Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vận khí của ta

không tệ, lúc ta về tới Tào doanh, nơi đây đã không còn ai, chỉ còn lại

khung cảnh hỗn độn. Tào quân chạy trốn, quân Trương Tú truy kích, nơi

này hoàn toàn yên tĩnh. Tìm tới chuồng ngựa, may mắn, không bị phá hoại. Ta vội vàng chạy tới: “Phu nhân, ta về rồi đây, phu nhân còn ở đó

không?”

Trâu thị đi ra: “Tào tướng quân thế nào?” Vẻ mặt lo lắng.

Ta thở dài: “Đại nhân không sao, giờ ta mang ngươi đi, đi theo ta.”

Yên lặng theo ta rời khỏi đó, Trâu thị đột nhiên nói: “Ngươi đi đi, trở về

bẩm với Tào tướng quân, Trâu thị là người mang điềm xấu, không có mặt

mũi hầu hạ người nữa.”

Ta sửng sốt, trong bóng tối không thấy rõ mặt nàng: “Vậy ngươi định thế nào? Về Uyển thành sao?”

Nàng lắc đầu: “Còn có thể trở về sao?” Nói xong, loạng choạng đi thẳng về phía trước.

Nhìn bóng lưng thất thần của nàng, ta cũng không biết nói cái gì cho phải,

nhanh chóng tiến lên giữ chặt nàng: “Ôi, tội tình gì? Ngươi theo ta đi!

Dù sao cũng có một chốn an thân. Nếu ngươi không muốn gặp Tào công, vậy ở bên ngoài một thời gian đã.”

Nàng cúi đầu nức nở: “Tiên sinh, ngài làm sao phải vì một nữ tử như ta mà mạo hiểm, ngài mau đi đi, kẻo bị ta liên lụy.”

Ta cau mày: “Đừng nói những lời đó. Chúng ta trước tiên về Uyển thành, ta

có biện pháp đem ngươi rời đi. Còn nữa, ta muốn vào thành mua ít thuốc,

ta đang bị thương.” Đúng vậy, trong lúc chiến loạn, đại tướng như Điển

Vi đều gặp phải nhiều vết thương, ta có giỏi hơn cũng không tránh được,

huống chi ta không thể trước mặt mọi người để lộ võ công, tất nhiên cũng bị thương. Trâu thị nghe xong, không nói gì nữa, theo ta vào thành.

Đến lúc bình minh, trở lại khách điếm trong thành (may mà ta không trả

phòng), ta mới nhìn rõ dung mạo Trâu thị, quả nhiên không tầm thường.

Tuổi của nàng khoảng trên dưới ba mươi, tuy rằng không phải đặc biệt

diễm lệ, nhưng khí chất thoát tục. Ôi, chẳng thể trách Tào Tháo thích

nàng. Nhưng mà, trong lòng ta không hiểu sao lại có mùi vị chua xót.

Nàng thấy ta nhìn mình chằm chằm, có chút bất mãn quay đầu đi, cắn răng

không nói gì.

Ta thở dài: “Phu nhân ở trong này

nghỉ ngơi chút, ta đi ra ngoài mua thuốc trị thương. Nàng yên tâm, ta

không phải kẻ háo sắc, sẽ không làm gì nàng hết.”

Thay bộ y phục khác, ta tự ra ngoài mua thuốc. Sau khi trở về, nàng vẫn ngồi ở đó, không động đậy. Ta đem đồ ăn đưa cho nàng: “Thực xin lỗi, tình

huống trước mắt, chỉ có thể để phu nhân ăn mấy thứ này. Ta đi đắp thuốc, nàng cứ ăn từ từ. Còn nữa, ta đã mua hai bộ y phục, nàng thay đồ đi.”

Nghe xong lời ta nói, nàng đột nhiên ngẩng đầu: “Hay là để ta giúp ngươi?”

Ta sửng sốt: “Chuyện này, có lẽ không hay lắm.” Ta thực ra nghĩ ngược lại!!

Nàng thở dài: “Tiên sinh có ơn cứu mạng, không có gì báo đáp, nếu ngài không chê, ta đi theo ngài cũng được.”

Ta giật mình kinh ngạc: “Như vậy sao được. Phu nhân, nàng chính là nữ nhân của Tào công, ta không dám.” Ta cũng không thể nói mình cũng là nữ.

Nàng thở dài, u oán nói: “Chuyện thành thế này, Tào tương quân sao còn cần

ta nữa? Cho dù Tào tướng quân không so đo, ta cũng không có mặt mũi nào

hầu hạ người. Mà Trương phủ cũng không thể trở về. Với lại, ta đi theo

tiên sinh đã hơn nửa ngày, tính mạng cũng do tiên sinh cứu. Đương nhiên, nếu tiên sinh không đồng ý, ta cũng không ép.”

Ta nhìn nàng, nửa ngày mới nói: “Trong nhà nàng còn có ai không? Chi bằng

ta hộ tống nàng về nhà, nàng tìm một nhà khá giả sống một cuộc sống bình thường đi.”

Trâu thị cười thê thảm: “Nhà? Ta còn có cái gọi là nhà sao? Ta bị Trương Tế cướp về từ Trường An. Nhà ta ở

ngoại thành Trường An, cũng tính là giàu có. Lúc loạn ở Trường An, người nhà ta đều bị loạn binh giết chết. Ta đi theo trượng phu chạy nạn, gặp

lính của Trương Tế, Trương Tế thấy ta có chút dung mạo, liền cướp lấy.

Trong loạn thế làm gì có nhà?”

Ta trong lòng căng thẳng, đúng vậy, trong loạn thế làm gì có nơi an toàn? Nhìn con người

lẻ loi hiu quạnh này, ta hiểu, nàng tự nguyện đi theo Tào Tháo, chẳng

qua muốn sống tốt hơn một chút. Nếu như vậy, ta nên tính toán cho tốt

làm sao để an trí cho nàng. Nhưng mà, trận chiến này bùng nổ, tuy rằng

có nhiều nguyên nhân, nhưng nàng là người châm lửa. Cho dù Tào Tháo

không so đo, nhưng thân nhân những tướng sĩ kia, còn có các đại thần

trong triều sẽ không bỏ qua cho nàng. Từ xưa tới nay chính là như vậy,

nam nhân đều vui vẻ đem thất bại của mình đổ lên người nữ nhân. Nhưng

mà, ta cũng không thể cùng nàng!

Ta nghĩ tới xuất thần, Trâu thị lại thở dài: “Thôi quên đi, không làm khó tiên sinh nữa. Ta đi là được. Đa tạ tiên sinh cứu ta một mạng.” Tiếng nói tràn ngập

thống khổ.

Ta nhìn nàng, hạ quyết tâm: “Thế này

đi, nàng trước tiên theo ta tới Hứa Đô, nếu nàng đồng ý, chờ sóng gió

qua, nàng về lại với Tào công; nếu như nàng không đồng ý, vậy tạm thời ở lại chỗ ta, chờ về sau có cơ hội thích hợp hãy nói.”

Trâu thị trong mắt lóe lên một tia sáng, tiếp theo lại tối sầm lại: “Tiên

sinh hay là ghét bỏ ta. Ôi, ta không dám có yêu cầu gì xa vời, chỉ mong

có chỗ an thân là được rồi.” Ghét bỏ nàng? Ta chỉ biết cười khổ lắc đầu, tự đi đắp thuốc.

Ta còn đang suy nghĩ làm thế

nào an ủi con người đáng thương này, có người gõ cửa: “Tiên sinh, tiểu

nhân là chủ quán, có chuyện muốn nói, xin mở cửa.” Ta mạc danh kỳ diệu

liền ra mở.

Cửa vừa mở, ta chấn động, Giả Hủ đang đứng trước cửa, phía sau còn có mấy binh lính. Giả Hủ không nói gì, vào nhà ngồi xuống, binh lính ở ngoài bảo vệ.

Ta kìm nén xúc động trong lòng, cúi đầu nói: “Không biết đại nhân vì sao tới

phòng tiểu nhân? Có chuyện gì sao? Ngài chỉ cần gọi tiểu nhân sẽ tới.”

Giả Hủ ngẩng đầu nhìn bốn phía quanh phòng, xua tay lệnh binh lính đóng cửa lại, sau đó mới nói: “Ngươi là ai? Đến đây làm gì?”

Ta tuy rằng rất căng thẳng, nhưng cũng thấy kỳ quái: “Đại nhân, tiểu nhân

là một thương nhân, họ Triệu tên Như, tới đây xem có mối làm ăn nào

không.” Không thể nói nhiều, nhất là ở trước mặt người như Giả Hủ.

Giả Hủ nhẹ nhàng lắc đầu: “Nữ nhân ngươi đem tới hôm nay là ai? Người ở

đâu?” Ông ta nói xong ta liền hiểu ra. Sau khi chúng ta vào thành, đại

khái có người nhận ra Trâu thị, chủ quán hoặc ai đó đi cáo mật. Giả Hủ

nghe được, mới tự mình tới đây, nếu không phái người tới bắt ta là xong.

Nghĩ đến đây, ta khom người trả lời: “Đại nhân, nàng là tỷ tỷ của tiểu nhân, hôm nay mới vào thành, hiện đang ở phòng trong nghỉ ngơi.”

Giả Hủ trong mắt lóe tinh quang: “Tỷ tỷ? Ngày hôm qua, ngoài thành có đánh nhau, cô ta ở ngoài thành làm cái gì?”

Ta tiếp tục giả vờ ngu: “Đại nhân, tỷ tỷ từ quê nhà tới, vốn dĩ hôm qua đã vào thành, nhưng vì có binh hỏa, mới bị ngăn ở ngoài.”

Giả Hủ cười một tiếng: “Lá gan ngươi thật không nhỏ. Có ai đi đường đi đến

tối mịt mới bị nạn binh lửa chặn ở bên ngoài? Nói thật đi, niệm tình

ngươi hảo tâm, để cô ta đi theo ta, sẽ tha ngươi một mạng.”

Ta ngẩng đầu nhìn chằm chằm ánh mắt Cổ Dực: “Đại nhân, chúng ta đều là

tiểu dân bình thường, không biết chuyện giặc dã. Nhưng mà, mạng người do trời ban, đại nhân có đức hiếu sinh, lưu lại một mạng, sẽ có hồi đáp.

Tội gì bức người quá đáng? Người đáng chết, đều đã chết rồi, ngài nói

đúng không?” Lời ta nói đã rất rõ ràng.

Giả Hủ làm sao nghe lại không hiểu? Ông ta há to miệng: “Chuyện này,….”

Ta nhìn ông ta, thở dài: “Tiểu nhân cũng là ngẫu nhiên đi qua, nếu đã nhận tỷ tỷ này, nàng chính là tỷ tỷ của ta. Đại nhân, ngài là người thông

minh, người đáng thương trong thiên hạ rất nhiều, tỷ đệ chúng ta đúng là người ở quận Thường Sơn, đều họ Triệu. Đại nhân, trên thế giới này, đã

không còn nữ nhân kia nữa rồi. Đại nhân, ngài đã làm hết chức trách,

đúng không?”

Giả Hủ cúi đầu, nghĩ một lát mới

nói: “Cũng phải, ngươi nói rất đúng, người đáng chết đã chết rồi. Tỷ đệ

các ngươi vẫn nên sớm rời đi mới tốt!”

Ta mừng

rỡ: “Đa tạ đại nhân. Tiểu nhân sớm nghe nói tài danh của đại nhân, chúng ta có duyên, ngày sau nhất định sẽ gặp lại.”

Giả Hủ gật đầu: “Ngươi cũng là người hảo tâm, đã làm thì làm tới cùng. Nhớ

kỹ, ta chỉ có thể cho ngươi thời gian một ngày. Trương quân hầu sắp trở

về rồi.” Ta đã hiểu rõ, không ngớt lời cảm ơn, tiễn ông ta ra ngoài.

Giả Hủ rời khỏi phòng, hừ lạnh một tiếng: “Có gì kỳ quái đâu, hai tỷ đệ

thôi. Nữ nhân kia chẳng qua có vài điểm giống người.” Vừa nói, vừa dẫn

người đi.

Bên này, Trâu thị sắc mặt tái nhợt từ

bên trong đi ra, nhìn ta một câu cũng không nói nên lời. Ta thở dài:

“Nàng chờ ta, ta đi thu dọn một chút, chúng ta lên đường ngay.” Trâu thị gật đầu. Hôm đó chúng ta vội vã rời khỏi Uyển thành, không thấy Trương

Tú nhếch nhác trở về.

Lại nói, nhờ ta báo động

trước nửa canh giờ, Tào Tháo không bị thương tổn, phóng ngựa qua sông.

Một ít binh sĩ tùy tùng cũng lui binh về hướng cũ. Dọc đường đi một vài

tướng lĩnh bị thất lạc tìm được Tào Tháo, đều về lại theo, đám binh lính cũng theo tướng quân mình tìm về. Tào Tháo trên đường không ngừng thu

nạp và tố chức lại quân đội, mang theo binh tàn tướng bại chạy xa mấy

chục dặm ngoài quân doanh.

Lúc đó, quân Vu Cấm ở

phía sau nghe báo Tào quân gặp nạn, vội vàng dẫn đội quân chủ lực phi

ngựa tới, trên được gặp rất nhiều lính Thanh châu thừa cơ loạn lạc đánh

cướp, đa số là binh mã Hạ Hầu Đôn. Vu Cấm chấp pháp nghiêm khắc, đời nào chịu buông tha những tên khốn đó, một mặt chỉnh đốn bại binh, một mặt

giết không ít tên hỗn đản cướp phá nhà dân. Những người còn lại chạy

ngược về, vừa vặn gặp đám người Tào Tháo. Những tên đó không thú tội,

lại ác tâm tố cáo trước, nói Vu Cấm muốn giết binh sĩ Thanh châu, có

lòng tạo phản. Tào Tháo chấn động, không biết làm sao cho phải, lúc đó

Hạ Hầu Đôn, Hứa Chử, Lý Điển, Nhạc Tiến thu thập xong quân mình liền

giục binh mã chạy tới tìm. Tào Tháo nói Vu Cấm tạo phản, trước tiên phải chỉnh lại binh doanh, chuẩn bị chiến tranh. Đang lúc cắm trại, Điển Vi

cũng chạy tới.

Tào Tháo nhìn thấy Điển Vi, vội

hỏi có thấy Triệu Như không? Điển Vi cắn răng rưng rưng nói: “Tiển tử đó bảo thần qua sông trước tới gặp chủ công.” Tào Tháo rất lo lắng.

Chờ lúc sắp xếp xong xuống dưới, Tào Tháo đang muốn sai người tìm kiếm tin

tức những tướng sĩ chưa trở về, bên ngoài doanh binh lính vội vã thông

báo, đại công tử trở về. Tào Tháo vội vàng tới xem, thấy một thân Tào

Ngang đầy máu nằm trên lưng ngựa tiến vào quân doanh. Tào Tháo một mặt

vội vã truyền quân y, một mặt sai người đỡ hắn vào lều. Tào Ngang trong

hôn mê tỉnh lại nhìn thấy Tào Tháo không sao, cả người buông lỏng, lại

hôn mê. Điển Vi lúc này đang trong doanh trước đắp thuốc, thương thế hắn không nặng, may mắn còn có giáp trụ (nghĩ lại mà sợ). Nghe tin Tào

Ngang bị thương nặng trở về, vội vàng chạy tới, đem thuốc trị thương ta

đưa hắn toàn bộ lấy ra. Nhưng mà, thương thế của Tào Ngang thật sự quá

nặng, mất máu rất nhiều, lại bị lạnh do dầm nước sông, người đã sốt cao.

Lúc này, Vu Cấm cũng đến, thấy đám người Tào Tháo, hắn rất mừng rỡ, nhưng

trong lòng cao hứng thì cao hứng, địch nhân cũng sắp tới, hắn lệnh cho

quân đội lập thế trận phòng ngự, đào hào cắm trại. Chuẩn bị vừa xong,

đại quân Trương Tú hai đường đánh tới. Vu Cấm vội vã lệnh cho binh sĩ ra trại nghênh địch. Trương Tú thấy Tào quân đã có chuẩn bị, binh mã của

hắn vẫn ít hơn, vội vàng không được, nhanh chóng lui binh. Tào Tháo thấy hắn thoái lui, tự mang binh từ từ lui về hướng thành Vũ Dương, tạm thời lấy làm căn cứ, dọn dẹp tàn cục.

Vu Cấm lúc này

mới đi vào cầu kiến, cũng đem hành vi cướp giật của lính Thanh châu kể

lại, còn nói bọn chúng làm vậy thật mất lòng dân, sự tình khẩn cấp,

không kịp bẩm báo chủ công, liền tự làm chủ. Tào Tháo hỏi hắn: “Ngươi

không tới gặp ta, lại dựng trại đóng quân trước, tại sao vậy?”

Vu Cấm nói: “Nay giặc truy đuổi phía sau, lúc nào cũng có thể ập tới, nếu

không chuẩn bị trước, làm sao cự địch được? Giải thích là chuyện nhỏ,

lui địch mới là chuyện lớn.”

Tào Tháo thở dài:

“Tướng quân trong lúc cấp bách, có thể xây lũy chỉnh binh, chịu vu cáo

lại chịu vất vả, chuyển bại thành thắng, danh tướng xưa nay chưa chắc đã có!” Liền ban thưởng một bộ binh khí, phong làm Thọ Đình Hầu; cũng gọi

Hạ Hầu Đôn tới quở trách việc quản lính không nghiêm. Hạ Hầu Đôn xấu hổ

không nói được gì, lúc về đem mấy tên lính vu cáo hãm hại Vu Cấm chém

đầu luôn, thân hành mang tới chỗ Vu Cấm tạ tội. Từ nay về sau, Hạ Hầu

Đôn nghiêm khắc trừng trị binh lính, tới tận cuối đời cũng không có

chuyện gì.

Lúc Tào Tháo biết chuyện Tào An Dân tử vong, nhìn con cả hôn mê, lại nghĩ tung tích ta không rõ, trong lòng

đau không nói nên lời. Nhìn chúng tướng chán nản nói: “Lúc Trương Tú

hàng, ta sơ suất không lập tức giữ lấy con tin, để đến nỗi thế này. Ta

biết vì vậy mà bại. Chư khanh hãy nhìn xem, từ nay về sau không bại

nữa.”

Trương Tú dẫn theo kỵ binh đuổi phía sau

Tào Tháo, muốn thừa thắng truy kích. Tào Tháo sao còn cho hắn cơ hội,

hăng hái anh dũng, đánh Trương Tú tháo chạy, bại về tới Nhương thành.

Tào quân một hơi hạ năm thành, như ý định của Tào Tháo, là muốn dứt

khoát giết chết hắn, nhưng nghe tin Lưu Biểu xuất binh (tất nhiên là kết quả tác động của Giả tiên sinh, Lưu Biểu nghe hai bên đánh nhau, đương

nhiên muốn tới trợ oai), biết Trương Tú đã liên hợp cùng Lưu Biểu, nghĩ

lại việc tiêu diệt Trương Tú chắc rất khó khăn, liền hạ lệnh rút quân về Hứa Đô.

Lại nói Tào Ngang hôn mê ròng rã hai

ngày, mới tỉnh lại một chút, đây là nhờ thuốc của ta có tác dụng tiêu

viêm. Tào Ngang tỉnh rồi mang chuyện mình làm sao thoát hiểm nói hết lại cho Tào Tháo, cũng nói: “Là con có lỗi với hắn, coi hắn là gian thương. Lần này là hắn cứu tính mạng con. Triệu Như còn nói, xin phụ thân yên

tâm, hắn đã từng trải qua chuyện này nhiều lần, đều có phương pháp giữ

mạng.”

Tào Tháo nghe mấy lời này, trong lòng đã

thoải mái hơn, tuy rằng vẫn có chút lo lắng, nhưng ông ta cũng tin tưởng ta có khả năng thoát hiểm. Tào Ngang lần này không chết, được ta cứu,

nhưng thân thể hắn hoàn toàn không ổn, một năm sau, gặp bệnh nặng, vẫn

là tráng niên mất sớm. Chuyện đó sau này hãy nói.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc
Chương 57

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...