Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thập Niên 90: Nữ Phụ Làm Giàu Mau Chóng

Chương 63

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tần Nhị Bảo vừa thấy là cô, phản ứng đầu tiên của hắn lại là xoay người trốn đi!

Một người đàn ông trưởng thành, dáng người cao lớn lại đi trốn ở góc chợ, giống như là một con đà điểu mập mạp vậy.

Phương Thanh Nghiên nhịn không được khóe miệng co rút một trận, bộ cô là hông thủy hay mãnh thú hay gì mà sao một người đàn ông trưởng thành khi nhìn thấy cô lại có thể sợ thành như vậy được chứ?

Bất quá cũng không trách Tần Nhị Bảo được, lần trước hắn bị Từ Phương giật dây, sau lại bị Tân Vĩnh Thọ giáo huấn cho một phen, vì thế trong lòng hắn đối với Phương Thanh Nghiên tất nhiên là cũng có chút kiêng kị.

Về phần Tần Nhị Bảo tại sao lại xuất hiện ở chỗ này, vậy đương nhiên là hắn đến xin miếng cơm rồi.

Đầu óc hắn vốn không được linh hoạt, học cái gì cũng không được, bán sức cũng không ai muốn mua, nên từ sau khi cha mẹ hắn chết ngay cả bụng cũng không được ăn no, vì thế hắn chỉ có thể ở trong thôn làm chút nghề như là trộm gà trộm chó.

Sau khi bị người ta bắt được thì bị đánh cho mấy trận, rồi bị đuổi lên núi, cũng từ đó hắn bắt đầu ở trong núi tìm đồ đáng giá để đi bán.

Phương Thanh Nghiên nghe Tần Viện nói qua không ít chuyện của Tần Nhị Bảo, người này ở trong thôn cũng được xem là rất thân kỳ đi.

Tuy rằng hắn không có đầu óc, thân thể cũng không được bình thường, nhưng tựa hồ kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc, sau khi bị đuổi lên núi, cuộc sống của hắn đúng là dễ chịu hơn không ít, cứ nhìn ba vòng của hắn là có thể biết được.

Phương Thanh Nghiên thấy trên quây hàng của hắn toàn những thứ "thất bát taơ, phải nói là cái gì cũng có.

Nào là nấm hoang dã, một ít dược thảo thường thấy, tất nhiên là còn có một thùng ốc đá.

Hai mắt cô nhất thời sáng ngời, đi tới hỏi: "Ốc đá này bán thế nào?"

Tần Nhị Bảo ngây ngẩn cả người, sau đó hắn vội ôm lấy thùng nước, lớn tiếng nói: "Đây là do tôi tự mình bắt được!"

Phương Thanh Nghiên một mặt im lặng, nhưng cô cũng biết đầu óc của người này không được bình thường, vì thế cô vẫn kiêng nhẫn nói cho hắn biết: "Tôi biết, tôi cũng không muốn cùng ông giành nó để làm gì, tôi chỉ muốn hỏi để mua thôi!"

Tần Nhị Bảo nghe vậy liền có chút ngây dại, hắn không nghe lầm chứ?

Phương Thanh Nghiên cảm thấy mình không tính là một người có tấm lòng rộng lượng, thậm chí cô còn là một người đặc biệt thích ghi thù.

Nhưng cô cũng là người biết phân rõ phải trái nha.

Tần Nhị Bảo vốn cũng không có xung đột lợi ích gì với cô, nếu hắn không phải bị Từ Phương thêm mắm dặm muối dẫn dắt, thì hắn cũng sẽ không tới tìm cô gây phiền toái làm cái gì.

Cho nên, đối với chuyện xảy ra lúc trước, cô cũng không so đo với hắn.

Hơn nữa, ông bà ta cũng thường có câu, trên thương trường không có kẻ thù vĩnh viễn.

Tần Nhị Bảo nhìn chằm chằm Phương Thanh Nghiên trong chốc lát, trực giác nói cho hắn biết cô không có nói dối, lúc này hắn mới chần chờ nói: "Thật, thật sao?"

"Thật mà.

Ông ra giá đi!"

Tần Nhị Bảo kỳ thật không biết những thứ trong tay mình có giá bao nhiêu, bình thường đều là người khác cho hắn bao nhiêu thì hắn liên nhận bấy nhiêu, chỉ cần không đến mức lấy đi đồ của hắn một cách trắng trợn là được.

Suy nghĩ một chút, hắn liên khoát tay nói: "Cô cứ tùy tiện ra giá đi, trước kia tôi còn gây thêm nhiều phiền toái cho cô như vậy, hiện tại cô muốn trực tiếp xách đi cũng được!"

Thật hào phóng!

Phương Thanh Nghiên cũng không phải là người thích chiếm tiện nghi của người khác, cô ước lượng thùng ốc đá kia một chút, cô đoán nó chắc tầm khoảng mười cân, vì thế cô liền nói: "Như vậy đi, chỗ này tôi mua hết luôn là 5 đồng, về sau nếu ông còn có ốc đá thì đều để lại cho tôi hết đi, một cân tôi mua ông 5 maol"

Tân Nhị Bảo nghe cô nói vậy liền trợn tròn mắt, thứ này đáng giá như vậy sao? Ốc đá kỳ thật là không dễ bán lắm, cái đầu không lớn bằng ốc đồng, ăn vào cũng không đủ nhét kẽ răng, rất ít người chủ động đến mua, nếu đến cuối ngày có người đến có thể cho hắn mấy cái bánh bao lớn mới mẻ nóng hổi để đổi cái thùng ốc đá này đi cũng coi như không tệ rồi.

"Được được được, nếu cô muốn, ngày mai tôi sẽ đặc biệt đi bắt nó về cho côi"

Phương Thanh Nghiên muốn nghe chính là những lời này.

Nếu hiện tại mỗi lần bán cô đều phải chạy một chuyến vào trong núi để tìm người bắt cho cô thì không chỉ vừa tốn thêm thời gian mà còn rất phiền phức.

Nếu đã như thế thì không bằng cô trực tiếp đi tìm người mỗi ngày đều giao ốc đến cho cô, như thế thì thịt ốc cũng càng tươi ngon hơn.

"Được, cứ cách hai ngày tôi sẽ đến tìm ông để lấy ốc, một lần như thế thì đều lấy mười cân, ông thấy không có vấn đề gì chứ?"

Mười cân là chuyện nhỏ, bây giờ còn chưa tới mùa ốc đá sinh con, dòng suối nhỏ trong núi dài như vậy, căn bản là bắt không hết.

Cho dù ốc đá thôn Sơn Tuyền thật sự bị bắt sạch, chỉ cần có thể đổi được tiên, Tân Nhị Bảo cũng rất vui lòng đi đến nơi khác tìm cho cô, dù sao thì kinh nghiệm bắt ốc đá của hắn phong phú hơn bọn nhỏ trong thôn kia nhiều.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 63
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...