Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Chương 70

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta cũng không muốn

trì hoãn thời gian nữa, tới trước mặt Lữ Bố nói: “Nghe nói Lữ Ôn hầu võ

nghệ vang danh thiên hạ, ai đối địch với ngươi là tự tìm đường chết. Ta

không tin. Hôm nay, nhân dịp gặp gỡ, muốn cùng tướng quân đánh một trận, không biết tướng quân có thể hay không?” Ta cho ngươi mặt mũi đó. Lữ Bố vốn tưởng đã chết, đột nhiên có biến cố khiến hắn mạc danh kỳ diệu,

thấy ta tới trước mặt hỏi hắn, hắn một lúc lâu sau mới trả lời: “Ngươi

là ai? Vì sao lại tới?”

Ta vẫn giữ giọng lạnh

lùng: “Ta là ai không quan trọng. Tào công đã đem tính mạng ngươi cho ta xử trí, ngươi không nghe lời Tào công nói sao? Việc hôm nay do ta làm

chủ.” Lữ Bố há to miệng, nhìn Tào Tháo, lại nhìn ta: “Tính mạng ta do

ngươi định đoạt? Ngươi muốn xử lý ra sao?” Lữ Bố trong lòng suy nghĩ,

Tào Tháo còn có thể cho ta chết toàn thây, ngươi định làm gì?

Ta nhìn ánh mắt bất lực của hắn, thậm chí có chút khủng hoảng, trong lòng

cũng than tiếc, một đời hào kiệt, đối mặt với sinh tử, chẳng khác gì

người thường. “Ôn hầu, ta muốn ngươi cùng ta cược mạng.” Lữ Bố lặng

người: “Cược mạng thế nào?” Ta cười lạnh: “Hôm nay, ta vốn nhận ủy thác

của người khác, cứu tính mệnh ngươi, Tào công đã đáp ứng thỉnh cầu của

ta, tính mạng của ngươi tất nhiên không đáng ngại.” Lữ Bố lúc đầu sững

sờ, rồi đột nhiên mừng rỡ, lúc này, có người cho hắn một mạng, quả thật

nghĩ cũng không dám nghĩ, hắn nói không nên lời. Hắn đang kích động, lại nghe ta nói: “Có điều, ta không muốn làm chuyện này dễ dàng.” Lữ Bố

choáng váng, ý ngươi là sao: “Ngươi, ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?”

Ta chậm rãi nói: “Ta từ nhỏ tập võ, cuộc đời thích nhất cùng cao thủ so

chiêu. Hôm nay có cơ hội sao có thể bỏ qua? Ta muốn cùng tướng quân đấu

một trận, lấy thắng bại của ngươi, cược mạng hai đại tướng thủ hạ của

ngươi, thế nào? Ngươi dám đồng ý không?” Lữ Bố ngẩn người, người xung

quanh bao gồm cả Tào Tháo đều ngây ngốc. Một lúc lâu sau, Lữ Bố hỏi ta:

“Ngươi muốn cược như thế nào?” Giọng ta vẫn âm trầm như trước (muốn đổi

cũng không được): “Đơn giản thôi, ngươi thắng, tất nhiên có thể thoát

thân mà đi; ngươi bại, bộ hạ của ngươi hai người tính mạng khó giữ, thế

nào?”

Ta vừa nói xong, chung quanh trở nên ồn ào. Tào Tháo cũng không nghĩ tới ta sẽ làm thế này, trong thư chỉ nói sư

huynh ta có thể dùng võ nghệ chinh phục Lữ Bố, cho nên, để Lữ Bố đầu

hàng, không còn nỗi lo về sau. Lúc này, Tào Tháo cùng Quách Gia, Tuân Du bọn họ đều im lặng, ánh mắt dần trở nên kiên định. Mà Trương Liêu cùng

Cao Thuận cũng thấy được hy vọng, họ đối với võ nghệ của Lữ Bố chính là

vô cùng sùng bái. Trương Liêu liền kêu to: “Tướng quân, nhận lời đi,

chẳng qua là đánh một trận thôi mà.” Tào Tháo nghe vậy thở dài: “Quả

nhiên đều là hạng người trung thành, ta không thể giết.”

Lữ Bố sửng sốt thật lâu, cuối cùng nói: “Nếu như ta thắng, ta có thể dẫn

bọn họ đi cùng sao?” Ta gật đầu nhìn Tào Tháo, Tào Tháo cười to: “Đương

nhiên có thể, chúng ta tuyệt đối không cản trở.” Lưu Bị cũng nóng nảy,

vừa mới làm hành vi bỏ đá xuống giếng, nếu Lữ Bố không chết, sẽ tìm hắn

tính sổ, hắn bước lên trước ngăn cản: “Minh công, không thể thả hổ về

rừng.” Ta hừ lạnh một tiếng: “Hừ, Lưu đại nhân, hôm nay không có phần

ngươi góp chuyện, đừng mở miệng.” Lưu Bị giật nảy mình, mặt đỏ lên, đứng qua một bên.

Ta nhìn Lữ Bố: “Tào công đã đáp ứng thỉnh cầu của ngươi, ngươi còn gì muốn nói không?” Lữ Bố nhìn ta: “Nếu

như ta thua, ngươi lấy mạng ta thôi, tha cho hai người bọn họ được

không?” Mọi người toàn bộ sửng sốt. Trong mắt những người đó, Lữ Bố

chính là một kẻ tiểu nhân ích kỷ, vì vinh hoa phú quý, vì nữ nhân, có

thể phản bội chủ tử nhiều lần, còn có gì không thể làm? Mặt nghĩa khí

của Lữ Bố, bọn họ căn bản không biết. Ta cũng không ngờ tới, vốn tưởng

rằng hắn sẽ vì bọn Trương Liêu cầu xin, không ngờ hắn lại nói rằng mình

tình nguyện được chết. Nghĩ lại, ta hiểu ra, hắn nếu thật sự bị đánh

bại, sự kiêu ngạo cũng chẳng còn, đương nhiên không có hy vọng, lại dùng tính mạng thủ hạ để đổi tính mạng của mình, làm sao sống nổi? Còn không bằng chết.

Ta còn chưa nói gì, bên kia Trương

Liêu lại lớn tiếng: “Tướng quân, tính mạng tôi có tiếc gì? Tướng quân cứ để mặc đi.” Ta nổi giận, ta nói ngươi phải quý trọng mạng sống của

mình, toàn bộ là uổng phí sao? Lữ Bố thở dài lắc đầu: “Các ngươi đi theo ta nhiều năm như vậy. Phiêu bạt bao năm, không có nơi nào ổn định. Hôm

nay thất bại, đã không còn nơi nào có thể sống yên ổn nữa. Bố bất tài,

không thể cho các ngươi tiền đồ, không xứng để các ngươi cống hiến. Bố

sao có thể dùng tính mạng các ngươi để đổi lấy cuộc sống tạm bợ, không

cần nói nữa.”

Thái Sử Từ nóng nảy, hắn không hiểu rõ lai lịch ta, nhìn thấy tình thế bất lợi với Trương Liêu, liền tiến

lên nói: “Vị tráng sĩ này, có thể đổi điều kiện khác không? Chỉ cần ngài buông tha tính mạng Trương tướng quân bọn họ, ta cái gì cũng có thể cho ngài.” Trương Liêu ngây người, Quách Gia chạy tới kéo Thái Sử Từ trở

về, lặng lẽ nói chuyện với hắn. Ta cũng không để ý Thái Sử Từ nữa, nhìn

Lữ Bố nói: “Ta đã nói, ta nhận ủy thác của người ta đến cứu tính mạng

ngươi. Ngươi muốn giữ mạng cho bọn họ, ngày mai thẳng tay đánh với ta

một trận, toàn lực thắng ta, tất nhiên là có thể.” Lữ Bố nhắm mắt thở

dài: “Ta đồng ý đấu với ngươi.”

Thấy Lữ Bố đã

chấp thuận, ta xoay người nhìn Tào Tháo: “Xin ngài an bài chỗ ở cho ta

cùng Lữ Ôn hầu. Lữ Ôn hầu tuy rằng không phải minh chủ, bá chủ, nhưng

không phải tiểu nhân bất nghĩa, xin cho ông ta nghỉ tạm một ngày, ngày

mai chúng ta sẽ quyết chiến.” Tào Tháo cười to: “Phụng Tiên há lại là

tiểu nhân? Ta sẽ theo lời tráng sĩ.” Ông ta lập tức mệnh lệnh sắp xếp

chỗ nghỉ của ta trong lều trại, đương nhiên, Lữ Bố vẫn bị trông giữ rất

nghiêm ngặt. Lại mang Trương Liêu cùng Cao Thuận giải về cầm tù trong

trướng cùng Thành Liêm.

Mọi chuyện đã sắp xếp

xong, nhìn Lữ Bố bị áp giải vào doanh trướng, Tào Tháo đến bên cạnh ta:

“Tráng sĩ, trận chiến ngày mai có mấy phần chắc thắng?” Người bên cạnh

ông ta đều nhìn ta, Quách Gia cùng Thái Sử Từ càng tha thiết mong chờ.

Trong lòng ta hiểu rõ, bọn họ đang lo lắng, dù sao, lúc này đối với họ

năng lực của Lữ Bố vẫn rất đáng sợ, nhìn thấy Lữ Bố bị bọn họ xích lại,

ta hiểu rõ suy nghĩ của bọn họ.

Ta lạnh nhạt nói: “Ta học võ cho tới giờ chưa từng có đối thủ. Việc này mặc dù là do sư

đệ nhờ vả, nhưng cũng là chuyện ta mong muốn. Tào công ý đã quyết, có gì nghi ngại?” Tào Tháo thở dài, nghĩ thầm tuy rằng Triệu Như nói ngươi

lợi hại, nhưng chúng ta chưa thấy, nhưng sức mạnh của Lữ Bố chúng ta đều hiểu rõ: “Không phải Tháo đối với ngươi nghi ngại. Lữ Phụng Tiên kia

quả thật là đệ nhất cao thủ đương thời, trận chiến ngày mai, hắn đi cũng không sao, có điều ngươi có điều gì mất mát, Tháo sao xứng đáng…” Ta

cười lạnh: “Tôi đã đến, tất nhiên có cách giúp ngài. Ngài không tin tôi, chẳng lẽ không tin đệ đệ của tôi sao? Với tài trí của hắn, đối với ngài lại trung thành, làm sao có thể hại ngài?” Không đánh không được, lỡ

như Lữ Bố làm phản nữa thì sao? Ta lại không muốn họ chết!

Tào Tháo chăm chú nhìn ta thật lâu sau, cuối cùng nói: “Ngươi không muốn

làm quan sao? Lấy thân thủ của ngươi, để mai một thật sự đáng tiếc. Tháo tuy không phải loại người đại ân đại tài, nhưng cũng sẽ cố hết sức giúp ngài.” Ta âm u nhìn ông ta: “Tôi bình sinh không để ý công danh lợi

lộc, càng thấy chuyện thế tục phiền phức. Nếu không phải vì lời hứa với

sư phụ, tôi cũng không tới đây. Những lời này chớ nhắc lại, nếu không

tôi sẽ không tới nữa.” Tào Tháo lắc đầu cười khổ, thi lễ rồi xoay người

rời đi, mọi người đều đi theo. Ta cũng thở dài ra một hơi, trở vào lều

trại. Lữ Bố ở bên trong, ta ở bên ngoài, hắn không nói một lời, ta cũng

tự ngồi vận công, vì trận chiến ngày mai mà chuẩn bị sẵn sàng.

Tới lúc muộn, có quân sĩ đưa tới hai phần cơm canh. Ôi, chuyện này Tào Tháo mà cũng làm được, phần của ta đầy đặn hơn hẳn. Ta thấy buồn cười, lệnh

quân sĩ kia đem cơm đưa cả cho Lữ Bố, ta có chuẩn bị lương khô (vẫn muốn giả bộ lãnh khốc). Lữ Bố bên kia vẫn không nói lời nào, ta chỉ nghe

tiếng xiềng xích và chạm. Lúc này, tiểu binh đang cầm cơm canh của Lữ Bố cũng đứng đó, ánh mắt nhìn sang nội trướng, rồi lại nhìn sang ta, tay

có chút run. Ta nhìn hắn ánh mắt lóe lên, rất nghi ngờ, liền gọi hắn

tiến lại. Tên tiểu tử này có tật giật mình, quăng cả cơm canh xoay người bỏ chạy, có vấn đề! Ta chạy vài bước đã bắt được hắn. Tên tiểu tử này

sợ hãi, ta chưa kịp hỏi, hắn đã khai sạch bách. Ta rất giận, nghĩ đi

nghĩ lại, gọi hai gã tiểu binh, trói tên này lại để bên cạnh, ngày mai

xử phạt.

Lúc mặt trời mới mọc, Tào Tháo đã sai

người ở giữa quân doanh và thành Hạ Bì lập ra một đấu trường, ông ta dẫn theo người chờ ở đó từ sớm. Trương Liêu cùng Cao Thuận cũng bị áp giải

tới. Ta chuẩn bị xong xuôi, ra sân đợi trước. Chỉ chốc lát sau, Lữ Bố

cũng bị dẫn ra. Tào Tháo sai người nới lỏng hình cụ cho hắn, sau đó đem

giáp trụ, phương thiên họa kích, ngựa Xích Thố của hắn trả lại. Lữ Bố bị giữ bên cạnh Trương Liêu cùng Cao Thuận, thở dài, ăn mặc chỉnh tề, nhảy lên ngựa. Ta cũng lên ngựa, cầm thương trong tay. Lữ Bố nhìn ta nói:

“Tuy rằng ngươi muốn tha mạng cho ta, nhưng trận chiến hôm nay, ta sẽ

không hạ thủ lưu tình.” Ta gật đầu: “Như thế mới tốt. Quân hầu có thể

đấu hết sức, chuyến đi này của ta mới không vô ích.”

Lữ Bố lại nhìn bọn Trương Liêu, chậm rãi nâng Phương Thiên họa kích lên,

ta cũng hoành thương, giương mắt chống đỡ, một hồi sinh tử đã bắt đầu.

Tào Tháo bọn họ nhìn không chớp mắt vào giữa sân, ai nấy đều quả tim

nghẹn ngang cổ họng, kiểu đơn đấu này thật sự khó gặp, đặc biệt là các

võ tướng, đều rất hưng phấn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 70
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...