Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thập Niên 90: Nữ Phụ Làm Giàu Mau Chóng

Chương 227

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cho dù là thời gian tan học, hành lang của khối cuối cấp trường Nhất Trung huyện Nam Hương cũng không có một bóng người.

Đếm ngược kỳ thi đại học trên bảng đen chỉ còn lại có bảy ngày cuối cùng, tất cả học sinh lớp 12 đều mang cảm xúc căng thẳng, không dám buông lỏng chút nào.

Phương Thanh Nghiên lại ở bàn cuối cùng trong phòng học đọc hai phong thư vừa nhận được.

Phong thứ nhất là Phương Thư Nhiên gửi tới, nội dung của bức thư vẫn như thường lệ kể về cuộc sống cũng như một vài chuyện thú vị của cô ấy, cuối cùng là chúc cô thi tốt nghiệp trung học thuận lợi.

Hơn một năm nay, mặc kệ có hồi âm hay không, Phương Thư Nhiên mỗi tháng đều kiên trì gửi hai phong thư tới, có đôi khi thật sự không có gì để nói, cô sẽ đặt hai thẻ đánh dấu trang bằng hoa khô ở bên trong, nghe nói là cô dùng hoa cỏ trong sân nhà tự chế.

Đại đa số thời gian Phương Thanh Nghiên sẽ không hồi âm, không phải vì cô quá lạnh lùng, mà là vì cô cũng không có cơ hội.

Năm ngoái cô bị thương ở viện một tháng, sau đó lại xin nghỉ ở nhà tĩnh dưỡng một thời gian, bỏ qua không ít chương trình học, thành tích tự nhiên lui bước.

Chủ nhiệm lớp gấp đến độ tóc rụng gần hết, hận không thể cầm roi đứng phía sau đốc thúc Phương Thanh Nghiên học tập, nhưng Phương Thanh Nghiên lại xin nghỉ một học kỳ, đi tham gia một khóa đào tạo mỹ thuật.

Đào tạo mỹ thuật là khóa huấn luyện khép kín, suốt một học kỳ đều trải qua ở cơ sở đào tạo, mỗi ngày phải làm đủ loại bài tập khác nhau, chờ tới sau khi khóa đào tạo kết thúc là có thể tham gia kỳ thi tuyển sinh chung về nghệ thuật cùng các kỳ thi chuyên ngành của các học viện mỹ thuật lớn trong cả nước.

Đây là kỳ thi hoàn toàn tách biệt với kỳ thi tốt nghiệp trung học, mà tốn thời gian đi học nghệ thuật, đương nhiên sẽ không có thời gian học các môn văn hóa.

Chủ nhiệm lớp tức giận vô cùng, thành tích của Phương Thanh Nghiên trước kia vẫn rất ưu tú nằm trong top 10 của khối, nằm viện một thời gian ngắn thành tích có chút trượt dốc cũng bình thường, cô vẫn kỳ vọng Phương Thanh Nghiên có thể sớm phục hồi rồi một lần nữa nắm vững thành tích, nào biết cô nhóc này lại ương ngạnh chạy đi học mỹ thuật!

Chủ nhiệm lớp không hiểu, mỹ thuật thật sự hấp dẫn đến vậy sao, học văn hóa phát triển không tốt hơn học mỹ thuật hay sao?

Đáng tiếc cô nhóc này dù có khuyên can thế nào cũng không nghe, lại khăng khăng cố chấp, chủ nhiệm lớp đành phải tìm Tân Thục Huệ đi khuyên, Tần Thục Huệ lại tỏ vẻ hoàn toàn ủng hộ cách làm của con gái, chủ nhiệm lớp cũng không còn cách nào chịu thua.

Cơ sở đào tạo mỹ thuật quản lý vô cùng nghiêm ngặt, Phương Thanh Nghiên có thể nhận thư nhưng hồi âm lại rất khó đưa ra ngoài, chỉ có thể nhân kỳ nghỉ phép mỗi tháng đi bưu điện một chuyến, tần suất hồi âm cũng vì đó mà sẽ thưa thớt hơn.

Tập huấn mỹ thuật rất vất vả, mỗi ngày đều bề bộn nhiều việc, mà vẽ tranh cũng không phải cứ nắm giữ kỹ xảo là có thể thành công, còn phải luyện tập cùng tích lũy kinh nghiệm lâu dài.

Phương Thanh Nghiên có nền tảng hội họa ưu tú hơn người, chỉ là đã quá lâu cô không đụng tay cũng bị mai một không ít, sau sáu tháng luyện tập cường độ cao, cô rất nhanh có thể bắt kịp với trình độ bản thân của kiếp trước.

Kỳ thi mỹ thuật chung, cô giành được thành tích tốt nhất toàn tỉnh, trực tiếp khiến những giáo viên mỹ thuật phải há hốc mồm kinh ngạc, người phụ trách cơ sở mỹ thuật cũng coi cô như bảo bối, đem tác phẩm luyện tập thường ngày của cô treo đầy đầu tường, còn muốn đợi đến khi nghỉ hè mời cô đến căn cứ dạy học.

Phương Thanh Nghiên đương nhiên từ chối, về sau cô cũng tham gia một số kỳ thi mỹ thuật chuyên nghiệp, không bỏ qua bất cứ cái nào.

Dựa vào thành tích mỹ thuật ưu tú như vậy, không hề khoa trương mà nói, chỉ cần cô có thể đạt tới trình độ của một học sinh bình thường trong kỳ thi tốt nghiệp trung học là có thể vào khoa chính quy chuyên ngành mỹ thuật hạng nhất trong nước.

Đáng tiếc, Phương Thanh Nghiên sau khi trở lại trường học lần đầu tiên thi thử thành tích ngay cả 300 điểm cũng không đến, sau đó lại bởi vì tham gia thi mỹ thuật chuyên nghiệp mà bỏ lỡ mấy lần thi thử, không ai biết học lực cô hiện tại như thế nào, các giáo viên lại càng tràn ngập lo lắng.

Ngay khi Phương Thanh Nghiên định mở ra phong thư thứ hai, thình lình một bàn tay vươn tới giật lấy phong thư kia.

Phương Thanh Nghiên vừa ngẩng đầu, liền thấy lớp trưởng Trác Nhã cầm phong thư kia trong tay, còn không chút khách khí mở phong thư ra xem.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thập Niên 90: Nữ Phụ Làm Giàu Mau Chóng
Chương 227

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 227
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...