Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Chương 56

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giờ mùi, ta phát

hiện một tên lính đi ra từ Trương phủ, vội vàng rời khỏi thành. Sau khi

hắn đi, Trương phủ bắt đầu náo nhiệt, chẳng lẽ còn muốn mở tiệc chiêu

đãi giữa đêm khuya sao? Ta nghi ngờ, trong lòng sự bất an ngày càng

tăng, cuối cùng chờ không nổi nữa, đứng dậy ra khỏi thành, không được,

hôm nay ta phải gặp được Tào Tháo!

Đến Tào

doanh, vừa trình bày việc ta muốn gặp Tào Tháo, tiểu binh trả lời, Tào

đại nhân có lệnh, hôm nay ai cũng không gặp, có chuyện gì ngày mai hãy

nói. Không biết làm sao, ta chỉ biết xin gặp Điển Vi, nhìn bộ dáng thiếu bình tĩnh của tiểu binh, ta cũng bực mình: “Ta là đệ đệ của Điển tướng

quân, ngươi còn không dẫn ta đi gặp đại ca ta, ta cam đoan đầu của ngươi ngày mai không còn trên cổ.” Cái danh đệ đệ của Điển đại tướng quân

đúng là có khả năng dọa người, tiểu binh sợ tới mức vội vàng dẫn ta vào.

Còn chưa tới chỗ Điển Vi, ta đã nghe thấy bên trong doanh trướng Tào Tháo

loáng thoáng truyện ra tiếng đàn sáo. Trong lòng ta căng thẳng, trời ơi, chẳng lẽ… Nhưng ta không hề thấy nữ nhân đi theo từ Trương phủ mà! Vội

vàng vào lều trại của Điển Vi, quả nhiên, tên gia hỏa này uống say bộ

dáng y hệt lợn chết, mùi rượu sực nức. Sắc trời đã sắp tới chạng vạng,

nếu như Trương Tú quả thật muốn phát động tấn công, thời gian chắc cũng

sắp bắt đầu, lúc ta rời khỏi thành, xôn xao ở Trương phủ chính là chuẩn

bị lâm chiến.

Thấy Điển Vi mặc ta lay gọi mãi

chẳng tỉnh, ta gấp tới độ không ngừng xoay qua lại. Giẫm mạnh chân, ta

tháo nước mang theo, tưới lên đầu Điển Vi. Điển Vi gặp lạnh, cuối cùng

cũng mở mắt. Ta kéo vạt áo hắn nói: “Đại ca, mau đứng lên, sắp có chuyện lớn rồi.”

Điển Vi vừa ngồi dậy còn ngơ ngác, nhìn kỹ mới nhận ra ta: “Tiểu gia hỏa, sao ngươi lại tới đây? Làm gì vậy?”

Ta không nói nhiều lời với hắn nữa: “Mau đứng lên chuẩn bị, Trương Tú sắp phản rồi, đệ đến chỗ chủ công đây.”

Mặc kệ hắn còn đang ngây ngẩn, ta hướng lều của Tào Tháo chạy tới. Thân

binh của Tào Tháo thấy ta chạy tới, lập tức vây lại. Ta làm sao có thời

gian cùng bọn họ dây dưa, liền hô to: “Tào đại nhân, tiểu nhân Triệu

Như, tôi đến rồi, mau cho tôi gặp.”

Tiếng đàn

trong doanh trướng lập tức tạm ngừng, chốc lát sau, tiếng Tào Tháo vang

lên: “Là Triệu Như à, ngươi vào đi!” Ta vội vàng chạy vào.

Trong doanh trướng chỉ có hai người, trong đó một người là nữ. Thấy ta chạy

vào, nàng lập tức xoay người sang chỗ khác, quay lưng lại ngồi. Tào Tháo tiến lên đón ta: “Sao ngươi lại tới đây? Vội vã thế này là sao?”

Ta nhìn nữ nhân kia: “Nàng là quả phụ của Trương Tế?”

Tào Tháo cười cười: “Đừng nói chuyện này, ngươi…”

Ta không ngừng dậm chân: “Chủ công, người thật quá đáng. Thiên hạ nữ nhân

nhiều như vậy, người không phân biệt được tình huống sao? Họa tới nơi

rồi.”

Tào Tháo sửng sốt: “Chuyện gì vậy?”

Ta nhìn ông ta: “Hôm nay, Trương Tú có hành động gì không?”

Tào Tháo nghĩ một chút: “Không có. Phải rồi, hắn có nói qua, chuẩn bị đem

binh chuyển qua bờ bên kia hạ trại, thuận tiện cho chúng ta ngày mai

tiếp quản Uyển thành, không có gì khác nữa.”

Ta

cúi đầu, Vũ ca ca không hề nói qua. Đổi vị trí quân đội sao? Ở đâu không được, tại sao phải đi bờ bên kia? Muốn qua bờ bên kia, phải đi qua nơi

đóng quân của Tào Tháo.

“Không tốt rồi, Trương Tú quả nhiên muốn phát động tập kích.” Ta lập tức nói với Tào Tháo: “Chủ

công, lập tức hạ lệnh toàn quân mặc giáp trụ chỉnh tề, binh lính nghiêm

cẩn chú ý hướng đi của quân Trương Tú, tất cả các tướng quân, bao gồm

chủ công, phải lập tức chiến đấu.” Bây giờ đã hoàng hôn, cách nửa đêm

chỉ hai canh giờ, chắc vẫn kịp.

Tào Tháo tuy rằng không hiểu rõ, nhưng vẫn nghe ra câu “Trương Tú quả nhiên muốn phát

động tập kích.” Ông ta cũng chẳng quan tâm hỏi nhiều, lập tức ra khỏi

lều trại truyền mệnh lệnh.

Đáng tiếc, thời gian

đã muộn. Vũ ca ca nhắc nhở rất đúng, huynh ấy không trải qua chuyện này, chẳng qua biết chuyện trong sách thôi, thời gian cũng sớm hơn nhiều.

Tào quân đối với mệnh lệnh của Tào Tháo còn chưa hiểu ra sao, tuy rằng

nghe lệnh mà làm, nhưng cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng. Ngay lúc ta thúc

giục Tào Tháo nhanh chóng thay đổi giáp trụ, Trương Tú đã tấn công.

Nghe thấy tiếng gào ngoài doanh trại, ta cũng không cách nào nữa, giúp Tào

Tháo ra ngoài: “Đi nhanh lên, qua sông đã.” Nữ nhân trong doanh trướng

cả người run rẩy.

Tào Tháo vừa măc xong giáp trụ, nghe âm thanh bên ngoài, cũng biết không tốt, ông ta trở lại nhìn Trâu

thị, thở dài, kéo ta bước đi.

Ta vội vàng rời

khỏi tay ông ta: “Ngài đi đi, không cần để ý thần, thần không sao cả.”

Ta lo lắng cho đại ca hơn, tính mạng hắn đang gặp nguy, ông thì không.

Tào Tháo khẩn trương: “Tử Vân, đừng cố, ngươi không biết võ nghệ, mau theo ta.”

Ta đẩy mạnh ông ta một chút: “Hai người đi với nhau, mục tiêu càng lớn.

Với lại, mục tiêu của hắn là ngài cùng đại tướng của ngài, thần cứ trốn

đại ở nơi nào đó là được. Đi nhanh lên, đừng trì hoãn nữa.”

Tào Tháo nghĩ ta nói cũng đúng, ông ta đánh ngựa chạy về sau doanh trại.

Nhìn thấy ông ta đã đi, ta bước vài bước, nghĩ lại, lại quay về lều trại của Tào Tháo.

Trâu thị vẻ mặt ai oán, ngồi bên

cạnh đàn, tay chậm rãi xoa dây đàn. Nhìn thấy nàng tâm như tro tàn, ta

không nhịn được đau lòng, nữ nhân, trong chiến tranh nữ nhân có bao

nhiêu sự bất lực. Ta thở dài tiến đến: “Ngươi theo ta đi, ta trước tiên

đem ngươi ẩn núp, chờ quân đội đi qua, ta lại mang ngươi đi tìm Tào

công.”

Nàng ngẩng đầu nhìn ta: “Là Tào tướng quân sai ngươi đến sao?” Ta gật đầu, chỉ có như vậy mới có khả năng khiến

nàng muốn sống. Không do dự, nàng lập tức theo ta ra khỏi lều trại.

Ta nhìn quanh một chút, trước doanh truyền đến âm thanh chém giết, Tào

quân không cản được lâu nữa. Ta kéo theo nàng, chạy tới chuồng ngựa, vội vàng nhét nàng vào đống cỏ khô: “Ngươi đừng lên tiếng, nghe âm thành gì cũng không được lên tiếng, trừ phi ta tới tìm ngươi.” Nàng đáp ứng chui vào. Thu dọn xong xung quanh, ta đem mấy thớt ngựa trong chuồng chặt

đứt hết dây cương, sau đó đem toàn bộ số ngựa hướng cửa doanh chạy tới.

Ta nán lại một chút, quân Trương Tú đã vọt tới cửa lều trại, ở đó chạm mặt với Điển Vi. Cũng may có nước lạnh của ta, Điển Vi đã kịp phản ứng với

chuyện Trương Tú làm phản mà ta nói, nhanh chóng mặc giáp trụ, nhưng lại không tìm thấy song kích của mình, đành cầm theo thanh đao. Đến bên

ngoài trướng doanh, liền nghe thấy tiếng gọi ầm ỹ phía trước. Hắn chạy

nhanh tới lều trại của Tào Tháo, vừa hay nhìn thấy Tào Tháo chạy về phía sau doanh, hắn liền triệu tập hơn hai mươi thủ hạ, chạy tới cửa doanh,

ngăn cảnh binh lính tấn công. Lúc ta mang ngựa chạy tới, chính là nhìn

thấy Điển Vi đang điên cuồng chém giết. Huynh đệ bên cạnh hắn chỉ còn

bảy người, hắn cũng bị thương mấy chỗ, may mà không nặng lắm.

Thấy tình thế nguy cấp, ta hô lớn: “Đại ca, mau, cùng các huynh đệ lên ngựa xông ra.”

Điển Vi vung tay chém chết một tên lính, nhìn thấy ta hét to: “Đi mau, thoát ra phía sau.”

Ta rút mạnh kiếm, chém lung tung vào mông ngựa, ngựa bị đau, hướng cửa

doanh phóng tới, binh lính của Trương Tú bị kinh hãi, nhao nhao tránh

né. Thừa dịp bọn chúng hỗn loạn, ta đã tới trước mặt bọn Điển Vi: “Lên

ngựa mau, chủ công không sao rồi. Mau.”

Lợi dụng

lúc ta tranh thủ thời gian, Điển Vi không nói gì, chém bay mấy tên tiểu

binh bên cạnh, xoay người một cái, đã ngồi sau lưng ta. Mấy huynh đệ của hắn cũng lên ngựa, chúng ta bảy con ngựa hướng bờ sông vọt tới. Ta một

lời cũng không nói được, bị Điển Vi siết chặt dưới thân. Phía sau mưa

tên bay tới, ta chỉ cảm thấy Điển Vi động đao đánh gãy tên, lại nghe

tiếng hai người kêu lên ngã xuống đất. Thật may, Tiểu Bạch của ta tốc độ rất nhanh, cung tên phía sau cũng không nhiều, khoảng cách giữa chúng

ta và lính của Trương Tú ngày càng xa.

Lúc vọt

tới bờ sông, thấy binh sĩ hai bên đã rơi vào trạng thái hỗn chiến, quân

Tào bên bờ sông chạy loạn khắp nơi. Nhìn thấy thế cục hỗn loạn, ta bảo

Điển Vi dừng lại, tự mình nhảy xuống ngựa, trong lòng lấy ra thuốc trị

thương nhét vào ngực hắn: “Đại ca, huynh lập tức qua sông tìm chủ công.

Sau khi tìm thấy, lập tức chỉnh đốn binh sĩ, chuẩn bị nghênh chiến cho

tốt.” Ta dùng sức đánh một cái trên mình Tiểu Bạch: “Tiểu Bạch, chạy

nhanh lên.” Tiểu Bạch nhanh chân chạy vào lòng sông đang lúc triều lên.

Điển Vi kinh hãi: “Ngươi thì sao?” “Không cần lo cho đệ, chủ công đang cần gấp, đệ có biện pháp tự bảo vệ mình.”

Điển Vi quay lại nhìn ta, ánh mắt lộ ra nỗi thống khổ biệt ly. Ta nhìn thấy

Tiểu Bạch chạy tới bờ bên kia, nhẹ nhàng thở ra, đại ca không gặp nguy

hiểm nữa rồi. Nhìn quanh một lát, ta xuống nước, hướng tới một đám người đang hỗn chiến tìm kiếm, bởi vì ta nhìn thấy Tào Ngang.

Ta tới sớm khiến Tào Tháo kịp rời đi, không giống Vũ ca ca nói, Tào Ngang

mang ngựa của mình đưa cho Tào Tháo. Mà ngay lúc bắt đầu hỗn loạn, Tào

Ngang một mực tìm phụ thân, nghe binh lính nói, Tào Tháo đã vượt sông,

hắn mới chạy tới bờ sông. Nhưng mà, ngựa Tào Ngang tới nơi này liền bị

trọng thương, ném hắn xuống đất, bị quân Trương Tú ngăn ở bờ sông,

thương tích đầy mình, vẫn còn đang giãy dụa. Ta theo dòng nước bơi tới

bên hắn, trong tay mò được một nắm tên. Lúc nổi lên mặt nước, ta dùng

sức vung mũi tên vào đám lính trước mặt, thừa dịp một chiêu bắt được Tào Ngang, kéo hắn xuống nước.

Nhưng mà, người kia

không biết bơi, lúc nổi lại lên mặt nước, hắn đã uống hết hai ngụm, thở

hổn hển: “Vị huynh đệ này, ngươi đi đi, không cần lo cho ta.”

Ta sao có thể bỏ hắn lại: “Hít sâu, thở ra nhẹ nhàng thôi, đừng nói gì hết, chúng ta sẽ sang được bờ bên kia.”

Hắn đã không còn sức để nói nữa, mặc cho ta kéo thân thể hắn, xuôi dòng

trôi đi. Đội cung thủ của Trương Tú tới, chúng ta nếu đi thẳng, sẽ biến

thành bia tên. Quả nhiên, trôi ra một quãng xa, ta giương mắt thấy, Tào

An Dân vừa bơi tới giữa dòng đã chết dưới loạn tiễn.

Thật vất vả mới lên được bờ từ một nơi cách ban đầu mấy dặm, Tào Ngang đã

hôn mê. Nhìn thấy hắn một thân thương tích, ta quả thật không có cách

nào, chỉ biết điểm huyệt cầm máu, không thể nào xử lý được vết thương.

Nhìn quanh một chút, một con ngựa cũng không có, khổ rồi! Hiện tại, cũng chỉ có cách đánh thức tên gia hỏa này trước đã.

Ta hết đẩy trên đánh dưới, hắn rốt cục cũng tỉnh lại, nhìn ta nói: “Ngươi, ngươi là Triệu Như?”

Ta thở dài: “Đại công tử bị thương quá nặng, nhưng mà quanh đây không có

gì dùng được, ta cũng chẳng có cách nào. Để ta đỡ ngài đi lên trước xem

sao.”

Tào Ngang không nói gì, lảo đảo bước đi.

Thật may, không lâu sau, ta đã thấy một con ngựa bị thương, liền nhanh

chóng đỡ Tào Ngang lên ngựa: “Đại công tử, ngài chịu đựng một chút,

nhanh chóng đi tìm Tào công, ông ấy có lẽ ở phía trước cách hơn mười

dặm.”

Tào Ngang nhìn ta: “Ngươi thì sao?”

Ta còn có chuyện, không có thể đi theo: “Công tử chỉ cần nói với Tào công

ta không sao là được rồi, chuyện khác không cần để tâm. Yên tâm đi, tôi

rất có kinh nghiệm trong mấy chuyện này, biết cách giữ mạng mà.” Hắn gật đầu.

Thấy Tào Ngang đi rồi, ta lại xuống nước, trở lại quân doanh của Tào Tháo ở bờ bên kia, muốn tìm Trâu thị mang đi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 56
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...