Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thập Niên 90: Nữ Phụ Làm Giàu Mau Chóng

Chương 226

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nói tới đây, giọng nói Phương Thư Nhiên dừng một chút rồi mới tiếp tục: "Đương nhiên, chị không quá trông chờ em sẽ liên gỡ bỏ hết khúc mắc trong lòng chỉ nhờ chuyện này, chị chỉ mong em có thể hiểu rõ chân tướng mọi chuyện, đừng để chuyện hiểu lâm này lớn hơn nữa mà khiến em có bóng ma tâm lý.

Phương Thư Nhiên đặt mình vào hoàn cảnh người khác suy nghĩ một chút, cô có thể cảm nhận được cảm giác không được cha mẹ ruột công nhận, cho nên cũng hiểu phần nào cách hành xử của Phương Thanh Nghiên.

Phương Thanh Nghiên trâm mặc, cô biết Vu Tĩnh Văn bởi vì bị bệnh mới quên sự tồn tại của mình nhưng không cách nào lí giải được vì sao đối phương bài xích cô đến vậy.

Cho dù là đã quên nhưng ít nhất vẫn có thể chung sống hòa bình, thế nhưng Vu Tĩnh Văn lại coi cô là hồng thủy mãnh thú, luôn dùng mọi cách thức cùng thủ đoạn âm thầm chèn ép cô, còn luôn nhìn cô với ánh mắt thăm dò cùng chán ghét nhìn cô...

Thì ra là bởi vì Vu Tĩnh Văn hiểu lầm cô là con riêng của chồng và người phụ nữ khác?

Nghi vấn này, cho tới bây giờ mới có được đáp án.

Vu Tĩnh Văn bởi vì chướng ngại tinh thân mà quên mình, không ủng hộ mình, những thứ này cô đều có thể tiếp nhận, cô chỉ là không thể tiếp nhận sự chán ghét đè nén trong ánh mắt của mẹ ruột.

Đời này bởi vì có Thẩm Khả Di vô cùng ở trước mặt Tĩnh Văn nói hươu nói vượn, mà kiếp trước... Chỉ sợ là Lưu Bội Trân! Với tâm cơ mưu mô của Lưu Bội Trân chắc chắn sẽ không muốn cô sống tốt, chuyện bịa đặt linh tinh ở trước mặt Tĩnh Văn, bà ta hoàn toàn có thể làm được...

Sau một thời gian dài tìm kiếm đáp án, hóa ra bi kịch ở kiếp trước của cô hoàn toàn là bị thao túng bởi người có tâm đồ độc ác, quả là sự hiểu lầm hết sức nực cười.

Phương Thanh Nghiên nhắm mắt lại, lại một lần nữa mở ra, cô thản nhiên nói: "Tôi hiểu rồi, thế nhưng cũng đúng như lời chị nói, tôi không thể dễ dàng tha thứ cho bọn họ được... Tôi cũng nói rồi, hiện tại tôi sống vô cùng tốt, cũng vô cùng hài lòng, tôi không muốn có người đến quấy rây cuộc sống của mình."

Cho dù biết đó là hiểu lầm, nhưng cũng không cách nào thay đổi tổn thương mà cô từng phải nhận lấy, không quấy râầy lẫn nhau đối với cô mà nói chính là kết quả tốt nhất.

Phương Thư Nhiên dùng ánh mắt đây mong đợi nhìn cô: "Vậy em không muốn kết giao với chị sao? Chúng ta là người thân nhất trên đời, năm đó chúng ta cùng nhau đến thế giới này, cho dù không thể làm chị em thì làm bạn bè cũng có thể chứ?"

Phương Thanh Nghiên nhìn chằm chằm đôi mắt ướt sũng như nai con của cô ấy, dở khóc dở cười gật đầu.

"Được, vậy làm bạn đi."

Cô đúng là nên kết thúc với bản thân ở kiếp trước, mà có lẽ làm bạn với Phương Thư Nhiên cũng sẽ là một khởi đầu không tôi.

Đêm đó, Phương Thanh Nghiên có một giấc mộng rất dài.

Trong mơ, cô ở sau song sắt tay chân lạnh ngắt, trên đỉnh đầu là chất lỏng nóng ấm màu đỏ theo trán lăn xuống từng giọt từng giọt, trước mắt dần mờ đi... Trong mông lung dường như có một tia sáng chiếu đến, bên tai vang lên giọng nữ nhẹ nhàng.

"Thanh Nghiên, tại sao em lại trở thành bộ dạng này chứ, sao em không chịu nghe lời chị nói?"

"Em đừng lo, Từ Ngôn Chỉ hiện tại đã bị bắt lại, tất cả chứng cứ phạm tội của hắn cũng đã bị đưa ra ánh sáng, chị sẽ giải oan thay eml”

"Thanh Nghiên em không được ngủ, nếu còn ngủ nữa em sẽ phải nhập viện mất!"

Cô nghe những lời này, đáy lòng lại sinh ra sự tức giận từ trước nay chưa từng có, cô dùng hết sức đẩy cô gái kia ra, giận dữ quát: "Cô cút ngay! Tôi không cần sự thương hại của côi!"

Cô gái kia vẫn kiên định nắm chặt tay cô, không chút do dự nói: "Đây không phải thương hại, chị là chị gái ruột của em, chị có nghĩa vụ phải bảo vệ em”

Sau đó, cô rơi vào bóng tối vô tận.

Mà trong bóng tối vĩnh viễn không thoát ra nổi này, dường như cô lại nghe được thanh âm kia.

"Nếu có kiếp sau, chị vẫn nguyện ý làm chị gái của em!"

"Em không muốn vậy cũng không sao, chị sẽ làm bạn với em, chị sẽ trở thành người bạn tốt nhất, cũng thân nhất của em..."

Tần Thục Huệ vốn định dọn đi khỏi huyện Nam Hương, thế nhưng trước mắt vợ chồng Phương Mậu cũng đã trở về kinh thành, hơn nữa có lời hứa của Phương Thư Nhiên nói là sẽ không quấy râầy cuộc sống của Phương Thanh Nghiên nữa, tự nhiên cũng từ bỏ chủ ý này.

Cuộc sống vẫn trôi qua đâu vào đấy.

Đông đi xuân đến, chớp mắt lại thêm một năm nữa.

Khi nhiệt độ ngoài trời không ngừng tăng lên, cũng là lúc kỳ thi tốt nghiệp trung học hàng năm tới gần.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thập Niên 90: Nữ Phụ Làm Giàu Mau Chóng
Chương 226

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 226
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...