Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Chương 134

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm sau, giữa trưa 12 giờ 46 phút, Viên Cổn Cổn lười biếng nằm ở trên cỏ ngoài vườn hoa, bên cạnh là một đoàn quân động vật.

Á Tư đứng ở một bên, khóe miệng vẫn treo ý tao nhã ý cười tao nhã như bình thường.

"Anh Á, vì sao hôm nay anh không đi cùng Triệt?" Viên Cổn Cổn hơi không hiểu nhìn anh ta.

"Chủ nhân bảo anh ở lại với em, em không thích anh ở lại với em sao?" Á Tư cười khẽ học cô ngồi trên cỏ, khu vui chơi trong vườn hòa có vẻ không hợp với bộ âu phục trên người anh ta

"Thích mà, chỉ cảm thấy hơi kỳ lạ, không phải mỗi ngày anh và anh Nhã đều đi theo Triệt sao?" Viên Cổn Cổn vừa nói vừa lơ đễnh vỗ về chơi đùa đám động vật bên cạnh.

"Ha ha." Á Tư cười cười không nói gì.

"Anh Á, em muốn ăn bánh ngọt." Viên Cổn Cổn nhìn anh ta, vẻ mặt chờ mong.

"Được, anh đi lấy cho em, em ăn loại nào?" Á Tư sờ sờ đầu của cô, rất là cưng chiều.

"Em muốn ăn bánh kem việt quất trong tiệm cà phê Tình U." Viên Cổn Cổn lộ ra tươi cười ngọt ngào, hai cái lúm đồng tiền nhỏ đáng yêu càng làm cho nụ cười tươi tắn rạng rỡ hơn.

"Tình U? Gần công ty sao?"

"Dạ!" Viên Cổn Cổn vui vẻ gật đầu.

"Nhất định phải ăn ở tiệm đó sao? Đầu bếp bánh ngọt trong nhà làm ăn không được sao?" Á Tư hơi khó xử nhìn cô.

"Không phải, chỉ là đột nhiên rất muốn rất muốn ăn bánh kem việt quất ở đó, Anh Á..." Viên Cổn Cổn nhìn anh ta, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập ba chữ em muốn ăn, đôi mắt trong suốt điềm đạm đáng yêu động lòng người.

Á Tư do dự một chút, nói khẽ "Mua cho em cũng được nhưng em phải đồng ý với anh, không được đi ra ngoài, ngoan ngoãn ở nhà."

"Được! Anh Á vạn tuế." Viên Cổn Cổn vui vẻ ngồi dậy cười tủm tỉm, mắt cong cong thành hai vầng trăng khuyết.

"Ngoan, không thể ra ngoài biết không?" Á Tư đứng lên sờ sờ đầu cô.

"Dạ, em ở nhà chờ anh." Viên Cổn Cổn ngoan ngoãn nói.

Á Tư cười cười, xoay người rời đi, tuy như vậy xem như là làm trái mệnh lệnh của chủ nhân, nhưng nét mặt và nụ cười như vậy, ai cũng không thể từ chối yêu cầu của cô, huống chi chỉ cần cô không ra khỏi cửa thì không ai có thể uy hiếp đến cô, chủ nhân, thật ngại quá, sự thực chứng minh, sức quyến rũ của Tiểu Cổn Cổn là không gì sánh bằng...

Á Tư đi không lâu, Viên Cổn Cổn nhận điện thoại của Bàng Đô Đô.

"Mẹ."

"Bảo bối thân yêu, con ở nhà sao? Bây giờ mẹ đang trên đường đến nhà con." Bàng Đô Đô lái xe tâm trạng rất tốt.

"Dạ? Một mình mẹ sao?" Viên Cổn Cổn vuốt ve Tiểu Viên, không hiểu hỏi.

"Đúng vậy, mẹ tới đón con đi ăn cơm trưa."

"Cha đâu?"

"Ông ấy ở công ty."

"Hôm nay mẹ không đi cùng cha sao?"

"Không nói nửa, gặp mặt rồi nói."

"Mẹ đợi một chút, Triệt không cho con ra ngoài."

"Cậu ta có ở nhà không?"

"Không có."

"Vậy đi được rồi."

"Nhưng mà..."

"Bảo bối sau khi kết hôn thì con không cần mẹ rồi..."

"Nào có, con đương nhiên cần mẹ."

"Vậy ở nhà chờ mẹ, mẹ sắp đến rồi."

"A... Mẹ... Alo?Alo?" Viên Cổn Cổn nhìn di động, không biết làm sao.

Nửa tiếng sau, chờ Á Tư cầm một cái hộp tinh xảo đi đến vườn hoa thì chỉ nhìn thấy trên bàn điêu khác dán một tờ giầy nhỏ, mặt trên viết (Anh Á, thật xin lỗi, mẹ dẫn em đi ăn cơm trưa, ăn xong mẹ sẽ đưa em về nhà không cần lo lắng cho em, còn nửa... Đừng nói với Triệt, xin nhờ (ㄒoㄒ) ~~)

Á Tư mắng nhỏ một tiếng lấy điện thoại ra ấn dãy số của cô, nhưng không ai nghe máy, chỉ thấy anh ta sốt ruột buông bánh ngọt chạy đi ra ngoài, Cổn Cổn... Em muốn hại chết anh sao...

************************

"Cổn Cổn, ăn ngon không?" Bàng Đô Đô không ngừng gắp thức ăn vào trong chén con gái bảo bối của mình.

"Ăn ngon, sao mẹ biết tiệm mới này?" Viên Cổn Cổn cười uống môt ngụm nước, giảm bớt vị cay trong miệng.

"Nhìn thấy trên tạp chí, vốn muốn gọi cha con cùng đi ăn với mẹ, nhưng ông ấy không thích ăn cay, hơn nữa ông ấy cũng không rảnh." Bàng Đô Đô bĩu môi, dường như hơi không vui.

"Mẹ và cha cãi nhau sao?" Viên Cổn Cổn nhìn bà, nhỏ giọng hỏi.

"Không có, chỉ là gần ông ấy bận rất nhiều việc, mà có thể là mẹ quá tùy hứng rồi." Bàng Đô Đô cười cười, đã bắt đầu tự hối lỗi.

"Có ý gì?" Viên Cổn Cổn không hiểu nhìn bà.

"Chính là hôm nay đột nhiên mẹ muốn tới đây ăn nhưng ông ấy lại không rảnh, cho nên buổi sáng hơi không vui, bây giờ nghĩ lại dường như là mẹ không đúng, ông ấy cũng nói là ngày mai sẽ dẫn mẹ đến đây nhưng mẹ cũng cáu kỉnh với ông ấy." Bàng Đô Đô hơi ngượng ngùng gãi gãi đầu .

"Không sao đâu mẹ, cha sẽ không giận mẹ." Viên Cổn Cổn nhét một miếng gà xào cay vào trong miệng, cười thật ngọt ngào.

"Ừ." Bàng Đô Đô gật gật đầu, cũng cười.

Đúng lúc này, một người đàn ông mặc âu phục thẳng thớm đi tới, nhìn Bàng Đô Đô lễ phép hỏi "Xin hỏi là Bàng tiểu thư phải không?"

"Tôi đúng là họ Bàng, nhưng không biết có phải vị Bàng tiểu thư cậu muốn tìm hay không." Bàng Đô Đô ngẩn người, lập tức trả lời.

"Thật xin lỗi, là tôi hỏi không đúng câu hỏi, xin hỏi cô là Bàng Đô Đô tiểu thư phải không?" Người đàn ông cười cười, rất có phong độ đàn ông.

"Đúng, có chuyện gì sao?" Bàng Đô Đô gật gật đầu, nhìn nhìn Viên Cổn Cổn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 134
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...