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!
Chương 152

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 152
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...