Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thập Niên 90: Nữ Phụ Làm Giàu Mau Chóng

Chương 134

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi Mã Minh vừa xuất hiện, Lưu Bội Trân lập tức chỉ vào mũi hắn chửi ầm lên: "Thằng nhóc con, dám quấy rối quầy hàng của chúng tôi, đợi cảnh sát tới, xem tôi có dám gọi cảnh sát bắt cậu lại không?”

Mã Minh không chút sợ hãi, khí thế hùng hồn nói: "Tôi làm loạn cái gì, đập quán của bà hay là lấy tiền của bà đây?"

Lưu Bội Trân nghẹn họng, theo bản năng nhìn về phía vợ chồng Phương Chí Dũng.

Triệu Xuân Hoa vẻ mặt lên án, nói: "Cậu mỗi ngày đều đi theo đến đây, quán chúng tôi vừa có khách đến thì cậu lại hướng dẫn bọn họ sang quán khác.

Mà người bên phía quản lý đô thị tới đây kiểm tra thì cậu cố tình không cho chúng tôi đi, chúng tôi đi nhập hàng thì cậu cứ một mực đi theo ở phía sau, cậu còn dám nói cậu không có quấy rối?"

"Đường lớn này là của nhà bà à? Tôi muốn đi đâu thì đi, bà quản được sao?"

Một câu nói nhẹ nhàng này của Mã Minh đã đập tan hoàn toàn sự lên án của Triệu Xuân Hoa.

Mã Minh thừa nhận những chuyện kia là do mình làm, nhưng hắn ngoại trừ việc đi theo vợ chồng Phương Chí Dũng, thì chuyện gì hắn cũng không làm.

Hắn không động thủ cũng không động khẩu, cho dù cảnh sát có muốn truy cứu căn bản không thể phân biệt ai đúng ai sai được.

Nhưng cũng chính vì những hành vi này mà hắn đã thành công hại cho việc làm ăn của vợ chồng Phương Chí Dũng xuống dốc không phanh!

Mấy người Mã Minh luôn ẩn núp trong dòng người, chỉ cần vừa thấy bọn họ xuất hiện thôi cũng đã đủ khiến cho những người dân ở đây không khỏi phản cảm.

Mà bọn họ thì lại như hổ rình mồi, luôn đứng bên cạnh quầy hàng, chỉ cân bọn họ đứng ở đó hút thuốc tán gẫu một ngày, thì đã có thể dọa cho một đám người dân bỏ chạy không thấy tăm hơi, chứ nói chi là những học sinh trung học bình thường khác.

Là một sinh trung học bình thường, ai lại nguyện ý đứng chung một chỗ cùng mấy loại người thoạt nhìn hung dữ, đầu tóc vàng hoe chứ?

Không chỉ như thế, đám người Mã Minh còn lựa những thời điểm mà quán bọn họ đông khách nhất, cố ý chui vào trong đám người xếp hàng.

Một bên thì bận xếp hàng còn một bên thì nói chuyện phiếm với những người khách đang xếp hàng ở sau.

Bọn họ hay nói "ông chủ quầy hàng này hình như không giống như người chủ trước kia, hóa ra là ông chủ này tự mình đứng ra mở cửa hàng riêng, đạo nhái cách chế biến món ăn của người khác, còn không biết xấu hổ mà nói mình là thân thích với người chủ trước kia nữa chứ.

"

Các vị khách nghe bọn hắn nói xong đều cảm thấy như mình đã bị lừa, vì thế ai cũng lần lượt nhao nhao rời đi.

Chuyện này khiến cho vợ chồng Phương Chí Dũng tức giận không nhẹ.

Phương Chí Dũng sau khi nhìn thấy được Mã Minh, nếu ông ta nhớ không lầm thì lúc trước hắn còn đến nhà của Phương Thanh Nghiên để giúp cô chuyển nhà đi.

Chỉ vừa nhắc đến Phương Thanh Nghiên thì ông ta liên nghĩ ngay đến Tần Thục Huệ, ông ta đoán chắc mười mươi Mã Minh là người do bà kiếm đến để quấy rối.

Ông ta vẫn luôn muốn tìm Tần Thục Huệ để hỏi cho ra lẽ một phen, kết quả cũng không biết bằng cách nào mà Mã Minh tìm được phòng của bọn họ thuê, thành ra đó mỗi ngày khi bọn họ bắt đầu đi ra quán thì hắn liền đi theo phía sau, mãi cho đến khi bọn họ dọn quán thì mới thôi.

Cũng vì chuyện này mà Phương Chí Dũng căn bản không có thời gian đi tìm Tân Thục Huệ để gây phiên phức, mà cho dù ông ta chửi âm lên với những người này, thì đối phương cũng không hề tức giận, thậm chí đôi khi họ còn chặn đường cười hì hì với ông ta.

Phương Chí Dũng không có biện pháp gì với bọn họ, cũng may hôm nay là ngày quán bún ốc khai trương, bọn Mã Minh có việc phải làm, nên ông ta mới có cơ hội tới đây hỏi cho ra lẽ.

Ánh mắt Phương Thanh Nghiên rơi vào trên người Mã Minh, từ cuộc đối thoại của bọn họ thì cô cũng đã đoán được bảy tám phần của câu chuyện rồi.

Mã Minh vẻ mặt ủy khuất nói: "Thanh Nghiên, cô nhất định phải tin tưởng tôi.

Tôi không có làm gì bọn họ cả, là đám người này bị thân kinh, muốn đến đây để giá họa cho người ta mà."

Phương Thanh Nghiên tất nhiên biết hắn sẽ không để lại dấu vết gì, bởi vì thời điểm mà cô vừa đi bày quán ở bên cạnh trường tiểu học Nam Hương, cô đã từng chứng kiến qua rất nhiều thủ đoạn phải nói là vô cùng lợi hại của đám người Mã Minh này.

Nhưng thủ đoạn quan trọng và nổi bật nhất của bọn họ, chỉ gói gọn trong ba chữ: Không biết xấu hổi

Ánh mắt Phương Thanh Nghiên rơi vào trên trên người của đám người Phương gia, cười híp mắt nói: "Dù sao thì tôi cũng đã báo cảnh sát, các người nếu bất mãn gì thì nói với cảnh sát chứ chạy ra quán chúng tôi làm gì?"

"Con nha đầu chết tiệt này, ai cho mày mặt mũi mà kiêu ngạo như thế hả?”

Lưu Bội Trân không ngừng mắng chửi, với tính tình của bà ta nhất định là đã ra tay đánh người rồi, nhưng khi nhìn thấy Hồng Minh Viễn cao lớn đứng trong cửa hàng, còn có Mã Minh và đám người trẻ tuổi khác cũng đứng vây đầy, mà đám người bọn họ chỉ có một bà già, một đôi vợ chồng tay không tấc sắt, vừa nhìn liên biết không phải đối thủ của đối phương.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 134
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...