Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Chương 28

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Rời khỏi chiến trường cưỡi ngựa lên phía bắc, trong lòng ta biết rõ, không

đầy một tháng nữa, Tào Tháo vì thiếu lương thực sẽ rút quân. Có điều,

chuyện tháng 4 bị tấn công nên xử lý thế nào? Không cho ông ta đi đi,

trực tiếp nói cho ông ta biết Trương Mạc sẽ làm phản sao? Trời ơi,

chuyện này đúng là khó khăn! Kỳ thực, hiện tại Trương Mạc còn chưa có ý

định phản Tào, hắn vừa mới làm hòa trở thành bằng hữu của Lữ Bố. Lữ Bố,

đúng, người này mới là mấu chốt, hắn không tới, Trương Mạc cũng không có gan khởi binh. Ta cứ nên tới thành Dã Vương một lần, xem có thể công

khai thuyết phục Lữ Bố đừng tới Duyện châu hay không. Có điều, trước khi đi Dã Vương, ta muốn tới Xương Ấp Bắc Hải trước, bởi vì, thời gian vây

khốn Bắc Hải cũng sắp tới rồi, Ngũ ca của ta – Thái Sử Từ cũng sắp trở

về.

Đầu mùa xuân thời tiết còn rất lạnh, ta cưỡi trên lưng Tiểu Bạch, cuộn chặt áo bông, gió thổi qua tê tái. Thật hâm

mộ xe ngựa trên đường, người trong xe có lẽ rất thư thái. Ôi, có thể thư thái như vậy được mấy người? Đại đa số người đều đang vì sự sinh tồn mà vội vã, cho dù là những binh sĩ vừa mất đi mạng sống, hay những dân

chúng vì chiến tranh phải bỏ nhà ra đi, có ai cam tâm tình nguyện đâu?

Ta đập đập vào đầu, hôm nay vì sao cứ có cảm giác như vậy? Là vì ta mới

trải qua chiến tranh tàn khốc sao? Hay là vì sâu trong nội tâm ta có Vũ

ca ca có lòng trách trời thương dân? Thật khó nói rõ ràng.

Ta nhớ rõ Vũ ca ca đã nói, huynh ấy cũng vì chuyện giải vây cho Bắc Hải,

mới trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người, là mầm mống đẩy huynh ấy

vào cảnh ngộ sau này. Lúc ấy ta hỏi, sau đó huynh có vì chuyện này mà

hối hận không, có lẽ huynh có thể ẩn cư hoặc làm một người nhỏ nhoi

không ai biết tới, sẽ không bị người ta ghen ghét. Vũ ca ca cười nói:

huynh ấy khi còn sống cũng vô số lần nghĩ tới vấn đề này, đáp án là

không. Bởi vì phải mặc kệ những dân chúng già yếu kia, huynh ấy không

làm được. Cho nên, huynh ấy chưa từng hối hận vì đã làm việc này.

Nghĩ tới lời nói của Vũ ca ca, ta lắc đầu, tiến vào thành Xương Ấp. Vũ ca ca dựa vào sức quyến rũ cá nhân chinh phục được Quản Hợi, giải vây Bắc

Hải. Hiện tại chỉ còn mười này nữa là Bắc Hải sẽ bị bao vây, ta phải dựa vào cái gì để thu phục Quản Hợi đây? Dùng năng lực nào mới có thể giải

quyết chuyện Bắc Hải suôn sẻ? Dùng võ nghệ, ta thê thảm rồi, chuyện khác không nói, về chỗ Tào Tháo chắc chắn bị mắng, còn cả kế hoạch buôn bán

của ta coi như cũng xong đời, chỉ có nước ngoan ngoãn đi làm đại tướng

hay mưu sĩ cho Tào Tháo mà thôi. Xử lý sao đây? Làm thế nào giải quyết

chuyện ở Bắc Hải, lại bảo vệ được bí mật của ta, khó quá! Ta thật nhức

đầu.

Đến hiệu thuốc, ta được thuộc hạ nhanh chóng đón vào. Đường Dao (lão binh ta lưu lại) chạy tới, lặng lẽ nói: “Công

tử, nghe nói lão chủ công cùng Đào Khiêm đánh nhau to phải không?”

Ta cười khổ: “Đúng vậy, ta mới từ chỗ đó về, ôi, chết thảm thiết. Lão

nhanh chóng phái mấy tên thuộc hạ, đem thuốc trị thương ở đây chuyển tới Quyên thành đi, đại quân sẽ sớm thu binh về đó.”

Đường Dao gật đầu nói vâng, lại tiếp tục: “Tiểu nhân còn nghe nói, Khổng quốc tướng ở đây không hài lòng hành vi của lão chủ công, nói Đào Khiêm là

người tốt, nhất thời dùng sai tiểu nhân, mới dẫn tới đại họa này. Còn

nói, lão chủ công phải tìm hung thủ, không nên quy tội cho Đào Khiêm.”

Ta nghe một hồi mới nói: “Bắt hung thủ cái gì, hung thủ chính là Đào

Khiêm. Không ngờ Đào Khiêm người này thật biết giả vờ, khiến nhiều người đồng tình với lão như vậy. Bỏ đi, Khổng Dung này cũng không phải người

sáng suốt, các ngươi đừng xen vào chuyện này. Trừ bỏ tin tức quân tình,

chuyện khác không cần quản, ta cũng không muốn biến hiệu thuốc bình

thường trở thành nơi thu thập tình báo địa phương. Hiểu chưa?” Đường Dao ngậm miệng lui xuống.

Ta tới tìm nghĩa mẫu cùng

đại ca. Điển Vi vừa thấy ta nói: “Tiểu tử, nửa năm rồi, đệ đem được Tử

Nghĩa huynh đệ về chưa? Mẫu thân nhớ các ngươi lắm!”

Ta cười: “Đại ca, huynh gấp cái gì? Đệ không về cùng Tử Nghĩa ca, nhưng mà nghe nói huynh ấy đang trên đường về, nhanh thôi, cùng lắm hai mươi

ngày sẽ về tới.”

Mẫu thân nghe liền cười: “Trở về là tốt rồi. Nghe người ta nói, phía bắc phía nam đều đang đánh giặc. Ta nói Như nhi đó, con ở lại đây đi, đừng chạy lung tung nữa.”

Ta cười hối lỗi: “Mẫu thân, Như mặc dù là thương nhân, cũng là đại phu.

Đánh giặc không tránh được nhiều người bị thương, Như muốn cứu người, mẹ nói phải không?”

Mẫu thân gật đầu: “Con nói cũng phải. Con à, dược liệu chúng ta có thể kiếm ít tiền đi, nhưng không thể làm chuyện trái lương tâm được!”

Ta ghé lên trên đùi bà: “Mẫu thân, mẹ biết rồi mà, Triệu Như không phải loại người đó.

Thuốc trị thương con chỉ lấy tiền vốn. Vừa rồi, con còn phân phó bọn họ

nhanh chóng gom góp thuốc trị thương đưa tới chiến trường phía nam đó!”

Mẫu thân cười, vuốt đầu ta, không nói gì nữa.

Ngày hôm sau, ta đến Tướng phủ Bắc Hải, cầu kiến Khổng Dung. Đến đây đã hai

năm, đây là lần đầu tiên ta tới gặp ông ta. Vũ ca ca nói, Khổng Dung này không có khả năng thật sự, chỉ biết nói phét, hơn nữa, đặc biệt thích

thể hiện mình thanh tao, bày đặt ra vẻ cành cao. Người như vậy, thời

thái bình có thể là quan đại phu gián nghị tốt, trong loạn thế, một chút hữu dụng cũng không có. Hơn nữa, ông ta luôn cùng Tào Tháo gây khó dễ,

câu trước câu sau đều là oán trách, cuối cùng, chọc giận Tào Tháo giết

mình. Nếu không có Vũ ca ca, ông ta đã bị diệt tộc rồi.

Khổng Dung nghe được thông báo, ngược lại không có ý kiến gì. Ông chủ của

hiệu thuốc Đức Tường, ông ta đã sớm nghe nói. Hơn nữa, người này ở Bắc

Hải được gọi là Tiểu thần y, lại nghe nói hắn nhận mẫu thân của Thái Sử

Từ làm nghĩa mẫu, đã rất tò mò. Cũng từng sai người đi mới vài lần, kẻ

đó nếu không phải đang xem bệnh, không có thời gian, thì là tự mình ra

ngoài nhập hàng, không ở nhà. Hiện tại người đã tới cửa, đương nhiên

phải gặp xem là người thế nào.

Ta đi vào tiền

đường, nhìn thấy trong phòng có một người độ tuổi trung niên, một thân

mặc trang phục quốc tướng, mặt bầu dục, nhưng ngũ quan rất đều đặn. Thân hình không cao, cũng khá cân xứng. Nhìn thấy ta tiến vào, ông ta khiêm

tốn cúi mình: “Vị này chắc là Triệu tiên sinh? Chính là người được gọi

là Tiểu thần y sao?”

Ta trong bụng hừ một tiếng,

trên mặt mang theo ba phần cười, hành lễ: “Không dám, đúng là tiểu nhân. Đa tạ đại nhân năm lần bảy lượt phái người gọi tiểu nhân tới, bởi vì

thật sự không có thời gian, sơ suất với đại nhân, hôm nay, vừa từ bên

ngoài trở về, đặc biệt tới bồi tội, thỉnh đại nhân tha thứ tiểu nhân vô

lễ.”

Khổng Dung cười ha hả: “Không cần đa lễ. Bổn quan chẳng qua nghe được đại danh, muốn kết bạn với ngươi mà thôi. Xin

hỏi ngươi bao nhiêu tuổi?” “Làm phiền đại nhân hỏi thăm, tiểu nhân vừa

tròn mười lăm.”

“Ồ, quả nhiên là nhỏ. Nghe nói, y thuật của ngươi là gia truyền? Còn có phương thuốc bí truyền?”

“Thật ngại quá, y thuật tiểu nhân đúng là gia truyền, đa phần là bắt tay

truyền dạy, không để lại phương thuốc, toàn bộ đều do kinh nghiệm mà

thôi. Nếu như đại nhân có việc cần, tiểu nhân tất nhiên cố hết sức.”

Khổng Dung cười lên ha hả: “Hảo ý của ngươi, bản đại nhân xin lĩnh. Nhưng mà, nếu không có chuyện, chẳng ai muốn tìm ngươi vào phủ, ngươi nói đúng

không?” “Đúng đúng, là tiểu nhân không biết cách ăn nói, thỉnh đại nhân

tha thứ.”

“Không sao, nói đùa vậy thôi. Thái Sử

Tử Nghĩa đã về chưa? Mẫu thân hắn có khỏe không?” “Đa tạ đại nhân quan

tâm, nghĩa mẫu rất khỏe. Tử Nghĩa huynh đài sắp trở về rồi, tới lúc

huynh trưởng về, sẽ tới cảm ơn.”

“Này, ngươi rất

biết cách ăn nói. Chắc đã từng đọc sách, có nghĩ tới chuyện vì nước ra

sức không? Nếu ngươi muốn, bản quốc tướng có thể vì huynh đệ tiến cử

được không?” Hà, mua chuộc nhân tâm đây!

Ta cười: “Tiểu nhân không dám. Tiểu nhân bất quá chỉ là một thương nhân, không

có khả năng này, đội ơn đại nhân cất nhắc.”

Khổng Dung cười cười, không nói. Ta thấy cũng đã tới lúc, liền đứng dậy cáo

từ. Khổng Dung cũng không lưu lại, ông ta không coi trọng loại thương

nhân như ta, tất cả đều là kẻ thấp kém, chỉ có đọc sách là giỏi thôi!

Đây là gia huấn của Khổng phu tử đó! Ta cũng không coi trọng loại người

thiếu bản lĩnh thực tế như Khổng Dung, có thể nói, bọn họ là loại người

trí thức cao, IQ cao, nhưng năng lực kém, ta mới không thèm qua lại với

họ!

Trở lại hiệu thuốc, không có chuyện gì xảy

ra, còn vài ngày nữa Quản Hợi mới tới. Ta ban ngày đi xem bệnh, buổi tối động não xem làm cách nào thu phục Quản Hợi. cứ vậy, cuộc sống trôi qua rất an nhàn, tới bốn ngày sau, một tên thuộc hạ thở hồng hộc chạy vào

báo: mười vạn quân giặc Hoàng Cân vây khốn Bắc Hải, muốn Khổng Dung cấp

lương thực.

A, Quản Hợi, cuối cùng ngươi cũng

tới. Ta vội vã muốn chạy lên tường thành, xem Quản Hợi rốt cuộc là người thế nào, đáng tiếc, lính gác không cho ta lên, bởi vì ta không được thủ thành đại nhân cho phép. Ôi, không có cách nào, Khổng Dung lúc này cũng sẽ không tiếp một thương nhân, ta chỉ đành trở về hiệu thuốc chờ tin

tức.

Quả nhiên, Khổng Dung tùy tiện ra ngoài

thành nghênh chiến, mất luôn đại tướng Tông Bảo, nếm mùi thất bại chạy

về, đóng chặt cửa thành, chuẩn bị tử thủ. Một buổi tối bốn ngày sau, ta

đang ngủ thư thái chợt nghe tiếng bọn thuộc hạ kêu: “Công tử, mau ra

ngoài, có người xông vào, bọn thuộc hạ ngăn không được.”

Ta nghe thấy rất sửng sốt, có người xông vào hiệu thuốc? A, là Thái Sử Từ, hắn lúc này vừa mới vào trong thành. Ta hô to: “Đừng cản hắn, ta lập

tức tới.”

Lúc ta lên nhà trước, quả nhiên thấy

một đại hán thân hình cao lớn, rất khôi ngô. Khuôn mặt chữ điền đang đỏ

lên. Trên người một thân kim giáp, trong tay cầm trường thương, trên

lưng cắm song kích, toàn thân tràn ngập khí chất cứng rắn.

Ta chạy lên chào: “Ngài chính là Thái Sử huynh đài phải không? Tiểu đệ Triệu Như, bái kiến huynh trưởng.”

Hắn cao thấp đánh giá ta một chút: “Ngươi tên Triệu Như? Là chủ nhân nơi này?”

Ta cười: “Đúng là tiểu đệ. Đúng rồi, huynh trưởng trước tiên gặp nghĩa mẫu đi đã, lão nhân gia người một mực nhắc tới huynh trưởng.”

Thái Sử Từ trong ánh mắt có nụ cười: “Ngươi chính là tiểu thần y mẫu thân

nhận làm dưỡng tử?” Xem ra, hắn đã trở lại Đông Lai.

“Cái đó là do bà con nói vui thôi. Huynh trưởng gọi ta Tử Vân đi. Đúng rồi,

huynh trưởng mới từ bên ngoài về, trước tiên vẫn nên sắp xếp lại một

chút, đệ chuẩn bị ít đồ ăn, huynh gặp mẫu thân xong có thể dùng!”

Thái Sử Từ cười cười, gật đầu. Ta bên này lệnh thuộc hạ chạy nhanh chuẩn bị

đồ ăn, cũng chuẩn bị cả nước nóng, để Thái Sử Từ nghỉ ngơi. Sau đó, đưa

hắn vào nội viện. Điển Vi đã thức dậy, y phục chỉnh tề, đứng ở trong sân nghe tin tức. Thấy ta dẫn người vào, hắn tiến lên: “Tiểu tử, hắn là ai

vậy?”

Ta cười: “Đại ca, đây chính là Tử Nghĩa

huynh trưởng, huynh phải gọi là huynh đệ.” Ta xoay người nói với Thái Sử Từ: “Huynh trưởng, đây là đại ca, Điển Vi, tên chữ Tử Lợi. Các huynh

nói chuyện trước đi, đệ đi mời mẫu thân.”

Thái Sử Từ đánh giá Điển Vi một lượt, trong lòng trầm trồ khen ngợi: quả nhiên

là hào kiệt. Điển Vi cũng cười lớn tiến lên: “Ha ha, không tệ, quả nhiên là dáng dấp anh hùng. Chẳng trách nghĩa mẫu nhắc tới đệ đều cười vui

vẻ. Được, rất lợi hại, có thể xông qua đại quân bao vây, thật có bản

lĩnh.”

Thái Sử Từ cười, vừa nghe đã biết là một hán tử hào sảng, hắn tiến lên ôm quyền: “Tử Nghĩa bái kiến đại ca.”

Điển Vi cười to: “Đều là huynh đệ, không cần đa lễ. Trước tới gặp nghĩa mẫu đi đã, lão nhân gia người rất nhớ đệ.”

Lúc hai người tới chỗ nghĩa mẫu ở, lão nhân gia đã đợi sẵn. Nhìn thấy hai

mẹ con họ ở một chỗ, ta kéo Điển Vi lặng lẽ đi ra ngoài, để bọn họ trò

chuyện với nhau, mẫu tử liền tâm mà! Nhìn Điển Vi, ta phát hiện trong

mắt hắn và ta đều giống nhau, đã tràn ngập nước mắt. Ôi, chúng ta đều là người thiếu thốn tình thương của mẹ!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 28
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...