Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thập Niên 90: Nữ Phụ Làm Giàu Mau Chóng

Chương 220

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phương Mậu lại nghĩ thoáng hơn: "Em đừng nghĩ lung tung, thân thể con bé đã ổn, cũng đến lúc nên xuất viện rồi.

Để anh đi hỏi tình hình trước!"

Ông đã sớm điều biết địa chỉ nhà của Tần Thục Huệ, nhưng mà theo địa chỉ tìm tới nhưng vẫn không gặp được.

Sáng sớm hôm nay cả nhà Tần Thục Huệ đã đi du lịch rồi, còn có Lục Khiên đi cùng họi

Rất rõ ràng, Tần Thục Huệ cố ý muốn tránh bọn họ nên mới có thể gấp gáp như vậy đưa Phương Thanh Nghiên ra ngoài chơi, chỉ sợ đúng như lời bà ấy nói, bà ấy không muốn giao con gái cho bọn họi

Vu Tĩnh Văn che miệng khóc không thành tiếng nói: "Trách em, đều trách em... Nếu em có thể nhớ ra sớm hơn một chút thì tốt rồi, Thanh Nghiên nhất định là hận em lắm."

Phương Mậu cũng hết cách, người đã đi rồi, ngay cả đi đâu họ cũng không biết, ai biết lần đi này là bao lâu?

Công ty Phương gia cần người quản lý, ông không có cách nào ở lại huyện Nam Hương quá lâu, mà để vợ con ở lại đây ông cũng không yên tâm.

Phương Mậu như là nhớ tới cái gì: "Đúng rồi, Thư Nhiên đâu?"

Vu Tĩnh Văn lắc đầu, bà ở trong trạng thái hôn mê, sau khi tỉnh lại liền đi tìm Phương Thanh Nghiên, làm sao có thể chú ý tới Phương Thư Nhiên đi đâu.

Hai vợ chồng đành phải quay đầu đi về khách sạn tìm người, kết quả mới biết được tối hôm qua Phương Thư Nhiên đã trả phòng rồi.

Phương Mậu nghe tin vợ hôn mê nên luôn canh giữ ở bên giường bệnh, cho nên cũng không chú ý tới Phương Thư Nhiên.

Phương Mậu nhớ tới có Thẩm Khả Di đi cùng, liền đưa vợ đi tìm cô ta.

Mà lúc này, Thẩm Khả Di đang ở trong phòng trang điểm, thay quần áo, chuẩn bị đến bệnh viện tìm Lục Khiên.

Trong khoảng thời gian này cô ta tiếp xúc với Phương Thư Nhiên, xem như là ké được không ít may mắn, hẳn mong ước sẽ được toại nguyện đi! Lần trước chắc hẳn là do cô ta ăn mặc quá thành thục.

Lục Khiên dù sao cũng vừa mới trưởng thành, hẳn là không thích cái kiểu quá thành thục lạnh lùng kia, cho nên lần này cô ta phải ăn mặc thanh thuần đáng yêu một chút.

Chờ lát nữa tìm Phương Thư Nhiên rồi cùng đi tìm Lục Khiên, hai người liền có thể quen biết rồi.

Về chuyện Phương Thanh Nghiên nhận người thân, cô ta hoàn toàn không thèm quan tâm.

Vu Tĩnh Văn hiểu lâm Phương Thanh Nghiên rất sâu, mà trong truyện, lúc Vu Tĩnh Văn khôi phục trí nhớ thì cũng sắp có kết cục tốt rồi.

Phương Mậu hết cách nên đành tìm bác sĩ thôi miên giỏi nhất đến tiến hành điều trị cho Vu Tĩnh Văn, mới làm cho Vu Tĩnh Văn nhớ ra Phương Thanh Nghiên là con gái ruột của mình.

Huống hồ bây giờ trong đầu Thẩm Khả Di toàn là gương mặt khiến người ta si mê của Lục Khiên, làm sao cô ta còn có thể nhớ rõ mình nên làm gì.

Sau khi thân thiết hơn với nữ chính, cô ta đã sớm cảm thấy mọi chuyện đều rất tốt! Cho nên hai ngày nay cô ta vẫn luôn đi lòng vòng quanh bệnh viện, chờ mong có thể tình cờ gặp lại Lục Khiên.

Chỉ tiếc cô ta không gặp được người, y tá bệnh viện cũng không chịu tiết lộ tin tức về Lục Khiên.

Thẩm Khả Di vừa ngâm nga hát vừa xoay qua xoay lại trước gương, muốn tìm ra góc độ nào của mình là đẹp nhất, có chỗ nào không ăn mặc đàng hoàng hay không, cảm giác là đã ổn mới định ra ngoài tìm Phương Thư Nhiên.

Kết quả vừa mới mở cửa, liền đụng phải vợ chồng Phương Mậu tìm tới.

Thẩm Khả Di lộ vẻ vui mừng: "Chú, dì, sao hai người lại tới đây?"

Phương Mậu hỏi: "Thư Nhiên có ở chỗ cháu không?"

Thẩm Khả Di sửng sốt, lắc đầu,"Không có."

"Vậy lần cuối cháu gặp con bé là khi nào?"

"Sáng hôm qua... Làm sao vậy, hai người không thấy cậu ấy sao?"

Thẩm Khả Di hồi tưởng một chút rồi nói, mấy ngày nay Phương Thư Nhiên vẫn luôn ở bên cạnh Vu Tĩnh Văn, cô ta muốn nhờ Phương Thư Nhiên giới thiệu cô ta với Lục Khiên mà cũng không có thời gian.

Đến tận sáng hôm qua Phương Thư Nhiên mới nói hôm nay sẽ dẫn cô ta đi gặp Lục Khiên.

"Không biết có xảy ra chuyện gì hay không, bỗng nhiên không thấy con bé đâu nữa." Phương Mậu lắc đầu, đôi lông mày nhíu chặt.

Vu Tĩnh Văn gắt gao nhìn chằm chằm Thẩm Khả Di, bỗng nhiên bà xông lên túm lấy cổ áo cô ta: "Có phải cô giấu Thư Nhiên đi rồi không? có phải hay không?”

Thẩm Khả Di hoảng sợ: "Dì, dì làm gì vậy, mau buông cháu ra!"

Hai mắt Vu Tĩnh Văn trợn tròn, ngón tay mảnh khảnh như kìm sắt, túm chặt lấy cổ áo Thẩm Khả Di đứng yên một chỗ không nhúc nhích!

Từ sau khi tỉnh lại cảm xúc của bà không ổn định lắm, chỉ là lau đi nước mắt trên mặt, thay quần áo sạch sẽ, trang điểm nhẹ nhàng, nhìn qua không khác lúc bình thường.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 220
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...