Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Chương 197

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Viên Cổn Cổn vừa nghe chân liền mềm nhũng, không có tiền đồ ngồi xổm xuống dưới đất mở cổ họng lớn tiếng khóc lên.

"Ầm ĩ muốn chết, muốn khóc thì em ra ngoài khóc." Hắc Viêm Triệt chắc

chắn người nào đó không dám đi ra ngoài, bắt đầu được một tấc lại muốn

tiến một thước.

Đáp lại anh chính là tiếng thút thít của Viên Cổn Cổn càng lớn hơn.

Hắc Viêm Triệt xuống giường kéo cô lên từ mặt đất, lau nước mắt của cô, nhàn nhạt nói "Còn ầm ĩ với anh nửa không?

Viên Cổn Cổn nhìn anh, ủ rũ nức nở không nói chuyện.

"Nói chuyện, nếu không đuổi em ra ngoài".

"Em cũng không có ầm ĩ với anh." Viên Cổn Cổn mang theo tiếng khóc nức nở nhỏ giọng nói.

"Không ầm ĩ với anh? Không ầm ĩ với anh vì sao lại chuyển phòng? Không

ầm ĩ với anh vì sao hai ngày nay nhìn thấy anh đều coi anh như không

khí?." Hắc Viêm Triệt bất mãn nhíu mày.

Viên Cổn Cổn khịt khịt mũi, đôi mắt to mê người bởi vì nước mắt nhìn như sương mù vô cùng mê hoặc.

"Anh báo thù cho em mà em còn giúp kẻ thù giận dỗi anh? Có phải là đã

dùng sức sai rồi không?." Hắc Viêm Triệt véo gương mặt cô nhưng không có dùng sức thật.

Viên Cổn Cổn chỉ nhìn anh, không nói chuyện.

"Còn ầm ĩ với anh hay không?." Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm không vui rồi.

Viên Cổn Cổn vẫn là không nói gì chỉ mấp máy miệng nhìn anh.

"Được, không nói chuyện vậy em đi ra đi." Hắc Viêm Triệt ôm cô chuẩn bị đứng dậy đi ra ngoài.

Viên Cổn Cổn vội vàng ôm chặt lấy cổ của anh, nước mắt vừa mới ổn định lại không thể cứu vãn.

"Em không ra hu hu không ra."

"Vậy thì nói chuyện." Hắc Viêm Triệt kéo ra tay ôm chặt cổ anh ra, lạnh lùng nói. Anh cũng không tin anh còn không trị được cô?

"Hu hu anh khi dễ em, anh khi dễ em! Em sinh cho anh một đứa bé anh còn

khi dễ em như vậy, anh sẽ gặp báo ứng! Hu hu" Viên Cổn Cổn mở cổ họng

vừa khóc vừa gào.

"Anh đã gặp báo ứng từ lâu rồi nếu không thì sao lại cưới em." Hắc Viêm

Triệt buồn cười, nói đến báo ứng quả thực chính là tai họa nếu không làm sao anh có thể không chọn ai khác mà cố tình chọn cô gái này để yêu.

Viên Cổn Cổn sửng sốt lập tức khóc lớn tiếng hơn, còn dùng nắm tay nhỏ

đánh lên người anh "Vậy thì ly hôn hu hu dù sao bây giờ em cũng không

nhớ cái gì, chúng ta ly hôn là được."

Hắc Viêm Triệt bắt lấy tay cô, lạnh nhạt nói "Đừng ầm ĩ."

"Ai ầm ĩ với anh, ly hôn ly hôn!" Viên Cổn Cổn tránh thoát kiềm chế của anh tiếp tục hoạt động nắm tay nhỏ đánh lên trên vai của anh.

"Viên Cổn Cổn tốt nhất là em nên có chừng mực." Hắc Viêm Triệt lại bắt

lấy móng vuốt nhỏ không an phận một lần nửa, giọng nói hơi giảm xuống.

"Không phải anh nói cưới em là báo ứng sao? Vậy thì ly hôn, sau khi ly

hôn em không cần cái gì chỉ cần Hách Hách." Viên Cổn Cổn khóc đến mặt

đầy nước mắt, không rõ cảm giác chua sót trong lòng là gì.

Gân xanh trên trán của Hắc Viêm Triệt bởi vì lời của cô mà nhảy lên rất

sinh động, dùng sức giữ lấy cô trong lúc cô còn chưa có phản ứng kịp

hung hăng vỗ một cái lên trên mông của cô, một tiếng rất là thanh thúy.

Viên Cổn Cổn kêu đau một tiếng cương cứng tại chỗ, không dám tin nhìn người đàn ông vừa bạo lực với cô "Anh...Anh đánh em."

"Thế nào? Chê một cái quá ít hả?" Hắc Viêm Triệt cau mày lạnh lùng nói.

Viên Cổn Cổn ôm mông nóng bừng nhìn bộ dáng anh lạnh như băng không dám la lối nữa ủy khuất vùi mặt vào gối khóc.

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn bàn tay mình hơi hơi ửng hồng bàn tay, kéo gối đè trên người cô ra, nhàn nhạt hỏi : "Đánh đau rồi?."

Viên Cổn Cổn nức nở gật gật đầu, cực kỳ đáng thương.

"Không phải anh đã nói em đừng ầm ĩ sao, từ khi nào thì trở nên không

nghe lời như vậy." Hắc Viêm Triệt lau nước mắt, vươn tay xoa xoa cái

mông của cô.

Viên Cổn Cổn ủy khuất nhìn anh, nước mắt rơi xuống vừa khóc vừa meo meo : "Ai kêu anh nói cưới em là báo ứng."

"Ai kêu em vẫn luôn ầm ĩ." Hắc Viêm Triệt vừa lau nước mắt vừa xoa cho cô.

"Em mặc kệ, anh đánh em chính là anh không đúng." Viên Cổn Cổn khóc đến đôi mắt ai oán mang nước nhìn anh, môi trái tim hơi hơi cong lên, ngay

cả chính cô cũng chưa phát hiện cô đang làm nũng với anh.

Hắc Viêm Triệt nhìn cô không khỏi vươn tay xoa khuôn mặt đáng yêu tinh xảo của cô.

"Được, là anh không đúng đừng khóc nửa."

Viên Cổn Cổn nhẹ nhàng hừ một tiếng, thì thào "Không có chút thành ý nào."

Hắc Viêm Triệt hơi hơi nhếch miệng bởi vì vẻ mặt bây giờ của cô rất đáng yêu

"Vậy phải thế nào mới có thành ý? Cho em đánh lại chỗ đó của anh?"

Viên Cổn Cổn nhìn cười khẽ hiếm thấy của anh, đỏ mặt lắp bắp nói : "Không không cần."

"Vậy thế này đi." Hắc Viêm Triệt suy nghĩ cúi đầu phủ lên trên môi mềm mại của cô.

Viên Cổn Cổn sửng sốt ngơ ngác nhìn khuôn mặt tuấn tú bỗng phóng to trước mặt.

Vốn là Hắc Viêm Triệt chỉ muốn trêu chọc cô nhưng lúc môi anh chạm vào

môi cô thì anh phát hiện anh muốn không chỉ là trêu chọc mà thôi anh

muốn cô đến không thể nhịn nữa.

"Ưm" Viên Cổn Cổn phát ra tiếng than nhẹ nhàng như lông chim càng làm cho lòng Hắc Viêm Triệt nóng rực.

Hắc Viêm Triệt dùng đầu lưỡi vẽ môi xinh đẹp, dùng răng nanh nhẹ nhàng

cắn cánh môi của cô, từ mềm mỏng vội vàng, chẳng qua chỉ trong vài giây

thì anh không cách nào không chế bản thân vội vàng xâm chiếm môi của cô, không cách nào không nhấm nháp tốt đẹp thuộc về cô, đã rất lâu rất rất

lâu rồi anh không có loại cảm giác kích động này...là từ sau khi cô

đi...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 197
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...