Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thập Niên 90: Nữ Phụ Làm Giàu Mau Chóng

Chương 237

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thẩm Khả Nghi là một người đến từ "thế giới bên ngoài", biết rõ tất cả những gì đang xảy ra với cô, gần như là giống như nắm giữ được năng lực tiên tri vậy.

Phương Thanh Nghiên rất nhanh liền có thể tiếp nhận được sự thật như vậy, dù sao chính bản thân cô cũng có được ký ức kiếp trước.

Ánh mắt của cô dừng lại ở khuôn mặt lộ ra vài phần điên cuồng của Thẩm Khả Di, cười lạnh nói: "Cô lâm rồi, vận mệnh của tôi nằm trong tay tôi, không liên quan đến bất luận kẻ nào.

Cô xem, cô liều mạng muốn sắp xếp mọi thứ trở nên hoàn hảo giống như trong sách, nhưng mà những thứ cô bày ra tôi đều có thể tránh được, thậm chí tôi còn có thể hoàn thành được mục tiêu và lý tưởng của tôi, đây không phải chính là minh chứng tốt nhất sao?"

Thẩm Khả Di nghe vậy liền nhất thời sửng sốt.

"Đáng tiếc tất cả kế hoạch của cô đều thất bại, không phải cô thật sự cho rằng, chỉ cần dùng danh "Nữ phụ độc ác" thì liền có thể khái quát một người."

"Mà nếu theo như cách nói của cô, thì Thẩm Khả Di cũng không thể nào là Thẩm Khả Di trong sách được, bởi vì chúng ta không cừu không oán, hoàn toàn có thể bình an vô sự trải qua cuộc sống riêng của mình!"

Thẩm Khả Di đột nhiên lui về phía sau vài bước, trong mắt lộ ra một tia hoảng loạn cùng hoảng sợ.

Nếu Phương Thanh Nghiên không nói thì cô ta căn bản cũng không ý thức được điểm này.

Cô ta kỳ thật đã sớm biết, Phương Thanh Nghiên này cùng với Phương Thanh Nghiên trong tiểu thuyết không hề giống nhau, nhưng cô ta vẫn luôn muốn dùng danh từ "Nữ phụ ác độc" để đi định nghĩa đối phương, thậm chí mang theo vài phần ngạo mạn mà đối đãi người trong thế giới này.

Nhưng mà khi ở thế giới này sinh hoạt lâu như vậy thì tất nhiên là trong lòng của cô ta cũng biết, nơi này chính là một thế giới thật, không khác gì với thế giới mà cô ta từng sống.

Sự kiêu ngạo cùng vẻ tự phụ trong quá khứ đã làm hại cô tal

Trong lòng Thẩm Khả Di hối hận không thôi, nhưng mà hiện tại cô ta có muốn hối hận thì cũng đã muộn, chuyện đã đến nước này, cô ta không còn cách nào để thay đổi được nữa.

Hiện tại cô ta chỉ hy vọng khi cô ta tỉnh lại thì có thể trở vê với thế giới ban đầu của mình, tuy rằng trong thế giới ban đầu cô ta chỉ là một người bình thường nhưng nó cũng sẽ tốt hơn với việc làm một ác nhân danh xứng với thực ở chỗ này.

Cô ta khẽ cuộn người lại ôm vai mình, lặng lẽ khóc nức nở.

Sau khi nhận được đáp án từ Thẩm Khả Di, trong lòng Phương Thanh Nghiên có thể nói là thoải mái hơn không ít.

Cô nhìn Thẩm Khả Di co thành một đoàn bộ dáng run lẩy bẩy, tuy trong lòng không có đồng tình với những hành vi cô ta, nhưng cô cũng không có ý định đuổi tận giết tuyệt ai cả.

Hiện tại Thẩm Khả Di đã hai bàn tay trắng, ngoại trừ đi ra bên ngoài nói xấu cô thì cô ta cũng không thể gây được thương tổn gì cho nữa.

Hôm nay cô chỉ muốn triệt để phân rõ giới hạn cùng kiếp trước của mình, dùng sự thật để chứng minh không có gì gọi là vận mệnh đã định sẵn cả, tất cả vận mệnh đều có thể được chúng ta dùng chính bản thân mình để thay đổi.

Phương Thanh Nghiên thản nhiên mở miệng nói: "Tôi chỉ có một vấn đề muốn hỏi cô, chỉ cần cô thành thật trả lời cho tôi biết, thì tôi không những không so đo những chuyện hôm nay với cô, mà tôi còn có thể thay cô giải quyết những chủ nợ kia, để cho các người có thể trôi một qua cuộc sống bình thường, từ từ trả hết số nợ này."

Thẩm Khả Di mở to hai mắt, gần như không thể tin được lỗ tai mình đang nghe được gì, vội nói: "Cô, cô nói thật sao?”

"Dì Lục nói rồi, tôi có thể tùy ý xử trí cô, bối cảnh Lục gia thế nào cũng không cần tôi nhiều lời với cô nữa chứ?"

Thẩm Khả Di cắn răng, không thể không tán thành những lời này Phương Thanh Nghiên.

Nhà của cô ta hiện tại đúng thật là đã bị chủ nợ tra tấn đến sắp sống không nổi nữa rồi, hiện tại cô ta vô cùng kỳ vọng có thể sinh hoạt giống như người bình thường vậy, cho dù cuộc sống có khổ hơn một chút hay mệt mỏi hơn một chút cũng không sao.

Cô ta vội lau nước mắt, nói: "Cho dù cô có làm như vậy, thì tôi cũng sẽ không cảm ơn cô đâu."

"Tôi cũng không cần cô cảm ơn tôi.

"Phương Thanh Nghiên vẻ mặt buồn cười nói.

"Vậy cô hỏi đi."

Phương Thanh Nghiên một tay chống cằm, lộ ra một vẻ mặt suy tư, nói: "Nếu cô đã nói tôi là nhân vật trong sách, vậy cô hẳn là biết kết cục cuối cùng của tôi sẽ như thế nào. Vậy cô có biết khi tôi còn ở bệnh viện tâm thần, người tới thăm tôi ngoại trừ Phương Thư Nhiên ra thì còn có ai không?"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 237
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...