Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thập Niên 90: Nữ Phụ Làm Giàu Mau Chóng

Chương 199

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong bệnh viện.

Tần Thục Huệ nghe tin chạy tới, Phương Thanh Nghiên trong phòng bệnh vẫn chưa tỉnh lại, mà vừa nghe bác sĩ miêu tả, bà đã đau lòng suýt nữa ngất đi.

Bác sĩ nói, đầu Phương Thanh Nghiên bị thương nặng, trên người còn có nhiều vết thương ngoài da lớn nhỏ, tuy rằng đã qua được giai đoạn nguy hiểm, nhưng khi nào tỉnh lại vẫn còn là một ẩn số, hơn nữa cũng không rõ liệu có để lại di chứng gì hay không.

Hồng Minh Viễn chỉ có thể ôm vợ, không ngừng an ủi,"Em yên tâm, Nghiên Nghiên số tốt như vậy, khẳng định sẽ không có việc gì."

Lục Khiên đứng ngoài phòng bệnh, ánh mắt nhìn cô gái bên trong, trong lòng cũng rất khó chịu.

Nếu không phải do Phương Thanh Nghiên đến thời khắc cuối cùng còn đỡ cho mình, tình trạng chắc chắn sẽ không nghiêm trọng như vậy, mà nếu Phương Thanh Nghiên thật sự có gì bất trắc...

Hắn không dám nghĩ tới.

May mắn là ông trời rủ lòng thương, ba ngày sau, Phương Thanh Nghiên tỉnh lại.

Bác sĩ đến kiểm tra, ngoại trừ thân thể suy yếu, gân như không để lại di chứng, trí nhớ cũng không xuất hiện bất cứ vấn đề gì.

Tuy nhiên, Phương Thanh Nghiên nhận ra tất cả mọi người bên cạnh mình, về phương diện trí nhớ cũng không bị hao tổn, thế nhưng lại hết lần này tới lần khác không nhận ra thiếu niên ngay trước mắt cô.

Tần Thục Huệ kiên nhẫn nói với cô,"Các con trước kia đã gặp mặt rồi, lần này cậu ấy cố ý đến thăm con, con có thể thành công chạy trốn khỏi bọn buôn người cũng nhờ cậu ấy giúp đỡ."

Tuy rằng có chút lỗ mãng, nhưng nếu không có Lục Khiên thì nào có dễ dàng tìm được tung tích bọn buôn người như vậy, thời gian kéo dài càng lâu, Phương Thanh Nghiên lại càng thêm nguy hiểm, công lao của Lục Khiên quả thật không thể phủ nhận.

Phương Thanh Nghiên quan sát thiếu niên trước mắt, lại hỏi: “Anh tên là gì?

Lục Khiên không tiện giải thích nguyên nhân thay đổi dòng họ của mình, sợ ảnh hưởng đến mạch suy nghĩ của Phương Thanh Nghiên, vì vậy nói: "Tôi tên là Lâm Khiên, cô quên rồi sao?"

Phương Thanh Nghiên kỳ thật không quên, chỉ là thiếu niên trong trí nhớ cùng hiện tại có khác biệt quá lớn.

Thiếu niên trước mắt này, cao một mét tám, ngũ quan vẫn đẹp như trước, nhưng có thêm chút góc cạnh trưởng thành hơn, sắc mặt vẫn phần nào hơi ốm yếu, nhưng bởi vì cạo tóc húi cua, lại mặc một thân quần áo thể thao làm giảm đi loại cảm giác nhu nhược này, trong ánh mắt ngang ngạnh thậm chí mang theo phần lưu manh.

Khuôn mặt này, cô rõ ràng là đã gặp qua, nhưng theo cô nhớ thì mối liên hệ của hai người không phải hồi cô 14 tuổi, mà còn lâu hơn trước đó rất nhiều...

Lục Khiên bị nhìn chằm chằm đến cả người ngứa ngáy, có chút bối rối dời tâm mắt, nhưng lại nghe Phương Thanh Nghiên nhẹ giọng nói một câu.

"Anh hẳn là họ Lục." Không phải nghi ngờ, mà là khẳng định.

Lục Khiên không thể tin được nhìn cô, hắn còn chưa nhắc tới chuyện này, làm sao cô biết được.

Cô gái nghiêm túc nhìn hắn, hỏi lại từng câu từng chữ,"Không phải tên Lâm Khiên, mà là Lục Khiên, đúng không? Anh sợ tôi không nhận ra nên cố tình đổi họ thành Lâm Khiên phải không?"

Phương Thanh Nghiên nhớ tới.

Kiếp trước sau khi trở lại gia đình thân sinh của mình, thiếu niên mang theo một đám công tử bột đến trêu chọc cô, lại bị cô đánh ngã.

Thiếu niên ấy về sau còn muốn hòa một trận, thế nhưng lại bị cô đánh ngã thêm lần nữa.

Vì thế, sau khi trở về cô bị cha mẹ dạy dỗ một trận, cũng bị cưỡng ép không được tiếp xúc với Lục Khiên nữa.

Tại sao chứ, bởi vì tên kia là một con ma bệnh.

Mặc kệ ai đúng ai sai, tên đó là ma bệnh mà trong nhà cũng là con cưng của gia đình, cô vì thế nên không thể trả thù lại, có ủy khuất hơn nữa cũng chỉ có thể nghẹn trong lòng.

Phương Thanh Nghiên từ đó về sau không có nửa điểm hảo cảm đối với cái tên Lục Khiên này, hơn nữa cố ý bỏ qua tất cả mọi thứ của người này...

Cho nên, bốn năm trước khi cô nhìn thấy Lâm Khiên liền không nghĩ rằng đây lại là người mình từng quen biết, dù sao ngay cả họ cũng không giống nhau.

Nhưng cẩn thận nghĩ lại thì vẫn có rất nhiều dấu hiệu có thể dễ dàng nhận ra, bọn họ đều đến từ Bắc Kinh, thân thể đều không tốt, hơn nữa còn nuôi mấy tên áo đen ngu ngốc! Thì ra hắn là Lục Khiên, thiếu niên luôn mang mâu thuẫn với cô.

Lục Khiên nghe cô hỏi như vậy, có chút luống cuống, hắn không phải cố ý gạt người, vì vậy vội vàng giải thích: "Không có, trước kia tôi họ Lâm, sau đó mẹ tôi giúp tôi đổi họ."

Phương Thanh Nghiên gật đầu, sau khi cha mẹ ly hôn, đứa nhỏ đổi họ cũng không phải chuyện hiếm thấy.

Cố nhân từ kiếp trước tới kiếp này, gặp lại nhờ nhiêu cách khác nhau, khiến cho cô cảm thấy rất thần kỳ.

Đương nhiên, chút ân oán trước kia đã bị cô vứt ra sau đầu.

Cô biết Lục Khiên đã không màng tất cả mà cứu mình, cũng biết hắn vẫn luôn trông chừng ở bệnh viện chỉ để chờ mình tỉnh lại, như vậy còn chưa đủ để hóa giải những mâu thuẫn nhỏ này sao?

Phương Thanh Nghiên cong môi cười, tự đáy lòng nói: "Cám ơn anh!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 199
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...