Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Một Ngày Làm Thầy, Cả Đời Làm Chồng

Chương 34

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Thư cảm giác, kể từ sau ngày cô si mê đần độn bị ăn sạch,

thái độ của Tô Mặc đối với cô đã thay đổi vô cùng huyền diệu

Hơn nữa, còn thường xuyên đè cô ra diễn cảnh "yêu"

giống như nam nữ trong phim. Ngay cả những điều nhỏ nhoi trong ngày cũng khiến

người ta không nhịn được suy nghĩ sâu xa. Nói ví dụ như....

Thỉnh thoảng Lâm Thư nằm ở trên ghế sofa không chút hình tượng

nào la hét muốn ăn khuya, không ngờ Tô Mặc lại có thể mỉm cười bưng tới một bát

vằn thắn nhỏ nóng hổi, chứ không giống như trước đây, lạnh lùng liếc cô một

cái, sau đó đem hết sức mình đả kích, "Em nên giảm béo rồi"

Hai người đi siêu thị, Lâm Thư giương mắt nhìn những thứ đồ

ăn vặt mê người kia không chịu đi, thế mà Tô Mặc cũng không mạnh mẽ lôi đi, thậm

chí còn hăng hái mua lấy hai phần, một phần cho Bánh Bao, một phần cho Lâm Thư.

Trong nhà có một ngăn kéo tủ nhỏ chuyên đựng đồ ăn vặt cho Bánh Bao, Tô Mặc lại

có thể lấy cái ngăn kéo bên cạnh ngăn tủ đó dùng để đựng riêng đồ ăn vặt của

Lâm Thư.

Có lúc, ăn cơm tối xong rồi, Lâm Thư chán không buồn chết,

"Cắn" cái gối tựa, đáng thương lăn lộn, Tô Mặc sẽ chỉ im lặng ôm lấy

cô, để cho cô gối lên hai chân anh, nghe cô thao thao bất tuyệt đủ thứ chuyện

bát quái, vẻ mặt hết sức thỏa mãn.

Những chuyện như vậy, còn có rất nhiều rất nhiều....

Một câu nói tổng kết, thực sự là so với trước đây Tô Mặc đối

xử với cô, tự dưng sinh ra quá nhiều cưng chiều

Nếu là người khác, có lẽ đã sớm vui mừng "hát vang bài

ca nông nô vùng lên", nhưng mà Lâm Thư đã quá quen với tính cách của Tô Mặc,

càng dịu dàng, càng có bí mật không thể cho ai biết! Cho nên trái tim nhỏ bé của

cô vẫn có chút run rẩy sợ hãi, Lâm Thư nghĩ không biết rốt cuộc Tô Mặc có ý đồ

gì.

Cướp tiền hay là cướp sắc? Nói đùa chứ, sớm đã bị anh ăn sạch

không còn chút gì, còn có thể có mục đích gì chứ?

Đại não nhỏ đến mức thương cảm của cô thực sự không thích hợp

với việc nghiên cứu vấn đề sâu xa như vậy, Lâm Thư biết rõ nếu như trong lòng

Tô Mặc thực sự tính toán điều gì đó, cho dù bây giờ cô có thể biết trước hiểu

rõ, cũng tuyệt đối không có cách nào ngăn cản chuyện xẩy ra, vì vậy, Lâm Thư cứ

như vậy cam chịu.....

Đây rốt cuộc có được tính là cô tự hiểu biết bản thân không,

hay là không có khí tiết?

Kết quả.... trong lúc vô tình, Lâm Thư càng lúc càng thoải

mái sống trong nhà Tô Mặc.

Cùng lúc đó, một buổi tối khi Lâm Thư chậm chạp trở về ký

túc xá, vừa mở cửa, liền nhìn thấy Liễu Yên Nhiên ưu sầu nhìn cô, "Tiểu

Thư à, mấy người trong ký túc xá làm cho cậu ghét đến vậy sao?"

Cái tội danh này thật sự là quá lớn rồi! Lâm Thư không ngừng

khoát tay

"Vậy sao gần đây cậu thường không ở trong ký túc xá, mà

trở về cũng ngày càng muộn hơn?" Hai hàng lông mày Liễu Yên Nhiên nhăn lại,

sóng nước trong mắt lưu chuyển.

"Việc này..... tớ, tớ có việc bận ....." Lâm Thư

thật sự không nhìn nổi cái dáng mỹ nữ chịu "uất ức" kia, lắp bắp

không biết nói gì cho phải, cô vẫn chưa chuẩn bị việc công khai với mọi người về

quan hệ giữa cô với Tô Mặc.

Chỉ còn biết hướng ánh mắt cầu cứu về một người biết rõ sự

việc duy nhất kia -Tiếu Đồng, nhưng Tiếu Đồng vẫn lạnh nhạt nhìn bộ móng tay vừa

mới vẽ xong, vẻ mặt hoàn toàn không đếm xỉa đến. Nhưng Lâm Thư tinh mắt phát hiện,

rõ ràng khóe miệng Tiếu Đồng khẽ nhếch lên, rõ ràng là đang xem kịch hay mà!

"Theo điều tra thống kê, sinh viên đại học về muộn có

hai nguyên nhân, một là lên thư viện, hai là ở cùng với bạn trai" Tiết

Băng cố làm "mặt lạnh" nhìn Lâm Thư luốn cuống tay chân nói.

Thật là sắc bén....

Lâm Thư bị Tiết Băng và Yên Nhiên một người hát một người phụ

họa, làm cho lùi về phía sau từng bước một. Không thể lui được nữa, dường như sẽ

không tránh được việc nói ra sự thực, cuối cùng Tiếu Đồng cũng vươn tay ra cứu

nguy, vừa lạnh lùng thổi móng tay, vừa bình tĩnh nói, "Này, không phải chỉ

còn hai tuần nữ là đến kỳ thi cuối kỳ sao, nếu Tiểu Thư không cố gắng, chỉ sợ

là chết không có chỗ chôn?"

Cái gì.... Kỳ thi cuối kỳ?

Mặc dù Liễu Yên Nhiên và Tiết Băng không có tiếp tục tra hỏi

nữa, nhưng Lâm Thư vẫn vùi mình trong

kinh hãi, không thể tự kiềm chế được.....

Học kỳ này đã kết thúc rồi sao, mà sao cô có thể quên việc

thi cuối kỳ này được chứ!

Trước khi phân phân hợp hợp với Tô Mặc, khiến cho tâm trạng

Lâm Thư cả ngày đều trì trệ, cũng không để ý đến đã trải qua mấy tháng; về sau,

lúc ở cùng thẩm thẩn triệt, mỗi ngày đều ăn uống, rồi ngồi trên thư viện, mấy

tuần như vậy lại trôi đi; bây giờ, được Tô Mặc cưng chiều có chút không phân biệt

được rõ Đông Tây Nam Bắc nữa rồi..... Tính ra, đúng là đến lúc thi cuối kỳ rồi.

Thảm rồi..... làm sao cô lại có thể ngây ngô dại dột trải

qua một học kỳ như vậy được chứ?

Mặc dù nói kỳ thi cuối kỳ của sinh viên năm ba chỉ có ba

môn, hai môn khác không nói làm gì, nhưng trong đó có một môn chuyên ngành, thực

sự là không dễ dàng.

Lâm Thư gấp đến độ xoay tròn, Tiếu Đồng không chịu được nữa,

che mặt, hận chỉ tiếc rèn sắt không thành thép hỏi han, "Tớ nói này, rốt

cuộc là cậu lo lắng cái gì chứ, cậu quên là thầy giáo dậy môn chuyên ngành của

chúng ta là ai rồi sao?"

Làm sao có thể quên, Tô Mặc mà........ ôi chao, là Tô Mặc!

Giống như một người bừng tỉnh trong giấc mộng, cái cảm giác

thông suốt này thật sự làm cho người ta giống như ngộ đạo thành phật vậy. Nhất

thời ánh mắt Lâm Thư sáng ngời lên, ngây ngô cười "Hắc hắc he he"

Tiếu Đồng......Cái đồ hai hàng này, sẽ không sử dụng tài

nguyên chứ! ! ←_←

Nhưng mà, Lâm Thư vẫn có chút do dự, "Làm như vậy, cứ

có cảm giác giống như gian rối, có phải là hành vi phạm pháp nhiễu loạn kỷ

cương không?"

"Cắt - phạm pháp nhiễu loạn kỷ cương, cả ngày cậu trốn

học, sao lúc đó không nghĩ như vậy đi?" Tiếu Đồng cực kỳ khinh thường,

"Xã hội bây giờ, có mấy người thật sự tuân thủ những thứ gọi là quy định

chế độ chứ"

Bị Tiếu Đồng "An ủi" như vậy, cuối cùng chút nghi

ngờ này của Lâm Thư cũng biết mất không còn chút nào.

****

Về kế hoạch làm thế nào để thực hiện được vấn đề này, cân nhắc

đến phản xạ hình cung thần kỳ của Lâm Thư (ý là phản xạ của Tiểu Thư rất chậm),

Tiếu Đồng cảm thấy phải mình cần phải bàn bạc kế hoạch thực hiện vấn đề này với

Lâm Thư, thành công là phải cùng hưởng chung.

"Cậu có biết khi nào thì người đàn ông mềm lòng nhất

không?" Tiếu Đồng thần bí nói.

"Khi nào?"

"Trên, giường" Tiếu Đồng nói toạc ra thiên cơ,

"Nếu không, thì làm gì có nhiều phụ nữ thổi gió bên gối như vậy?"

Lâm Thư quỷ dị liếc mắt nhìn Tiếu Đồng một cái, "Không

phải là cậu đã tự mình trải qua rồi đó chứ?"

Tiếu Đồng đỏ mặt, một cái đánh lê người Lâm Thư, "Quản

tớ làm gì, trước mắt phải giải quyết thầy Tô nhà cậu đã, chờ anh ta cả người

thoải mái, cậu mới nói đến chuyện bài thi"

Lâm Thư suy nghĩ một lúc, hiến thân hình như so với nợ môn

càng dễ dàng hơn.

Vì vậy..... ngày hôm sau, nhân lúc buổi chiều không có lớp,

Lâm Thư len lén chạy đến nhà Tô Mặc, không chút suy nghĩ, liền trực tiếp đẩy Tô

Mặc ngã nhào lên trên ghế sofa, dĩ nhiên, bị phản công lại đó lại là một chuyện

khác.

Ôm Lâm Thư, Tô Mặc đang âm thầm thỏa mãn, đột nhiên phát hiện

cái người đáng lẽ đang phải ngáy o o ngủ, thì lúc này lại đang mở to hai mắt

nhìn anh.

"Sao vậy?" Tô Mặc vuốt vuốt tóc Lâm Thư, hỏi.

"Tô Mặc, em sắp phải thi cuối kỳ" Lâm Thư ngoan

ngoãn trả lời.

"ừm"

"Môn chuyên ngành là anh dậy"

"ừ"

"Anh có thể lấy được đề thi không?"

"Đề thi là anh ra"

Lâm Thư âm thầm vui mừng, "Vậy...."

"Đừng nghĩ nữa, anh sẽ không giúp em đâu" Tô Mặc

không hề do dự, thẳng thừng từ chối.

"Tại sao?" Chẳng lẽ anh lại trơ mắt nhìn người bạn

gái thân yêu của anh bị đập chết ở trên bờ cát sao?

"Anh phải có đạo đức nghề nghiệp" Tô Mặc nhàn nhạt

nói, Lâm Thư trợn mắt thật to ở trong lòng, nếu anh vẫn còn đạo đức, thì chẳng

khác nào siêu nhân và quái vật cùng nhau ngày ngày trải qua cuộc sống vui vẻ hạnh

phúc

Cái gọi là lấy tình để cảm động, lấy lý lẽ để nói rõ, Lâm

Thư lại một lần nữa được nếm thử, nhỏ giọng làm nũng, " Tô Mặc, nếu em mà

trượt môn này, thì kỳ nghỉ hè này em sẽ phải ở lại trường học lại đó? anh nhẫn

tâm vậy sao?" Vừa nói, còn cố gắng nặn ra mất giọt nước mắt khô khốc.

Không ngờ, Tô Mặc lại bị tác động bởi dáng vẻ này, trở nên

yên lặng, có hy vọng rồi! Trong lòng Lâm Thư rất vui vẻ, không ngừng cố gắng,

"Anh nói xem, nghỉ hè rồi em sẽ có thời gian ở cùng với anh, nếu như bị bắt

phải ở lại trường học lại, chẳng phải lúc đó anh sẽ rất buồn sao?"

Tô Mặc trầm ngâm gật đầu, dường như cực kỳ đồng tình với

cách nói này của Lâm Thư, cuối cùng vẫn lui một bước, "Đề thi, anh không

thể nói cho em biết được, nhưng mà, lúc chấm điểm, anh sẽ châm chước cho

em"

Như này..... có được coi như là thành công không? Lâm Thư

ngây ngốc suy nghĩ, có phải là đã quá mức thuân lợi không?

Nhưng mà, Tô Mặc cũng không cho cô thêm thời gian để suy

nghĩ, lại đẩy cô xuống, tiếp tục sự nghiệp vận động Pít - Tông.....

Lúc đem chiến quả về ký túc xá, Tiếu Đồng rất không hài

lòng, "Như vậy không phải chỉ mang lại lợi ích cho mỗi cậu không thôi à,

thật không có lương tâm, thôi quên đi tớ cũng không để ý"

Lâm Thư đắc ý lắc đầu, "Ai bảo Ninh Nhị nhà cậu yếu kém

làm gì"

Tiếu Đồng: ..... Chị đây uống một ngụn nước muối lớn phun chết

cái kẻ vô tâm nhà ngươi!

Đã có Tô Mặc đảm bảo, nhất thời Lâm Thư yên tâm rất nhiều, đồng

thời cũng cũng tiếp tục lơ là.

Ba người còn lại trong ký túc xá cũng vì bài thi chuyên

ngành mà loay hoay choáng váng đầu óc, chỉ có một mình Lâm Thư nhàn nhã, Tiếu Đồng

thấy vậy liền bốc hỏa, nghiến răng nghiến lợi, "Không phải là thầy Tô ở

phía sau chống lưng sao"

Nhưng đối với loại cố tình đi cửa sau này, thật sự là bất lực.

Cuối cùng, lúc ra khỏi phòng thi, Lâm Thư không thể không lo

lắng, ôn tập cũng không ôn tập tóm lại khác biệt một trời một vực, hoàn toàn

không nhìn ra được đâu là đơn từ, trong lòng có chút lo lắng.

Nhưng mà, nghĩ đến lời hứa hẹn của Tô Mặc, Lâm Thư liền vứt

cái chút lo lắng đó ra sau đầu.

Mãi cho đến khi có điểm.....

Lúc đó, vì lý do kiến tập, tất cả sinh viên vẫn còn ở lại

trong trường, kỳ nghỉ hè vẫn chưa chính thức bắt đầu

Sau khi Lâm Thư biết đã có điểm, vui mừng rạo rực mở máy

tính lên, đổ bộ vào hệ thống giáo vụ, đúng lúc đường làm quan đang mở rộng, thì

thình lình, lại thấy một điểm số 59 đỏ tươi.

Đây là cái gì vậy..... Lâm Thư hoàn toàn ngây ngẩn cả người.

Nhìn thấy ghi chú lớp thầy giáo dậy - Tô Mặc, Lâm Thư lại một

lần nữa căn vật áo, ngửa mặt lên trời một góc bốn lăm độ rơi lệ, lịch sử lặp lại

! Tô Mặc chẳng lẽ đây chính là cái châm chước của anh đó sao?

Hùng hổ chạy tới nhà Tô Mặc, túm lấy cổ áo sơ mi của anh,

Lâm Thư phẫn nộ gầm thét, "Vì sao, rốt cuộc là vì sao?"

Tô Mặc châm dãi đẩy mắt hình trên sống mũi anh lên trê,

"Cũng may mà em nhắc nhở anh, nếu như em phải học lại, thì em sẽ phải ở lại

trường, vậy anh cũng sẽ không còn buồn tẻ nữa"

Lâm Thư:........ Đây chính là đào hố chôn mình sao?

Tô Mặc, anh có thể thể quỷ súc hơn được nữa không? Trời

đánh, cái đồ không có lương tâm aaaaa!

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 34
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...