Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Một Ngày Làm Thầy, Cả Đời Làm Chồng

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Có một số việc, cho đến bây giờ Lâm Thư ngốc nghếch cũng ngờ

đến, ví dụ như: lần đầu tiên Tô Mặc nhìn thấy Lâm Thư, so với tưởng tượng của

cô còn sớm hơn rất nhiều.

Suốt cả một buổi tối, cha mẹ không ngừng gọi điện thoại tới,

muốn khuyên anh thay đổi ý định, thậm chí vận động tất cả bạn bè của anh, làm

cho Tô Mặc phiền toái vô cùng, vuốt vuốt mi tâm ném điện thoại di động xuống, mặc

áo khoác vào, đi thẳng ra cửa. Suy nghĩ một chút, buổi sáng còn hai tiết học nữa,

bất tri bất giác lại đến trường học

Thời tiết đã vào cuối thu, khí trời hơi lạnh, sáng sớm chắc

chắn có sương mù. Sáu giờ, trong trường học vẫn còn rất yên tĩnh, thỉnh thoảng ở

các ngóc ngách gặp mất sinh viên chăm chỉ đang cầm sách tiếng anh lớn tiếng đọc.

Tô Mặc đi bộ trên đường mòn trong rừng của trường học, cảnh

vật trước mắt mờ nhạt không nhìn rõ, không khỏi nhíu mày. Tìm một chiếc ghế đá,

ngồi ở dưới gốc cây một cây cổ thụ, nhắm mứt dưỡng thần

"Chị Tiếu à, chị tha cho tiểu nhân đi! Thà phá họa mười

ngôi miếu, còn hơn phá họa một mối nhân duyên, tại sao cậu lại nhẫn tâm chia rẽ

tớ và cái chăn cưng của tớ, sau này cậu sẽ gặp báo ứng"

"Cậu tự nhìn eo cậu xem có giống như đang gắn lốp dự

phòng hay không, nếu cứ tiếp tục như thế, cậu có biết cậu sẽ biến thành cái gì

không? Cậu cho rằng tớ muốn chạy bộ sáng sớm cùng cậu lắm sao? Cái tốc độ này của

cậu.... ngay cả đến con kiến cũng bò nhanh hơn cậu đó" giọng nói hung dữ

là "Chị Tiếu"

"Tóm lại sẽ không thay đổi thành hoa đâu, cậu cứ yên

tâm, mắt thẩm mỹ của cậu, sẽ không vì một hạt bụi nhỏ bé như mình mà bị bóp méo

đâu"

"Lâm Thư, cậu thật sự thật sự không có một chút tiền đồ

nào hay sao? nhìn những người khác một chút xem, không phải là kẻ lông thì cũng

là vẻ mắt, soi gương thoa nước hoa hồng? Đều là hi vọng bản thân có thể thu hút

ánh mắt của giống đực. Còn mục tiêu của cậu là cái gì chứ?"

"Mục tiêu của tớ là không sâu răng"

Giọng nói giòn tan, khiến Tô Mặc không khỏi bật cười

"Xì", những phiền toái tích tụ trong lòng cứ như vậy biến mất không

thấy. Cái người con gái tên Lâm Thư này, là kiểu người gì vậy? Tô Mặc đột nhiên

có cảm giác kích động muốn rẽ sương mù.

"Cậu, cậu, cậu..." Người con gái con lại rõ ràng

đã bị tức điên lên rồi: "Tớ phải tát bay cậu mới được"

Dường như vẫn chưa hả giận,

lại nguyền rủa một đoạn khá "Ác độc": "Lâm Tiểu Thư, Cậu

là loại người không hiểu gì về phong cách, sau này cho dù là ông chú già cũng sẽ

không thèm muốn cậu"

"Chị Tiếu, sao chi có thể nhẫn tâm như vậy? Biết rõ là

ông chú của tớ là khống mà...."

Tiếng bước chân dần dần trở nên gần hơn, ruốt cuộc nhìn thấy

hai cô bé. Bên phải là một cô gái mặc đồ thể thao, tinh thần sáng láng, ôm miệng

cười, lại khẽ chau mày, dáng vẻ bất đắc dĩ, nhìn qua cảm giác hơi quen quen; còn

bên trái là một cô gái hơi thấp một chút, tóc ngắn hoạt bát, nhưng ánh mắt lại

có chút chậm chạp không tỉnh táo, nhìn một cái cũng biết là ngủ không đủ giấc,

dáng vẻ chạy bộ cũng ngơ ngơ, thở hồng hộc, hình như là bị bắt chạu về phía trước.

Nhìn cẩn thận lại lần nữa, trên chân cô rõ ràng là đôi dép lê in hình phim hoạt

hình Đại Đầu.

Tô Mặc không nói gì bật cười, đây chắc là Lâm Thư rồi.

"Nhắc đến chú, không thể nào không nói đến Masaharu

Fukuyama nha, thực sự giống như là mộng ảo..." trong nháy mắt đó khuôn mặt

Lâm Thư nở rộ sáng chói, mặt mày cong cong, còn vui vẻ kéo kéo người con gái

bên cạnh, lảm nhảm.

Hai cô bé dần dần chạy xa dần, rồi biến mất trong làn sương

mù.

Lâm Thư phải không? Anh sẽ nhớ kỹ tên này, Tô Mặc có chút lười

biếng, có chút mơ hồ, nhớ lại vẻ mặt cô bé có đôi mắt đôi mày cong cong, lâu lắm

rồi, anh mới nở ra nụ cười tươi cho dù cực kỳ nhỏ, nhưng có lẽ chính anh cũng

không cảm nhận được.

Nhưng mà, ngày hôm sau, Tô Mặc cầm sổ điểm danh, cuối cùng

biết vì sao anh cảm thấy Tiếu Đồng hơi quen quen rồi. Cô bé này đã chọn đúng

môn tự chọn do anh dậy, đã được mấy tuần rồi, mỗi lần đều ngồi ở một vị trí cố

định, về phần Lâm Thư.... rất tốt, xem ra anh đã bắt được một phạm nhân thích

trốn học rồi đây

Tuần thứ bảy, Lâm Thư không lên lớp

Tuần thứ tám, Lâm Thư không lên lớp

Tuần thứ chín, Lâm Thư vẫn không lên lớp

...........

Tô Mặc tự nhận là bài giảng của mình không phải loại cứng nhắc

nặng nề, vậy rốt cuộc vì sao cái người gọi là Lâm Thư này chưa bao giờ lên lớp.

Một sự khó chịu được áp chế xuống đáy lòng, hay là, anh không có chút hấp dẫn

nào sao?

Đến tuần thứ mười ba, đây là buổi học cuối cùng của môn học.

Tô Mặc hoàn toàn không trông mong gì vào việc Lâm Thư sẽ đi học rồi. Thất vọng,

hoàn toàn thất vọng. Tô Mặc giải thích sự thất vọng này là vì đối với tình trạng

giáo dục đại học hiện nay.

Nhưng mà, Lâm Thư lại một lần nữa phá vỡ cái "tự cho

là" của Tô Mặc .

Nghỉ ngơi mười phút, Tô Mặc vào văn phòng giáo viên nghỉ uống

chén nước, lúc quay lại phòng học, đột nhiên nghe thấy một tiếng đập bàn nặng nề,

rồi sau đó, là giọng nói giòn giã: "Cậu, cậu, cậu......"

Cảm giác quen thuộc.

Tô Mặc đưa mắt nhìn qua, liền thấy được cái người đập bàn

kia, mặt mày cau có, rất giống với cô bé bánh bao.

Lâm Thư rốt cuộc cô cũng đến rồi.

Vốn tự cho mình là một thầy giáo không thích trêu chọc học

trò, nhưng không hiểu vì sao, thấy cái mặt bánh bao nhăn nhó của Lâm Thư, Tô Mặc

không nhị được khẽ nâng khóe miệng rất nhỏ. Biết chắc rằng cô trả lời được

nhưng vẫn gọi cô đúng dậy trả lời.

Quả nhiên, "Không thể giao hợp"? Tốt lắm, cũng có

tác dụng thay đổi không khí của lớp học đó chứ, Tô Mặc bất đắc dĩ lắc đầu cười,

đúng là kẻ dở hơi.

Nhưng mà, kẻ dở hơi này sau khi tan học lại dám len lén nói

xấu anh

"Muôn đời tiểu thụ"? Tô Mặc nhướng mày, đứng ở

phía sau Lâm Thư, cô cũng không phát hiện, ngược lại càng nói càng hăng.

Được lắm, Lâm Thư, tôi sẽ nhớ thật kĩ tên cô! Tô Mặc cảm thấy

cuộc sống của anh lâu lắm rồi không thú vị như vậy.

Cái loại chuyện xem mắt này, thật sự không có chút giá trị

gì, hai người như hai món hàng, đặt ở trên bàn cho người ta soi mói. Nhưng mà,

mẫu thân đại nhân ở trong điện thoại đã nói những lới thấm thía, Tô Mặc thật sự

không có dũng khí từ chối chuyện này, đời này, chỉ có một số chuyện là anh có

thể từ chối mà thôi.

Kết quả, lại nhìn thấy Lâm Thư, trong lúc đó Tô Mặc cũng giật

mình nhớ lại, "Đó là con gái đồng nghiệp trước đây của cha con, họ

Lâm"

Thật là trùng hợp.... khiến người ta rất vui vẻ nha!

Rất dễ nhận thấy, Lâm Thư hoàn toàn không nghĩ đến đối tượng

hẹn hò sẽ là anh, vẫn sững sờ, có chút không phản ứng kịp. Tô Mặc cẩn thận nhìn

những biểu tình sinh động của Lâm Thư, trong lòng có chút ngưa ngứa, không trêu

chọc cô ấy một lúc, thì thật có lỗi với sự an bài của số phận!

Giống như một con mèo nhỏ ngơ ngác, bạn cho nó một cuộn len,

nó sẽ tự mình chơi rất vui vẻ, bạn xem cũng vui vẻ, nhưng quan trọng hơn cả sự

vui vẻ, đó là nhìn cảnh nó bị sợi len quấn lại, không thể nào thoát ra được,

khi đó chỉ có thể nhìn về phía bạn bằng ánh mắt long lanh uất ức

Kể từ sau khi gặp Lâm Thư, Tô Mặc cảm giác có cái gì đó

không đúng. Anh không biết cái cảm giác hưng phấn ở trong lòng này từ đâu mà đến.

Sau lại nói cho Hạ Tề nghe, thì cậu ta vừa cười vừa giải thích, "Tô Mặc,

căn bản cậu chính là con mãnh thú, nhìn thấy loại động vật ăn cỏ như tiểu bạch

thỏ, đương nhiên không thể nào không kích thích mà nhào đến"

Khi đó, Tô Mặc liếc mắt khinh thường nhìn Hạ Tề, "Cậu

cho là người nào cũng xấu xa như cậu sao?" thấy đàn bà con gái là muốn

nhào tới.

Hạ Tề ở bên cạnh bất mãn nói: "Này, này, Tô Mặc, cậu

không có tư cách nói tớ nha"

Tô Mặc cầm lấy ly Whiskey trên quầy ba, uống một hơi cạn sạch.

Đúng vậy, anh cũng không phải loại người lương thiện gì, dựa vào cái gì mà chỉ

trích người khác? Đối với những người như bọn họ mà nói, đàn bà, chẳng qua chỉ

là gia vị trong cuộc sống mà thôi.

Từ trước đến giờ quán bar chính là nơi rồng rắn lẫn lộn, khi

Tô Mặc lần thứ n đẩy những người phụ nữ định làm quen với anh ra, cuối cùng

không nhịn được, muốn ra ngoài hít thở chút không khí trong lành. Hạ Tề đi theo

bên cạnh, trêu chọc, "Ai, thật là đau lòng, rõ ràng là tớ cũng có dung mạo

và tài năng, nhưng tại sao lần nào người đầu tiên phụ nữ nhìn thấy đều là cậu

chứ?"

Nhìn cái nụ cười có thể được gọi là nụ cười bỉ ổi kia, khóe

miệng Tô Mặc khẽ giật một chút, cũng không có đáp lời. Hạ Tề lại lại tiếp tục,

"Tớ có cách để cho cậu thoát khỏi những người phụ nữ đeo bám kia..."

Tô Mặc tò mò nhìn Hạ Tề, chỉ thấy Hạ Tề khá "xinh đẹp"

xích lại gần, "Cưng à" Tô Mặc đổ mồ hôi lạnh toàn thân, vội vàng đẩy

Hạ Tề ra.

Trong nháy mắt đó, Tô Mặc cảm nhận được một ánh mắt nóng hừng

hực phía sau, quay đầu lại nhìn, không ngờ lại là con bé nha đầu Lâm Thư.

"thầy Tô, em sai rồi, thầy là công"

Khong ngờ tới cô lại nói ra như vậy, Tô Mặc đầu đầy vạch

đen, nhìn nhìn dáng vẻ hưng phấn của cô, không khỏi cảm thấy có giải thích cũng

bằng thừa, đang định trêu đùa cô một chút, nhưng cô đã bị làm cho sợ xoay người

bỏ chạy.

"Nha đầy nhìn ngây ngốc kia, thực thú vị" Hạ Tề

nâng khóe miệng, dào dạt hứng thú.

Tô Mặc đột nhiên cảm thấy phiền não, đây là đồ chơi của anh,

Hạ Tề đừng có mơ tương dòm ngó: "Học trò của tớ, không phải người có thể động

vào đâu đấy", Tô Mặc thốt lên.

"Ái chà, nương tay từ lúc nào thế? Có phải là để dành

nuôi cho mập rồi mới ăn không" Hạ Tề lên tiếng chế nhạo.

Những lời này nói nghe rất vừa lòng Tô Mặc , sau khi bắt được

con mồi, nếu như một miếng ăn ngay, thì chẳng phải sẽ rất không thú vị sao?

Chơi đùa cùng với cô một chút, nhưng thôi bỏ đi, nhìn qua một cái, cũng không

phải là dáng vẻ tươi tốt ngon miệng, chỉ cảm thấy như một con thỏ con vụng về

có thể chọc cười cho anh mà thôi.

Tô Mặc nghĩ như vậy. Vì vậy, liền ra tay nhặt con thỏ con

say rượu kia về nhà.

Càng sống chung, càng cảm thấy, hình như việc trêu chọc Lâm

Thư đã trở thành việc phải làm mỗi ngày rồi, giống như sau khi mở máy vi tính

lên, có thói quen kiểm tra hòm thư vậy.

Vào kỳ nghỉ động, tội nghiệp Lâm Thư nước mắt lương trong ôm

lấy Bánh Bao làm cái cớ, mạnh mẽ tiến vào trong nhà Tô Mặc . Thật ra thì, đối với

Tô Mặc, đây là chuyện đáng giá vui mừng biết bao.

Vốn anh còn đang lo, kỳ nghỉ đông sẽ vô cùng nhàm chán, nhưng bây giờ có người để giết thời gian, thật

tốt.

Nhưng mà....

"Anh làm người của tôi, được không?"

Tô Mặc lảo đảo một cái, thiếu chút nữa đem cái khăng đau cầm

trong tay quăng đi, Lâm Thư đang thổ lộ sao?

Khóe miệng không khỏi nâng lên.

Những lời này vốn phải là do con trai nói chứ? Nhìn Lâm Thư

cúi thấp đầu, gò má ửng hồng, trong nháy mắt đó, không hiểu ma xui quỷ khiến thế

nào mà Tô Mặc lại đồng ý.

Hạ Tề gọi điện thoại tới, cười nhạo anh nhanh như vậy đã bắt

đầu trò chơi rồi. Ở trong mắt Hạ Tề, đây chẳng qua chỉ là trò chơi "Thầy

trò cấm luyến" của Tô Mặc trong lúc anh nhàn hạ mà thôi, "Thế nào, rất

kích thích đúng không?"

Lúc bắt đầu Tô Mặc cũng cảm thấy như vậy, chẳng qua chỉ là

tham gia một trò chơi, nếu như không phải là vì kích thích, vậy thì tại sao tim

anh lại đập nhanh như thế?

Cho đến.... đêm ba mươi tết.

Từ trước đến giờ, Tô Mặc đều một mình đón giao thừa. Ngôi

nhà kia, khiến Tô Mặc có một cảm giác tách rời, không phải do cha mẹ đối với

anh không tốt, ngược lại quá tốt khiến cho anh áy náy. Những không phải là những

thứ thuộc về anh, sẽ khiến cho anh không thể nào yên tâm thoải mái tiếp nhận.

Vì vậy, giao thừa hàng năm, anh đều một mình trải qua.

Từ lâu đã trở thành thói quen, nhưng Lâm Thư lại muốn phá vỡ

thói quen này.

Rõ ràng là đã về nhà, vì sao lại lén lút chạy tới đây? Tại

sao lại làm cho anh cảm thấy, giống như được trở về nhà mình?

Loại cảm giác hạnh phúc ngọt ngào nàt, thật sự khiến cho người

ta cảm thấy không được thoải mái.

Chỉ là thử nghĩ, nếu sau này ở cùng người con gái này, không

biết sẽ thế nào? Tô Mặc kinh ngạc phát hiện, hình như anh không hề ghét cách

nghĩ này.

Chẳng lẽ, ở trong lòng anh, không hề xem đây như một trò

chơi? Đột nhiên Tô Mặc cảm thấy như bị rơi vào vũng lầy, tiến lui đề không được.

Nếu biết có ngày hôm nay, lúc tóm được con thỏ con say rượu

kia, sẽ không dài dòng mà đè xuống ăn luôn, mặc dù hương vị không nhất định là

ngon, nhưng so với vây giờ, vẫn tốt hơn đối với một con thỏ con nhớ mãi không

quên.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...