Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Chương 118

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Á Tư ngẩng đầu nhìn anh, mấp máy môi mỏng, không nói gì.

"Người chết không có đầu, tim cũng không mất, anh nói, là bị hung thủ ăn hay là bán?" Hắc Viêm Triệt buông hình chụp và tài liệu xuống, chống lại ánh mắt của anh ta

Á Tư nuốt nuốt nước miếng, sắc mặt hơi tệ.

"Miệng vết thương không bình thường, có hình răng cưa, dường như là người này dùng miệng xé xác chứ phải là công cụ, khắp nơi đều là thịt nát, răng nanh rất sắc bén." Hắc Viêm Triệt tiếp tục thờ ơ nói.

Áo sơ mi của Á Tư ướt đẫm mồ hôi, không biết nên nói cái gì.

"Có lẽ không phải là người, anh nói đi?" Hắc Viêm Triệt đẩy hình lên phía trước, đặt ở trước mặt anh ta.

"Chủ... Chủ nhân... Có thể nói rõ không..." Á Tư nhắm chặt mắt, sắp ói ra.

"Báo với Minh, nói tôi muốn mượn người của nó giúp tôi điều tra người trong tối ở Newyork." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

"Điều tra người trong tối? Nhưng chủ nhân, người trong tối đều là con dân của ngài, ngài nghi ngờ là bọn họ?"

"Bọn họ cũng là người báo, dòng máu như vậy vốn là cả người đẫm máu, chỉ là mấy năm gần đây tiến hóa mà thôi, tôi có lý do nghi ngờ, vả lại cũng là một đầu mối rất tốt." Hắc Viêm Triệt đứng lên, đi tới cửa.

"Chủ nhân, ngài đi đâu? Để tôi đưa ngài đi." Á Tư ngẩn người lập tức làm hết bổn phận xoay người nói..

"Đi đến nhà họ Viên, anh làm chuyện của mình, nhanh chóng cho tôi đáp án, anh cũng biết tôi vẫn luôn không có nhẫn nại." Hắc Viêm Triệt nói cũng không quay đầu lại, đi ra khỏi phòng.

Á Tư thở dài, quay đầu nhìn nhìn hình trên bàn, khó chịu lật mặt hình úp lại, bỏ vào trong cặp hồ sơ.

Nhà lớn họ Viên.

Viên Tịnh Lưu nhàn nhã pha trà, tay nghề rất thuần thục, nhìn rất chuyên nghiệp, trà đạo có thể làm đạo cụ diễn, có thể làm niềm vui khi uống trà, cũng có thể là trò chơi giết thời gian, có một số người miệng uống chính là trà hoa, chính là động tác tao nhã và nét mặt lạnh nhạt, còn có người, không chỉ là bình phẩm trà, rất nhiều khi chính là bình phẩm một đời người, mà rõ ràng là Viên Tịnh Lưu thuộc loại người sau.

Hắc Viên Triệt nhìn ông, rất khó liên kết người đàn ông trước mắt này và cơm nắm trong nhà mình với nhau, xem ra, đúng là cô không có chút di truyền từ cha của cô.

Viên Tịnh Tưu chuyển trà ngon qua trước mặt anh, nhàn nhạt nói, "Hắc tiên sinh đặc biệt tới thăm tôi sao?"

"Không phải." Hắc Viêm Triệt cầm lấy cái tách đất sét tím, hớp nhẹ một ngụm, "Con muốn cưới Viên Cổn Cổn."

Viên Tịnh Lưu giật giật khóe miệng, "Cậu cho rằng đáp án của tôi là cái gì?"

"Rất nhanh sẽ có." Hắc Viêm Triệt buông tách xuống, giọng điệu nhẹ nhàng.

"Cậu yêu con bé không?" Viên Tịnh Lưu vì châm thêm trà cho anh, cũng là giọng điệu nhàn nhạt, từ cách thức nói chuyện có thể thấy bọn họ rất giống nhau, cho nên, nói chuyện với nhau cũng không chán.

"Yêu." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt phun ra một chữ, trên mặt rất bình tĩnh.

Viên Tịnh Lưu gật gật đầu, chưa từng kinh ngạc, dường như câu trả lời của anh là trong dự đoán của ông, "Vậy Cổn Cổn? Yêu cậu không?"

"Ỷ lại con." Hắc Viêm Triệt cầm lấy tách trà uống một hớp..

"Tôi đã đồng ý với cha mẹ cậu, trong 3 năm chỉ cần cậu yêu Cổn Cổn, Cổn Cổn cũng thích cậy, tôi sẽ đồng ý chuyện hôn nhân này, bây giờ đã là như vậy tôi cũng không có ý kiến gì, huống chi trong sạch của con bé cũng bị cậu giày vò không ít rồi." Viên Tịnh Lưu cũng châm thêm trà cho mình, nhàn nhạt nói.

"Vậy bác bàn bạc với họ một chút, chọn ngày chuyển nhượng cô ấy sang cho con đi." Hắc Viêm Triệt gật gật đầu, giọng điệu như là đang nhận nuôi sủng vật.

"Cổn Cổn đồng ý không?" Viên Tịnh Lưu cười cười, cầm lấy cái tách nhấp một ngụm.

"Cô ấy sẽ đồng ý." Hắc Viêm Triệt rất nắm chắc nói.

"Vậy sao?" Viên Tịnh Lưu nhìn anh, giọng điệu rất nghi ngờ.

Hắc Viêm Triệt nhìn lại ông, nhếch mày kiếm.

"Ở lại dùng cơm đi, thuận tiện đem về chút đồ ăn mẹ vợ con làm, nhất định là con bé sẽ tham ăn đến ngốc." Viên Tịnh Lưu đặt tách trà xuống, nhàn nhạt nói.

"Được."

10 giờ tối, Viên Cổn Cổn ngồi ở trên sàn trước cửa lớn, hình như là hơi không vui.

"Nhóc con, em đang làm gì vậy? Đổi nghề làm giữ cửa sao?" Tề Tu đi tới từ sau lưng cô, ngồi ở bên cạnh..

Viên Cổn Cổn ôm Tiểu Viên trong lòng, trên tay là Tiểu Bạch quấn chặt, tiểu B đứng trên bả vai, Cầu Cầu thì trốn trong túi, đáng thương tội nghiệp nhìn anh ta, toàn bộ tâm trạng đều viết ở trên mặt.

"Sao vậy?" Tề Tu bị nét mặt của cô làm cho cứng đờ, hơi buồn cười hỏi.

"Anh ấy còn chưa về, anh ấy nói sẽ về sớm một chút." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng meo meo.

"Em nói thiếu gia nhà em sao?" Tề Tu hiểu rõ gật gật đầu.

"Dạ." Viên Cổn Cổn ủ rũ gập chân lại, dùng mặt dán lên thân thể của Tiểu Viên.

"Em nhớ anh ấy rồi hả ?" Tề Tu vươn tay xoa xoa trên đầu cô, cười hỏi.

Viên Cổn Cổn ngẩn người, lập tức đỏ mặt.

"Mặt của em có thể nói hồng liền hồng, dựa vào điểm này, cũng có thể xem là sở trường đặc biệt của em." Tề Tu nhìn khuôn mặt đột nhiên ửng hồng của cô, cười véo véo mặt cô.

Viên Cổn Cổn bĩu môi, vươn tay kéo bàn tay giở trò xấu của anh ta xuống.

Ngay lúchai người dây dưa, cửa mở ra..

Hắc Viêm Triệt vừa đi vào liền thấy Viên Cổn Cổn đỏ mặt, tóc rối loạn cầm tay của Tề Tu, lại nhìn nhìn động vật trên người cô, bắt đầu phát ra khí lạnh.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 118
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...