Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Chương 246

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kế hoạch tập kích Quảng Lăng của Lục Tốn

cùng kế giả chết của Bàng Thống khiến cuộc chiến nam bắc Trường Giang

đang nén mình chờ phát động đã bộc phát trong khoảnh khắc, tin tức Bàng

Thống tập kích chiếm lĩnh Đan Đồ cũng thúc đẩy ta quyết định thực hiện

kế hoạch rút củi dưới đáy nồi đã mưu đồ mười năm trước – tập kích bất

ngờ Kiến Nghiệp. Ta thừa nhận, ban đầu mô tả Kiến Nghiệp tốt đẹp trước

mặt Tôn Sách cũng là để thúc đẩy Tôn Sách chuyển trung tâm quyền lực tới đây, cũng chính là bước đầu tiên chuẩn bị cho kế hoạch tập kích hôm

nay. Đương nhiên, lúc ấy, ta chẳng qua bị cuộc chiến thê thảm ở Từ châu

tác động, không muốn vì hạ được Tôn Sách mà chết quá nhiều người thôi.

Cho tới giờ, ta lại thấy may mắn vì quyết định này, bởi vì ta có thể bảo vệ được hầu hết mọi người.

Kế hoạch này bước quan

trọng nhất là dời Tôn Sách tới Kiến Nghiệp, có Tôn Sách ở đó, bất luận

chúng ta mưu đồ thế nào, đều không thể tránh được phát sinh trận chiến

đại quy mô, binh lính song phương chết nhiều không nói, bộ hạ của Tôn

Sách cũng chết thảm trọng, đây là tình huống ta không thể chịu được. Mà

hành động tập kích Đan Đồ của Bàng Thống vô tình lại phối hợp với kế

hoạch của ta, khiến Quách Gia hoài nghi ta và Bàng Thống thông đồng với

nhau, sau khi ta giải thích rồi chỉ trời thề độc, mới buông tha cho ta.

Không thể không nói: trời cũng giúp ta.

Kế sách ta và Quách Gia

trình báo cho Tào Tháo rất nhanh được thông qua, Tào Tháo đích thân dẫn

mười vạn đại quân xuôi nam Tương Dương, Thái Sử Từ, Từ Hoảng và Hứa Chử

lãnh năm vạn binh mã đi trước theo ta tới Hợp Phì, Mã Siêu ở Hợp Phì đã

nhân được quân lệnh của Tào Tháo, tập trung quân đội, chuẩn bị vượt

sông.

Lúc chúng ta tới Hợp Phì, Trương Liêu mang theo Thành Liêm, Tào Tính, suất lĩnh năm vạn đại quân

được hai vạn thủy quân tiếp ứng qua sông, đánh vào Đan Đồ. Bọn họ gặp ba vạn quan của Tào Tháo, trước tiên quét sạch Đan Đồ lấy hết phía đông

Dương châu, sau đó lấy Đan Đồ làm căn cứ, mở rộng chiến tranh sang hướng tây, có ý đồ chĩa vào Khúc A. Lúc Trương Liêu và Bàng Thống gặp nhau,

Lữ Càn và Tang Bá ở Thanh châu phụng mệnh mang theo bảy vạn đại quân

xuôi nam đã đuổi tới đối diện qua sông với Khúc A, chuẩn bị qua sông hợp quân với Trương Liêu.

Đối mặt với Tào quân vượt sông đánh úp, binh mã Giang Đông cũng phản ứng rất nhanh, Trình Phổ

đóng ở Ngô Hưng suất lĩnh ba vạn binh mã di chuyển tới Khúc A, Lữ Phạm

đóng ở Đan Dương mang bốn vạn binh di chuyển tới Câu Dung, Chu Hoàn ở

Tân Đô suất lĩnh ba vạn binh mã hướng tới Kiến Nghiệp, thủy quân Chu Du ở Sài Tang cũng rời khỏi nơi đồn trú di chuyển tới phòng tuyến Trường

Giang, mà thủy quân Hàn Đương thì từ quân doanh ở Ngưu Chử di chuyển qua sông.

Nhưng mà, Bàng Thống sớm

đã có dự mưu căn bản không tiếp tục chơi cùng Trương Liêu ở Đan Đồ, sau

khi Trương Liêu tới, Bàng Thống tặng Đan Đồ cho Trương Liêu, bản thân

mang theo Thành Liêm, Tống Hiến, Liêu Lập vòng vèo chặn đường Trình Phổ

tới tiếp viện Khúc A. Nhưng mà, kế hoạch phục kích của Bàng Thống không

thành công, cho dù bọn họ biết rõ địa lý Giang Đông, nhưng một đạo quân

quá lớn di chuyển trên địa bàn của kẻ thù thật sự quá đặc biệt, rất

nhanh chóng bị phát hiện. Sau khi Trình Phổ biết tin, binh mã không tới

Khúc A nữa, đuổi thẳng tới chỗ Bàng Thống, lão tướng quân nén một bụng

tức giận, Bàng Thống ngầm hại Lục Tốn không nói, còn dám dương oai trên

địa bàn của ông ta, ông ta buông tha cho Bàng Thống mới là lạ.

Bàng Thống đúng là một

đứa trẻ lanh lợi, đương nhiên hiểu rõ sống trên địa bàn của người khác

không dễ dàng, vừa thấy không phục kích được, lập tức đem quân chạy vội, nhưng tên gia hỏa này không phải chạy trốn, mà đi đường vòng quấy rối

khắp nơi, ngày hôm nay đánh một thôn, ngày mai tiêu diệt một cường hào

ác bá, trong phạm vi vài trăm dặm đều bị bọn họ quấy phá, ý định là dụ

lão tướng quân đuổi theo. Những địa phương này đều có lực lượng vũ

trang, nhưng chỉ là hộ vệ cho tư gia, sơn phỉ, hồ phỉ tất nhiên sẽ không hợp lực với kẻ thù ở địa phương để đối phó với Bàng Thống, với lại, bọn họ muốn liên thủ cũng cần thời gian. Bàng Thống làm sao cho họ có thời

gian hợp sức, hôm nay chạy đông, ngày mai chạy bắc, ngày mốt lại đột

nhiên quay lại chém giết, hôm nay hơn vạn đại quân cướp sạch thành trấn, ngày mai tiểu đội vào thôn tìm lương thực, ba vạn tinh binh quán triệt

đầy đủ chủ trương linh hoạt cơ động của Bàng Thống, tư tưởng tác chiến

độc lập, tới thôn trang bình thường thì “mượn” chút lương thực, tới

thành trấn có sức phản kháng thì “cướp bóc” vũ khí, rồi tùy tiện giết

sạch chủ nhân cũ của vũ khí. Trong lúc Bàng Thống quấy rối khắp nơi,

không ít oan gia đối đầu với Tôn Sách cũng mượn gió bẻ măng, bốn phía

mọc lên, lòng người bàng hoàng khiếp sợ, Trình Phổ đi loanh quanh tìm

Bàng Thống cũng bị tin cầu viện làm cho hồ đồ.

Trình Phổ thở dốc đuổi

theo nửa tháng, cách Khúc A ngày càng xa, cuối cùng cũng phục hồi tinh

thần, thì ra Bàng Thống là đem đội viện quân này của ông ta dụ đi xa, để Trương Liêu tấn công Khúc A, ông ta trúng kế rồi. Nghĩ tới đây, liền

không đuổi theo Bàng Thống nữa, mệnh lệnh đại quân cấp tốc chạy về Khúc

A. Đương nhiên, lúc ông ta rời đi cũng nghiên răng nghiến lợi đem hết

người, vũ khí và lương thực đi theo, không sợ bị dân địa phương mắng,

còn tốt hơn để địch lấy được.

Bàng Thống quả nhiên là

đang đùa với ông ta, ông ta vừa đi, đội quân của Bàng Thống lập tức lộ

ra bản chất hung ác, không tập kích thôn trang thành trấn nữa, mà là

quấy nhiễu đem thành trì lớn nhỏ ở Ngô quận trời nghiêng đất lật. Chủ

lực Ngô quận đã bị Lục Tốn điều đi, nằm ở nội cảnh Dương châu bọn hắn

cũng không ngờ lại trở thành mục tiêu công kích đầu tiên của Tào quân mà không phải Khúc A hay Kiến Nghiệp, hơn nữa Bàng Thống lúc trước tận lực quét sạch lực lượng phản kháng bên ngoài các thành trì, bọn họ đến sức

lực để thủ thành cũng không thấy, trong lúc hoảng sợ, phần lớn các thành trì đều không chống cự. Bàng Thống sau khi công chiếm Ngô quận, một hơi chiếm luôn cả Phong Kiều, Tùng Giang, Gia Hưng. Bàng Thống trong lúc

cấp bách còn kịp tiếp đón Nghiêm Bằng, cháu của Đại hồ phỉ Nghiêm Bạch

Hổ đang chiếm cứ Chấn Trạch ở Thái Hồ. Em trai của Nghiêm Bạch Hổ năm đó là Nghiêm Dư năm đó khi Tôn Sách phát binh tấn công Hội Kê, được Nghiêm Bạch Hổ cử tới đàm phán với Tôn Sách, kết quả không chỉ không thể hòa

đàm, ngược lại trong lúc tranh cãi bất đồng nổi lên, Nghiêm Dư bị Tôn

Sách giết ngay tại chỗ, thành Hội Kê bị phá, Nghiêm Bằng được thuộc hạ

trung thành của Nghiêm Bạch Hổ mang tới Chấn Trạch, từ đó về sau trở

thành đầu mục lớn nhất trong đám hồ phỉ. Hai người sau khi mật đàm đạt

được hiệp nghị, Bàng Thống dẫn quân tiến vào chiếm giữ thành Ngô Quận,

còn Nghiêm Bằng dẫn bộ hạ rời khỏi hồ Chấn Trạch, trở thành thái thú

Tùng Giang, Ngô quận toàn bộ rơi vào tay Bàng Thống.

Mà lúc Trình Phổ ở Ngô

quận đuổi tới Khúc A, Tào quân còn chưa tới, Trương Liêu ở Đan Đồ đợi Lữ Càn, Tang Bá, lợi dụng thời gian Bàng Thống tranh thủ được, trước tiên

chiếm toàn bộ các thành trấn nằm giữa Đan Đồ và Khúc A, biến Khúc A

thành một tòa cô thành. Mà lúc Trình Phổ đến nơi, song phương đúng lúc

trực tiếp đối mặt, sau một hồi đại chiến, Trình Phổ tuy rằng vào được

Khúc A, nhưng ba vạn viện binh ông ta mang theo phần lớn phải ở lại, chỉ có không tới một vạn người vào thành. Lúc này, trên mặt sông phía bắc

thành Khúc A cũng xuất hiện một số lượng khổng lồ thủy quân Tào, thành

Khúc A nhanh chóng bị bao vây. Lục Tốn bệnh nặng không dậy nổi, đại

tướng dưới tay hắn lại chết rất nhiều, bằng vào binh mã trong tay Trình

Phổ và tàn binh bại tướng Lục Tốn mang về, bất kể thế nào cũng không

ngăn được đại địch sắp tấn công, vạn bất đắc dĩ, Trình Phổ đành phải báo tin về Kiến Nghiệp xin trợ giúp.

Áp lực ở Khúc A khiến

Kiến Nghiệp cũng khó thở, nơi đó là căn cứ của Tôn Sách, ai cũng không

ngờ, Tào quân từ trận tấn công đầu tiên đã dùng đòn mạnh như vậy, chiến

trường chuyển tới tuyến đông khiến Giang Đông lúng túng, dù sao, điểm

trọng yếu của Giang Đông nằm ở Sài Tang phía tây. Nhưng mà, chiến cuộc

phát triển nhanh chóng, Tôn Sách phát hiện mất Khúc A cũng là mất đi nửa giang sơn Giang Đông, tuyến phía đông sẽ hoàn toàn rơi vào tay Tào

quân, lúc này, Tào quân từ phía tây tiến đến, hai đầu tác chiến khiến

Giang Đông lâm vào tình cảnh bị động bất lợi vô cùng, Khúc A đã như lửa

xém lông mày. Ngược với mọi người suy nghĩ chính là, Tào Tháo đích thân

dẫn đại quân lại vẫn ở Tương Dương chưa xuôi nam xuống Giang Hạ, thủy

quân Văn Sính, Cam Ninh cũng không xuất phát tới Sài Tang, Tào quân ở

Hợp Phì điều động nhân mã không nhiều, mà thủy quân Tào ở Hợp Phì đã

điều động đi Khúc A, Kiến Nghiệp và Sài Tang áp lực tạm thời không lớn.

Sau khi bàn bạc khẩn cấp, Tôn Sách tự mình mang năm vạn binh trợ giúp

Khúc A, Lữ Phạm, Hàn Đương, Tống Khiêm, Tiên Vu Đan đều đi theo.

Nếu còn Tôn Dực ở đó,

chức trách chủ soái này chắc chắn do hắn làm, hắn bị ta mang đi, có thể

lãnh đạo chúng tướng chỉ còn Tôn Sách. Tôn Sách dĩ nhiên không muốn đi,

bắt hắn dẫn đại quân trợ giúp Khúc A chính là nước cờ mấu chốt trong

sách lược rút củi dưới đáy nồi của ta: điệu hổ ly sơn. Bàng Thống làm

một loạt hành động ở tuyến đông, cũng là kế sách ta bảo Liêu Lập báo cho hắn phối hợp hành động. Trong lúc ta ngồi trong quân doanh ở Nhu tu ổ

thở dài than Bàng Thống chỉ dựa vào địa đồ Dương châu ta giao cho hắn đã đem Ngô quận quấy rối tinh rối mù, Trương Liêu phái thám báo tới, ngoại trừ bẩm báo quân tình, còn nói cho ta một tin tức khiến ta dở khóc dở

cười: Mộc Thanh lúc trước bị Trương Liêu bao vây ép tự sát cũng là giả,

giờ hắn dùng tên Việt Hưng, đang ở bên cạnh dẫn đường cho Bàng Thống.

Thám báo vốn tưởng ta nhận được tin này sẽ rất cao hứng, không ngờ phát

hiện vẻ mặt ta uể oải và phẫn hận không hiểu được. Ta đương nhiên không

vui vẻ, vì Mộc Thanh chết, ta không ít lần thầm rơi lệ, kết quả thế nào, lại bị người ta xếp đặt, chẳng trách con chim chết đó chơi thỏa hứng

thế, có Mộc Thanh là người dẫn đường cao cấp mà. Liêu Lập mang tin của

ta báo cho Điểu nhi, bọn họ lại không báo tin của Mộc Thanh cho ta, trời cao ơi, ta thề sẽ tìm cơ hội trả đù cho con chim con này.

Mộc Thanh giả chết khiến

người Giang Đông thả lỏng theo dõi với Sơn Việt, Trình Phổ dám đem đại

bộ phận binh mã của Hội Kê đi cũng là vì tin tưởng người Sơn Việt, Tào

quân đồng loạt tiếp cận cũng khiến bọn họ bắt đầu phải dùng tới quân Sơn Việt, Sơn Việt quân lực chiến đấu mạnh mẽ, bọn họ cần ngay sức mạnh này để tăng cường phòng thủ trước Tào quân. Thái thú Hội Kê Ngu Phiên sau

khi Trình Phổ đi rồi liền tìm tới tộc trưởng Sơn Việt Mộc Đạt trưng

binh. Mộc Đạt lập tức đồng ý, cũng nói Tào quân giết Mộc Thanh và mấy

ngàn tộc nhân Sơn Việt, trên dưới Sơn Việt đều muốn vì Mộc Thanh và thân nhân báo thù. Ngu Phiên biết địa vị của Mộc Thanh trong tộc Sơn Việt,

nghe xong thái độ của Mộc Đạt, trong lòng cao hứng vạn phần. Nhưng bọn

họ cũng không mất cảnh giác, Mộc Đạt về núi triệu tập binh lính trước,

tiếp tục để vợ con ở trong thành làm con tin.

Mộc Đạt hành động rất

nhanh, không chỉ từ trong núi triệu tập được hai vạn tráng binh, còn hạ

lệnh cho thanh niên trai tráng Sơn Việt phân tán các nơi đều tới Hội Kê, nếu tập trung được toàn bộ, nhân số không thấp hơn hai vạn. Ngu Phiên

sau khi nhận được bẩm báo, trong lòng không khỏi tim đập nhanh, nhiều

người như vậy, lại còn là tráng binh, lỡ…. Nhưng mà người đã đến, cũng

không thể đuổi đi, với lại, trước mắt cũng cần cỗ lực lượng này tham

gia. Suy nghĩ nửa ngày sau, hắn cho quân Sơn Việt đóng quân ngoài thành

hai mươi dặm, lại phái cận vệ mời Mộc Đạt vào thành sum họp cùng vợ,

cũng hảo ý nói, an nguy của tộc trưởng rất quan trọng, tình hình trước

mắt, trong thành an toàn hơn bên ngoài. Theo Ngu Phiên nghĩ, Mộc Đạt là

tộc trưởng Sơn Việt, chỉ cần khống chế hắn trong tay, binh lính ngoài

thành rất dễ đối phó, nếu Mộc Đạt không chịu vào thành, chứng tỏ có vấn

đề, mình phải để ý vấn đề an nguy của Hội Kê thêm một chút. Mộc Đạt

không hề do dự, không chỉ sảng khoái đi theo người trở về thành, còn nói một đống cảm tạ với Ngu Phiên. Ngu Phiên thở phào nhẹ nhõm, lập tức cho Toàn Tông ra khỏi thành tiếp quản hai vạn người kia. Quân Sơn Việt đối

với việc này không tỏ ra bất mãn, suất lĩnh đội quân chính là đệ đệ của

Mộc Thanh, Mộc Giang, hắn nói với Toàn Tông, tộc trưởng trước khi đi dặn bọn họ hết thảy nghe theo điều khiển của Đại tướng quân, còn hắn chỉ

cần có thể báo thù cho Mộc Thanh, bảo hắn làm gì cũng được, quyết không

cò kè gì thêm.

Tào quân gây sức ép mạnh

mẽ tại Ngô quận, nhưng không tới tấn công Hội Kê như tưởng tượng của Ngu Phiên. Nghe nói Bàng Thống đã mang quân đóng ở thành Ngô Quận, hắn hơi

nhẹ nhõm một chút, xem ra trong thời gian ngắn Hội Kê sẽ không gặp nguy

hiểm. Nhưng mà, hắn muốn xuất quân đoạt lại Ngô quân, cũng không có lực.

Tôn Sách dẫn quân cấp tốc chạy tới Khúc A, hắn nhất định phải tới nơi trước khi Trương Liêu hạ

được Khúc A. Tôn Sách lúc này có dự cảm không thể cứu vãn, trong lòng

người kia quả là ra tay không kiêng kỵ, vừa tới đã khiến mình phải không ngừng chống đỡ, bản thân và Công Cẩn đã chuẩn bị chu đáo, nhưng không

có tác dụng gì. Tào công vậy mà lại tấn công vào phía đông, quá bất ngờ. Hắn đương nhiên không nghĩ tới, đây cũng là ngoài ý muốn, chúng ta cũng không có kế hoạch này, có lẽ Bàng Thống có, nhưng nếu không phải Ngô

quân động thủ trước, trận chiến này vẫn chưa phát sinh. Lúc này Tôn Sách còn đang suy nghĩ Vân Như có đi theo Trương Liêu hay không, nếu nàng có theo, bản thân rất nhanh có thể gặp được nàng, ha ha, quyết đấu trên

chiến trường sao? Vân Như, Sách có chút kỳ vọng có thể cùng nàng quyết

đấu.

Trương Liêu và Lữ Càn sau khi hợp quân, không lập tức tấn công Khúc A mà để lại Tào Tính cùng bốn vạn nhân mã tiếp tục trú đóng ở đông thành Khúc A, Trương Liêu, Lữ Càn

và Tang Bá dẫn mười vạn đại quân dời sang tây thành dựng căn cứ tạm

thời, bày ra tư thế nghênh địch. Trình Phổ suy nghĩ một chút liền hiểu

ra dụng ý của Tào quân, bọn họ muốn chặn đánh viện quân. Nghĩ tới đây,

Trình Phổ liền thương lượng với mọi người, có nên đợi chủ công đến, sau

đó mới từ đông môn đánh tập hậu Tào quân không. Còn chưa bàn ra kết quả, Tưởng Khâm chạy tới, nói với Trình Phổ, Trương Liêu dẫn quân sang phía

tây, nhưng ở phía đông, trên sông có thủy quân Phan Chương như hổ rình

mồi nhìn chằm chằm vào đây, chỉ cần chúng ta rời thành, hắn sẽ tới công

thành. Trình Phổ bất đắc dĩ, đành phải chờ đợi, ông ta tin tưởng với

năng lực của chủ công, Trương Liêu không phải là đối thủ, nếu chủ công

có thể đánh bại đội quân này, tình thế nguy hiểm trước mắt sẽ được giải

khai. Nhưng mà, cảm xúc bất an trong lòng Trình Phổ không hề dịu đi,

Triệu Như là chiến thần của Tào quân, ông ta không thể liên hệ cái kẻ

thoạt nhìn nhu nhược kia với Chiến thần, vẫn rất hối hận lúc ấy không

giết Triệu Như trong nhà giam ở Khúc A, nếu lúc ấy giết hắn, có lẽ hôm

nay sẽ không khó khăn như vậy.

Tôn Sách cũng nghĩ giống

Trình Phổ, nhận được tin Tào quân đang chặn đường phía trước, hắn cười

cười, Trương Liêu, đây chính là Nhị ca kết nghĩa của Vân Như, bản thân

cuối cùng vẫn cùng huynh trưởng nàng đối chiến trên sa trường. Lúc trước nàng nói thế nào? Cầu ta đừng giết huynh trưởng nàng, ta đã đồng ý thế

nào? Cố gắng không giết. Nhưng mà, có thể không giết sao?

Mười vạn Tào quân đối mặt với năm vạn quân của Tôn Sách, vẫn không dám khinh thường, uy danh của

Giang Đông Tiểu bá vương cho dù qua mấy trăm năm nữa, vẫn đủ khiến người ta kinh tâm động phách, huống chi, Trương Liêu và Lữ Càn, còn cả Tang

Bá đều không dám nói có thể hơn được thanh trường thương kia của Tôn

Sách. Với lại, đông người thì sao, Trương Liêu cười khổ nhìn mảnh giấy

trong tay, đó là quân lệnh Triệu Như dùng danh nghĩa Phụ quốc tướng

quân, Thống soái chiến dịch Giang Đông gửi cho bọn họ: toàn quân chặn

đánh chủ lực Ngô quân, thả Tôn Sách vào Khúc A rồi vây. Đạo quân lệnh

này thế nào cũng có điểm giúp người hại mình, đối mặt với quân lệnh như

vậy, Lữ Càn và Tang Bá lại không nói gì, liền nghĩ sách lược, nhưng

Trương Liêu trong lòng biết rõ, nghĩa đệ này tuyệt đối không để mình làm tổn hại tới Tôn Sách, nếu không, lần này người mang binh tới sao lại là hắn.

Trương Liêu mang tâm

trạng bị động nghênh đón Tôn Sách, hai quân trước trận đối chọi, tình

hình có chút quái dị, vốn là tấn công đối phương, nhưng chủ soái Tào

quân thấy thế nào cũng có vẻ không có tinh thần, ngược lại, chủ soái bên bị tấn công Tôn Sách, vẻ mặt hưng phấn nóng lòng muốn thử, biểu hiện

của hai người đều ngoài sức tưởng tượng, khiến đại tướng hai bên có chút mạc danh kỳ diệu. May mà Tào quân tấn công mấy trận đều dành thắng lợi, chiến ý hừng hực. Trận đại chiến này không kịch liệt như Tôn Sách tưởng tượng, nhiệm vụ chủ yếu là tiêu hao thực lực Ngô quân, bởi vậy lúc hai

bên vừa giáp trận, tướng lĩnh Tào quân đều tránh tướng lĩnh Ngô quân mà

tập trung giết tiểu binh. Hãm trận doanh và Hổ Báo kỵ trong lòng buồn

bực, không thể theo đại quân rong ruổi sa trường, lại phải ở đây vây

thành, không biết trọng nhân tài, đất dụng võ của họ chính là trận chiến này, bởi vậy, đám kỵ bọn đó trước mặt Ngô quân hung hăng phát tiết bất

mãn trong lòng.

Tôn Sách bọn họ không ngờ Tào quân lại có trò này, nếu nói binh gặp binh, tướng gặp tướng, nhưng

bọn họ căn bản không thấy đại tướng Tào quân nào, bên đó tung hoành

ngang dọc trong quân, giết tiểu binh không chút nương tay, nhưng thấy

đại tướng lại bỏ qua, thế là sao? Tôn Sách đứng trên chiến trường thầm

nghĩ mới hiểu, Trương Liêu đây là nể mặt Vân Như, hoặc chính Vân Như lên tiếng, không cho bọn họ chống lại ta, đều là người nhà trên chiến

trường sao có thể giết nhau? Vân Như, ngươi cũng thật biết lo lắng. Nếu

vậy, các ngươi giết quân ta, ta cũng giết quân các ngươi, Tôn Sách không khách khí nữa.

Ta đã liệu trước tình

huống này, tiểu binh bên mình chết ít vẫn hơn, tuy đại tướng không đánh

với Tôn Sách, Hổ Báo kỵ của Trương Liêu cũng không phải để trang trí,

bọn họ một chọi một không phải đối thủ của Tôn Sách, nhưng mười đánh một cũng có thể, hơn nữa ta đặc biệt cho tiểu Sửu dẫn đầu, tinh tuyển hai

mươi người sắp thành một hàng ngũ nhỏ, Tôn Sách rất nhanh rơi vào vòng

vây của tiểu đội này. Đám kỵ binh đó đã được dặn dò, luân phiên cầm chân Tôn Sách, nhưng không đánh vào chỗ yếu hại, ỷ nhiều người, Tôn Sách

cũng không tổn thương được họ, hai bên cứ vậy giằng co.

Có tiểu Sửu cầm chân Tôn

Sách, Trương Liêu có thể rảnh tay hành động, giết thật thống khoái. Lúc

này mọi người đứng trên tường thành phía xa, có thể nhìn rõ quá trình

màu đen của Tào quân dần phủ lên màu lục của Ngô quân trên chiến trường

xa xa. Ngô quân vốn lấy bộ binh làm chủ, kỵ binh ít tới đáng thương,

chống lại Hãm trận doanh và Hổ Báo kỵ như hổ lang chỉ có thể chờ chết,

bởi vậy, trận chiến mới bắt đầu trong chốc lát, Bát Kiều huyết nhật

giống như đang được tái hiện lại trước mặt Ngô quân, cơn ác mộng nhiều

năm trước trở lại ngay trước mắt, lại còn rơi vào thế bị đánh, nỗi sợ

hãi càng sâu sắc thêm vài phần. Hơn nữa đại tướng đi theo Tôn Sách không được hưởng thụ đãi ngộ như hắn, kẻ đầu tiên xông tới làm ma dưới đại

đao của Trương Liêu chính là Tiên Vu Đan. Từ thời điểm thân thể Tiên Vu

Đan nặng nề rơi khỏi ngựa, sự tỉnh táo của Ngô quân mất đi một nửa, nhân số thua thiệt, vũ khí thua thiệt, kỵ binh đối phương dũng mãnh cũng

khiến bọn họ kinh tâm động phách. Dưới áp lực cực lớn, Ngô quân bắt đầu

tan tác, nhanh chân chạy tứ phía, được bao xa chạy bấy xa. Lúc bọn họ

chạy tới một phạm vi nhất định, phát hiện Tào quân không đuổi giết,

giống như hiểu ra đối phương chỉ muốn ngăn họ ở ngoài thành, bởi vậy

không chút do dự chạy hết về phía đất trống ở tít xa.

Lúc nhân số Ngô quân trên chiến trường giảm đi nhanh chóng, tướng lĩnh Ngô quân cuối cùng cũng

phát hiện ra vấn đề, Lữ Phạm bắt đầu liều mạng thu quân chạy tới gần Tôn Sách, lúc này Tôn Sách cũng đã thoát khỏi sự vây khốn của Hổ Báo kỵ,

hai bên gặp nhau, Tôn Sách quyết đoán dẫn đại quân còn sót lại đánh về

hướng Khúc A, chỉ cần phá vây của Tào quân, vào được Khúc A, bằng vào

quân đội trong tay và tường thành Khúc A kiên cố, có thể ngăn cản Tào

quân xâm phạm.

Trương Liêu bọn họ mắt

thấy mục đích chặn đánh lần này đã đạt được, cũng không cố sức ngăn trở

Tôn Sách nữa, mà thu thập tàn quân bên ngoài, cắt ngang Ngô quân thành

hai phần. Lúc này, Trình Phổ cũng suất lĩnh đại quân trong thành xông ra tiếp ứng Tôn Sách, được Trình Phổ tiếp ứng, Tôn Sách và Lữ Phạm, Hàn

Đương dẫn theo hai vạn người thuận lợi vào được thành Khúc A, còn Tống

Khiêm bị Lữ Càn chặn đường, trở thành tù binh của Tào quân. Dọn dẹp xong chiến trường, Tào quân nhanh chóng vây chặt Khúc A lại, cắt đứt hoàn

toàn liên hệ giữa Tôn Sách và Kiến Nghiệp.

Lúc tin tức Tôn Sách bị

vây ở Khúc A truyền tới, ta đã ở trong thành Kiến Nghiệp. Tôn Sách dẫn

quân rời khỏi Kiến Nghiệp không lâu, đại quân chúng ta trực tiếp vượt

sông tới thẳng nơi này, ba ngàn chiến thuyền của Từ Thịnh đồng thời xuất động, hai ngàn chiến thuyền khác đặc biệt vận chuyển thâu đêm mười vạn

đại quân Mã Siêu qua sông. Thủy quân Giang Đông tập hợp được bốn ngàn

chiến thuyền các loại, dưới sự suất lĩnh của Đổng Tập và Lăng Thao cố

gắng chặn đánh, chủ lực thủy quân hai bên dàn trận trên Trường Giang.

Thủy quân ta nhân số không chiếm được ưu thế, đã phải điều một nửa đi

vây công Khúc A, thủ hạ của Từ Thịnh chỉ có hai vạn thủy quân có thể

dùng, mà thủy quân Giang Đông có gần năm vạn người. Chính vì thế, chúng

ta dùng tới toàn bộ chiến thuyền, người không nhiều, đành phải dựa vào

vũ khí và kỹ thuật để dành thắng lợi.

Ở Thọ Quang huấn luyện và thăm dò nhiều năm, khiến chiến thuyền và vũ khí của quân ta đều hơn xa

thủy quân Giang Đông, đặc biệt ba trăm đại chiến thuyền trang bị móc câu sắt hình thoi. Chiến thuyền hai bên vừa giáp trận, thủy quân Giang Đông liền phát hiện không biết phải làm gì với ba trăm chiến thuyền kia,

thân tàu khổng lồ, bao bọc bởi hơn mười thiết thoi sắc bén, gặp chiến

thuyền địch, đại thuyền sẽ chủ động đến gần, dùng mũi câu đâm vào thân

tàu đối phương, móc câu lập tức móc chắc vào thân tàu, mái chèo sắt rất

dài từ mép thuyền trở mặt chèo chĩa ra, đập lên thuyền địch, tiểu binh

trên thuyền không chỉ không thể tới gần thuyền lớn đánh trả, còn bị mái

chèo và cung tên trên thuyền lớn đánh tới chỉ có thể tránh né. Dưới sự

tấn công của mái chèo sắt, thuyền địch sẽ nhanh chóng vỡ khung, địch

quân rơi xuống nước hoặc chết. Một con thuyền từ lúc bị ghim lại cho tới lúc bị đánh chìm, chẳng qua có một phút, chưa kịp chờ cứu viện đã xong

đời. Đối mặt với trận địa thuyền địch dày đặc nghênh đón, đại thuyền sẽ

cố định một lúc mấy thuyền, dùng gỗ du đồng thấm dầu ném lên thuyền đối

phương rồi đốt, lại kéo những con thuyền này va chạm với thuyền khác

trong đội thuyền địch, đối mặt với quả cầu lửa lớn, thuyền địch chỉ có

thể tìm cách tránh né, không dám tới gần. Trong lúc giao chiến, Đổng Tập bèn tổ chức mấy chục chiến thuyền nhỏ xông qua vòng vây va chạm vào đại chiến thuyền, nhưng bị móc sắt ngăn cản, thuyền nhỏ căn bản không thể

tới gần thuyền lớn, ngược lại mấy chiến thuyền nhỏ xông tới đột kích đã

bị mái chèo sắt đánh tan nát, còn mấy chiến thuyền nhỏ ở xa hơn bị cự nỏ trên đại thuyền bắn thảm trọng. Ba trăm chiến thuyền này xông pha ngang dọc trên sông, không hề cố kỵ, không hề kiêng nể đi lại trên chiến

trường, mang tới uy hiếp cực lớn cho chiến thuyền Giang Đông, trong trận chiến này, gần một ngàn chiến thuyền Giang Đông bị ba trăm đại chiến

thuyền này đánh chìm, trong đó một nửa là chủ lực tác chiến.

Ngoại trừ ba trăm siêu

chiến thuyền này, chúng ta còn nhiều chiến thuyền cỡ lớn trang bị vũ khí kiểu mới khác – chiến thuyền ném đá công kích cự ly xa, từng khối đá

lớn và gỗ được ném vào đối phương, thuyền địch một khi không tránh được

đòn tấn công, nhẹ thì người thương vong, nặng thì thân tàu bị hỏng, năng lực tác chiến nhanh chóng giảm sút. Sau mấy vòng ném đá này, hơn một

ngàn chiến thuyền Giang Đông bị đánh chìm ba phần, số còn lại không thể

không tản ra, lại trở thành mục tiêu truy đuổi của ba trăm siêu chiến

thuyền. Lúc này, chiến thuyền cỡ trung của bên ta cũng xông tới bên cạnh những chiến thuyền phổ thông của địch, đánh giáp lá cà thì phải xem

năng lực cá nhân của thủy quân, may mà quân ta không tồi, đặc biệt những lão binh đã được huấn luyện hơn mười năm ở Thọ Quang, được bọn họ dẫn

dắt huấn luyện, một vạn binh chống lại hai vạn thủy quân Giang Đông, lại không hề thua kém.

Kịch chiến trên sông diễn ra nửa ngày, thủy quân Giang Đông tổn thất nặng nề, chiến thuyền của

Đổng Tập bị đắm, bản thân Đổng Tập bị trọng thương không rõ tung tích.

Bốn ngàn chiến thuyền bị bắt và đánh chìm gần ba ngàn, một phần trôi dạt theo dòng, một phần dưới sự dẫn dắt của Lăng Thống rút lui tới bờ nam

quân doanh, lúc này trời đã tối. Đại quân Từ Thịnh đánh tan thủy quân

Giang Đông xong, nghỉ ngơi chỉnh đốn sơ qua, rồi tấn công mãnh liệt vào

đại doanh thủy quân Giang Đông, đại doanh Giang Đông dưới sự tấn công

của đá và cung nỏ, liên tiếp báo nguy, quân phòng vệ bên ngoài thành

Kiến Nghiệp cấp tốc chạy qua đó, song phương tại quân doanh triển khai

một trận chiến công phòng.

Nhưng đúng lúc này, thừa

dịp thủy quân trên sông dụ quân bên ngoài thành Kiến Nghiệp, ta và Mã

Siêu dẫn mười vạn đại quân được hai ngàn chiến thuyền vận chuyển từ

thượng du vùng giao chiến vượt sông, gần như không gặp đội quân nào chặn đánh, thuận lợi lên bờ. Mười vạn đại quân cấp tốc chạy về hướng thành

Kiến Nghiệp, một bộ phận từ phía sau tập kích tới cùng bộ binh của Từ

Thịnh tấn công tuyến phòng thủ của địch, một bộ phận nhanh chóng bao vây quân doanh bên ngoài thành Kiến Nghiệp. Tới lúc trời sáng, đại doanh

thủy quân bên ngoài thành Kiến Nghiệp đã bị chúng ta hạ, quân địch còn

sót lại hoàn toàn bị tiêu diệt, Lăng Thống chiến đấu không hàng, cuối

cùng trước mặt ta vung đao tự sát, ta cũng chỉ có thể sai người khâm

liệm, đợi trả lại cho thân nhân của hắn. Lực lượng phòng thủ bên ngoài

thành Kiến Nghiệp bị tiêu diệt hoàn toàn, đại quân chúng ta lúc trời

sáng đã bao vây thành Kiến Nghiệp.

Thành Kiến Nghiệp xây

dựng vững chãi, tường thành dày gấp đôi bình thường, cho dù dùng xe bắn

đá mạnh nhất cũng không thể phá hủy, sông đào bảo vệ bên ngoài vừa rộng

vừa sâu, muốn vượt qua phải trả giá rất nặng. Phía bắc thành Kiến Nghiệp đối diện với Trường Giang, đá chất chồng, vách núi dựng đứng, đó là lá

chắn tự nhiên, căn bản không thể phát động tấn công từ đó. Tôn Sách chịu mang đại quân rời kiến Nghiệp, chính là ỷ vào phòng thủ nơi đây vô cùng lợi hại,trong thành còn trữ đủ một năm lương thực, bởi vậy, chỉ cần dựa vào tường thành vững chắc, Tào quân muốn công thành, không mất vài

tháng, không chết mấy vạn người, tuyệt đối không thể vào trong.

Nhưng mà, người Giang

Đông đã quên một câu: ưu thế đôi khi lại trở thành nhược điểm, quá tin

tưởng và ỷ lại vào khả năng phòng thủ của thành chính là nhược điểm trí

mạng của bọn họ. tường thành kiên cố dĩ nhiên tăng khả năng phòng thủ,

nhưng cũng khiến bọn họ không để tâm một số việc, chẳng hạn: tuần tra

vùng ven sông. Tuy nói muốn hạ Kiến Nghiệp thì nhất định phải tấn công,

nhưng ai quy định công thành nhất định phải từ ngoài tấn công vào, ta

hôm nay sẽ lật ngược điều đó, muốn công từ trong ra ngoài.

Từ sau khi thân phận của

ta bị vạch trần, Tôn Sách đối với chuyện làm ăn của ta kiểm tra càng

thêm nghiêm mật, những người có buôn bán với ta đều bị thăm hỏi. Nhưng

mà, mối làm ăn của ta trong mắt họ chẳng qua là thuốc, trà, tơ lụa,

giấy, buôn lậu khoáng sản và muối mà thôi, thứ ta âm thầm buôn bán bọn

họ không hề biết, chẳng hạn như Đức Dụ tửu lâu và vận chuyển hàng hóa

tại bến tàu thành Kiến Nghiệp. Vận chuyển thủy bộ vốn là việc kinh doanh của quan gia, nhưng mỗi kho hàng và cửa hàng khuân vác ở bến tàu đều do tư nhân thành lập và quản lý, cả thành Kiến Nghiệp có ba bến tàu lớn,

đội thương vận của ta vừa đúng chiếm cứ hai bến tàu chính yếu ở phía

đông và tây, mà Đức Dụ tửu lâu và tổng bộ đội thương vận của ta đã hao

tốn nhiều tâm tư để lựa chọn vị trí, vị trí của Đức Dụ tửu lâu lựa chọn

toàn nơi đông đúc trong thành, lưu lượng người lớn nhất, phồn hoa nhất,

khiến người ta chú mục nhưng không hề gây chú ý. Kho vận chuyển hàng lại rất gần tường thành, nhìn có vẻ tiện cho việc vận chuyển hàng hóa, thực tế có công dụng khác. Mười năm kinh doanh, Đức Dụ tửu lâu và đội vận

thương đã lần lượt chiếm giữ hơn mười cửa hiệu, đội vận thương còn mở

được ba vận thương điếm, biến những nơi đó trở thành cứ điểm bí mật của

chúng ta. Thủ thành Kiến Nghiệp tuyệt đối không nghĩ ra, ngay trong

những cửa hàng đó, có hai thông đạo chạy ra ngoài thành.

Trận chiến ở Hạ Khẩu ta

lợi dụng Mã Trung xuất kỳ bất ý đoạt cửa thành, chiến thuật này đã sớm

bị nhân sĩ các nơi biết rõ, rút ra bài học của Lưu Bị, người Giang Đông

đối với thương đội của ta ra vào thành kiểm tra vô cùng nghiêm khắc,

trước lúc chiến tranh nổ ra, đã đuổi toàn bộ các thương đội từ nơi khác

tới ra ngoài. Trương Chiêu cũng đủ cẩn thận, nhưng không ngờ người cần

kiểm tra sớm đã an cư trong thành. Mấy năm qua, người của ta vào đây

sinh sống đã gần trăm người, nhà bọn họ không lớn không nhỏ, nhưng trên

dưới một trăm gia đình cũng có thể giấu hai ba ngàn binh mã. Cử bọn họ

tới đây sinh sống chính là để sau này tấn công Kiến Nghiệp, năm đó lúc

ta qua sông, cho dù dự cảm sẽ bị Tôn Sách bỏ tù, cũng không cho phép Tần Dũng dùng tới bọn họ để cứu ta.

Sau khi đại quân vây

thành, cũng không tấn công gấp gáp, mà trong hai ngày đầu chỉ tấn công

thăm dò một chút, ngoại trừ chết hơn trăm người, đến chân tường thành

còn chưa đụng tới. Giống như biết thành trì bền vững, Tào quân không tấn công tiếp, mà dựng quân doanh, rất có tư thế bao vây dài ngày, trên

thực tế, bọn họ thi công tù doanh, quân giữ thành Kiến Nghiệp không ít,

không chuẩn bị trước chỗ nhốt tù binh, sắp xếp cho bọn họ sẽ rất phiền

toái. Người Giang Đông đương nhiên không biết đối phương đang xây chỗ ở

cho mình, thấy quân ngoài thành làm vậy, còn cười lạnh, bọn họ không sợ

đại quân vây thành, cũng không sợ bị vây khốn, thời gian càng lâu, với

bọn họ càng có lợi, mười vạn nhân mã Tào quân phải ăn phải uống, tiếp

tục kéo dài, khó khăn chính là Tào quân, đợi Ích châu xuất binh hoặc

binh mã các nơi tụ tập về, vây thành sẽ kết thúc.

Mã Siêu bọn họ ở ngoài

thành sục sôi khí thế, ta mang theo Từ Hoảng và Hứa Chử cùng hai ngàn

quân lặng lẽ vào thành, hai ngày sau, Từ Hoảng lại ra ngoài mang thêm

hai ngàn quân nữa vào. Đã có căn cứ chuẩn bị trước, sắp xếp cho mấy ngàn quân không thành vấn đề. Kho hàng đã chuẩn bị mấy ngàn quân phục Ngô

quân, người chúng ta mang vào lại đều là người Dương châu, sau khi đổi

quân phục, không hề khác lính địa phương. Trong đội ngũ canh phòng thành Kiến Nghiệp, ta sớm đã cho Tần Dũng tinh tuyển mười tên thuộc hạ trà

trộn vào, theo thân thủ của bọn họ cùng cố gắng nhiều năm, sớm đã thành

tiểu đầu mục, không chỉ vững chân, còn sắp xếp được mười mấy tên thuộc

hạ đã được đặc biệt huấn luyện ở Quảng Lăng. Sau khi chúng ta vào thành, trước tiên liên hệ với bọn họ, trong thời gian hai ngày, bọn họ lần

lượt mang cấp dưới của mình tới tửu lâu hoặc kho hàng, tráo đổi với binh lính của ta. Ước tính một hồi, đã có mấy trăm người gia nhập đội quân

thủ thành, hơn nữa lén vào thành có hơn ba ngàn quân, trong thời gian

ngắn chiếm lĩnh cửa thành, nghênh đón đại quân vào thành không thành vấn đề.

Định xong thời gian tấn

công, ta tới Đức Dụ tửu lâu lặng lẽ chờ đại quân công thành. Ở một nơi

cách Ngô hầu phủ và phủ nha Thảo Lỗ tướng quân không xa, có hai căn nhà

lớn đều là cứ điểm của chúng ta, hiện giờ bên trong tụ tập mấy trăm

người, lặng lẽ đợi lệnh. Mùa đông trời sáng muộn, đợi ánh mặt trời đã

chiếu khắp thành Kiến Nghiệp, Tào quân ngoài thành chuẩn bị hành trang

chỉnh tề, dụng cụ công thành tuy không nhiều, nhưng đủ khiến đối phương

hoa mắt. Nhìn thấy Tào quân không khí nghiêm chỉnh khác trước, quân Kiến Nghiệp hiểu Tào quân hôm nay sẽ đồng loạt công thành, tin tức nhanh

chóng truyền ra, lão bách tính đều co đầu rụt cổ ở nhà không dám ra cửa, quan viên lớn nhỏ trong thành đều bận rộn, võ tướng đều lên tường thành chỉ huy phòng thủ, quan văn vội vàng tới phủ nha Thảo Lỗ tướng quân đợi sai phái.

Tiếng hò hét ngoài thành

bắt đầu vang dậy, từng đợt từng đợt công kích khiến người trong thành

vạn phần khẩn trương, Tào quân tấn công nửa canh giờ rồi dừng lại, nhanh chóng đưa người bị thương lui lại phía sau, bổ sung người mới, tiếp tục sắp hàng ngũ nghiêm chỉnh đứng dưới tường thành. Quân giữ thành cũng

thừa dịp nghỉ ngơi đổi quân, đem người bệnh xuống dưới, đổi những người

còn sức lực lên. Dưới sự điều động, người của chúng ta dần dần có mặt ở

vị trí được chỉ định, đợt tấn công thật sự sắp bắt đầu.

Ta đứng ở tầng hai tửu

lâu, nhìn xuống mọi người ở bên dưới, bọn họ mặc đồ khác nhau, dáng vẻ

vội vàng, từ bốn phương tụ tập tới rồi lại tản đi. Ta nhìn như nhàn nhã

phẩm trà bên cửa sổ, mắt lại luôn chú ý tới binh sĩ của ta thuận theo

dòng người hỗn loạn bên dưới tới nơi tụ tập, miệng nhanh chóng truyền

đạt các loại mệnh lệnh: “Người tiếp ứng nhanh chóng vào vị trí; mọi

người tập trung ở cửa tây; Trọng Khang, ngươi đi cửa tây, người trong

địa đạo đã tới rồi, trên đường đi phải chú ý, ngoại hình ngươi dễ khiến

người ta hoài nghi; Công Minh, cửa nam sắp hoàn thành rồi, ngươi nhanh

chóng tới đó; các ngươi chú ý, đợi quân lệnh đồng thời hành động. Tần

Dũng, ngươi đến phủ Ngô hầu, người của chúng ta đã ở đó, nói cho chúng

biết, không có mệnh lệnh của ta, bất luận kẻ nào cũng không được vào

phủ, người bên trong cũng không được ra ngoài, nhớ kỹ, nếu không cần thì không được đả thương người. Dung Hướng, ngươi tới phủ nha Thảo Lỗ tướng quân, không cho ai ra vào, chú ý đừng đả thương quan viên, trấn áp mọi

người đợi ta.”

Thời gian một phút chậm

rãi trôi qua, tiếng hét hò rung trời truyền đến, ta đứng dậy thuận tay

cầm lấy cung tên: “Động thủ, mọi người chuẩn bị cho tốt, nhất định phải

chặn được trinh sát của đối phương, không cho bọn họ liên hệ với nhau.”

Quân giữ thành hết sức

chăm chú tới Tào quân ở ngoài thành, nằm mơ cũng không nghĩ đến Tào quân đột nhiên lại hiện ra dưới cửa thành, không chỉ bất ngờ cướp lấy quyền

khống chế cầu treo, còn cuồn cuộn không ngừng từ trong thành đánh lên

tường thành. Mà mấy huynh đệ vừa rồi còn giúp mình vận chuyển tên, lăn

cây, đột nhiên cướp lấy vũ khí hoặc trực tiếp đâm đao vào người mình,

rất nhiều binh sĩ lúc mất đi tính mạng, vẫn còn kinh nghi nhìn đối thủ

giết chết mình. Lúc quan binh thủ thành kịp phản ứng, trận chiến tranh

đoạt cầu treo đã kết thúc, cường binh cũng không phải đối thủ của đại

tướng, huống chi là mãnh tướng đối phương. Sau khi Hứa Chử và Từ Hoảng

chia nhau chiếm được cầu treo ở cửa nam và tây, thành Kiến Nghiệp không

thể cứu được nữa.

Tướng giữ cửa tây là Ngô

Sán, lúc phát hiện Tào quân từ trong thành đánh ra cửa thành, hắn sửng

sốt một lát, cơ hồ là điên cuồng gào thét xông tới cửa thành, khống chế

trong ngoài cầu treo đều bị Tào quân chiếm lĩnh, Hứa Chử chỉ huy binh sĩ hỏa tốc thả cầu treo nghênh đón binh mã ngoài thành. Ngô Sán tổ chức

trên trăm binh sĩ đánh vào, liều chết muốn đoạt lại quyền khống chế cầu

treo, Hứa Chử là hạng người nào, một mặt cho tiểu binh nhanh chóng hạ

cầu treo, một mặt đánh tới Ngô Sán, mới hơn mười hiệp Ngô Sán đã chết

thảm dưới đao của Hứa Chử. Ngô Sán chết rồi, quân Giang Đông ở cửa tây

không còn ai tổ chức bị đánh bật ra, một lát sau, cầu treo và cửa thành

mở rộng, Mã Siêu mang kỵ binh vọt vào thành, tuyên cáo Tây môn thất thủ.

Tướng thủ cửa nam thành

là Lạc Thống, hắn cũng như Ngô Sán, thấy Tào quân từ trong thành nhào

tới cũng ngây người trong chốc lát, rồi nhanh chóng phản ứng tổ chức

binh lính ra nghênh chiến, cũng đích thân mang theo thân binh nhào vào

dành quyền khống chế cầu treo. Hắn phản ứng quá mau khiến Từ Hoảng mất

một chút công phu mới có thể xông vào phòng điều khiển cầu treo, trận

chiến kịch liệt bên trong phòng điều khiển chật hẹp bắt đầu. Sau khi

thân binh một đám bỏ mình, Lạc Thông tuyệt vọng nhìn Từ Hoảng đi từng

bước tới gần mình, tuyệt vọng đem bản thân trở thành phòng tuyến cuối

cùng. Đối mặt với sự phản kháng ương ngạnh của Lạc Thống, Từ Hoảng cũng

bị cảm động, hắn không muốn giết người ương ngạnh như vậy, mất nhiều

công sức chiêu hàng, Lạc Thống dùng đao trong tay trả lời hắn, sau khi

bị hai vết thương nhẹ, Từ Hoảng đành thành toàn cho lòng trung của Lạc

Thống. Cầu treo cuối cùng được buông xuống, Thái Sử Từ dẫn đại quân xông vào, cửa nam tuyên cáo thất thủ.

Hai cửa thành thất thủ,

đại quân Tào ùa vào Kiến Nghiệp, quân Giang Đông bị ép lui vào trong

thành. Nhưng hai con phố chính đã bị Tào quân từ trong địa lao xông ra

chiếm lĩnh, quân Giang Đông coi giữ cửa nam và cửa tây bị áp chế ở cửa

thành, không thể đi đâu, chỉ có thể tử chiến hoặc đầu hàng. Trong tình

huống này, bọn họ có thể lựa chọn thế nào đây, ngoại trừ một phần tướng

lĩnh trung thành cùng thân binh của bọn họ, đại bộ phận quân Giang Đông

buông vũ khí bị áp giải rời khỏi thành, nhốt vào trại tù binh vừa được

xây xongHai.

Tin cửa nam và cửa tây

thất thủ tới khuya mới truyền đến cửa đông, là do những tuyến phố chính

đều đã bị Tào quân khống chế, đặc biệt phủ nha căn bản không thể vào.

Sau khi hy sinh mấy tên lính trinh sát, rốt cuộc có một tên gia hỏa

thông minh đi qua ngõ tắt về được cửa đông, lúc tướng giữ Đông môn Chu

Đạt nhận được tinh tức, Tào quân đã xuất phát tới cửa đông. Vội vàng tổ

chức binh lính nghênh chiến, Chu Đạt căn bản không phải đối thủ của Tào

quân, huống chi người hắn gặp phải là Mã Siêu. Chu Đạt sức lực cũng tính là mạnh, những mặt khác cơ bản không cùng cấp bậc với Mã Siêu, hai bên

giao thủ, Chu Đạt liên tiếp bị đánh lui về phía sau. Tào quân thế công

hung mãnh, chiến đấu trong thành trên đường phố lại rất khó triển khai

thế trận, đối mặt với Tào quân chiếm ưu thế về số lượng, lựa chọn duy

nhất của Chu Đạt là lui, lui, lui, vừa đánh vừa lui, cuối cùng bị ép rời khỏi thành. Nghĩ lại cũng buồn cười, bên phòng thủ và bên tấn công

thành lại đổi vị trí, coi như khó gặp. Chu Đạt cũng không vì rời khỏi

thành mà thoát được một kiếp, đối mặt với cửa thành đột nhiên mở ra,

Bàng Đức và Thương Lam đang phấn đấu ngoài thành một chút cũng không

khách khí, xông lên đầu làm gương. Đáng thương cho Chu Đạt dưới hai tầng áp lực, chỉ có thể chọn tử chiến. Nhưng mà, lực tay của hắn cũng không

đỡ được Bàng Đức một chiêu, dĩ nhiên, Bàng Đức từ trên ngựa mượn lực

chém xuống một đao cũng là một trong những nguyên nhân đắc thủ. Tóm lại, Chu Đạt cứ vậy oan uổng trở thành tù binh.

Ba mặt thành đều bị mở,

đại quân Tào sau khi vào thành nhanh chóng khống chế được cục diện, hơn

nữa hai viên đại tướng thủ thành bỏ mình, một trở thành tù binh, mệnh

lệnh của Trương Chiêu lại không thể truyền ra, binh lính Giang Đông dưới sự khủng hoảng và bất lực từ từ ngừng chống cự. Tiếng hò hét trên đường dần giảm bớt, cục diện hoàn toàn được không chế trong tay chúng ta,

trên đường phố vẫn còn vài vụ chống cự vụn vặt, nhưng cũng rất ít. Phản

kháng trên đường phố dần dần co cụm và bị diệt trừ, từng nhóm Ngô quân

bị tước vũ khí, Hứa Chử và Từ Hoảng quét dọn rất thuận lợi, Ngô quân dãy dụa không kéo dài.

Mắt thấy trên đường không còn chuyện gì, ta mới từ tửu lâu đi ra, thoải mái nhàn nhã đi tới phủ

nha Thảo Lỗ tướng quân, nơi này đã hoàn toàn bị chúng ta khống chế, cửa

thành vừa mở, người của chúng ta liền xông vào, mấy chục binh lính bên

trong còn tưởng huynh đệ mình chạy tới giúp đỡ, không hề phòng bị đã bị

bắt. Binh sĩ nhanh chóng khống chế đại đường, chế trụ những người có gan phản kháng. Thấy ta đi vào, trong đại đường ánh mắt nào cũng có, căm

tức, chửi rủa, nhưng có binh sĩ “hầu hạ”, không ai dám vọng động.

Đi vào đại đường, phất

tay cho binh sĩ lui ra đứng sau mọi người mấy bước, ta chậm rãi tiến tới vái chào Trương Chiêu: “Tiên sinh, Triệu Như đến rồi.”

Trương Chiêu không kích

động như ta nghĩ, mà tỉnh táo dị thường đứng dậy: “Quả nhiên, sự tồn tại của ngươi chính là nguyên nhân thất bại của chúng ta. Kiến Nghiệp không thủ được nữa rồi?”

Ta gật đầu, ánh mắt không chút buông lỏng đề phòng: “Đúng, đại quân đã vào thành. Làm thế nào để

lấy được Kiến Nghiệp mà tránh được thương vong tối đa là trọng điểm lo

nghĩ của Triệu Như suốt từng ấy năm, cũng may kế hoạch của Triệu Như chu đáo, cuối cùng cũng đạt được mục đích. Trước mắt quân ta đã khống chế

đại cục, Như mời tiên sinh hạ lệnh ngừng chống cự, tránh thương vong vô

nghĩa. Phủ đệ của các vị tiên sinh quân ta sẽ không vào, chỉ cần không

phản kháng, vợ con các người đều sẽ không sao.”

Trương Chiêu nhìn quanh

một chút, lạnh nhạt nói: “Các vị nghe rõ ràng chưa? Việc đã đến nước

này, làm thế nào tự các vị quyết định đi.” Nói xong ông ta lại chầm chậm ngồi xuống: “Triệu Như, vợ con của chủ ta…”

Ta khom người nói: “Xin

tiên sinh yên tâm, Triệu Như từng hứa với Bá Phù, Triệu Như sống một

ngày, Tôn gia còn tồn tại một ngày.”

Trương Chiêu gật đầu: “Ngươi nhớ rõ là tốt rồi.”

Người xung quanh trầm mặc nghe ta cùng với Trương Chiêu nói chuyện, bọn họ không nói lời nào,

cũng không động, đợi ta và Trương Chiêu không nói gì nữa, phía dưới có

một người đột nhiên đứng dậy: “Sĩ khả sát, bất khả nhục. Các vị, ta đi

trước một bước.”

Ta kinh hãi, vội vàng hô

ngăn hắn lại, nhưng thời gian đã muộn, lúc binh sĩ bước lên, hắn đã vung đao tự vẫn, dĩ nhiên đã sớm chuẩn bị lấy cái chết tuẫn trung. Nhìn xác

chết trước mặt, ta cảm thấy sầu thảm, vì sao ta dốc toàn lực vẫn không

bảo vệ được tất cả? Thời gian không chờ đợi, gác lại suy nghĩ, ta vái

chào: “Các vị, tình nghĩa giữa Triệu Như và Bá Phù các vị đều biết rõ,

hai quân đối chọi sinh tử là ở trên chiến trường, hiện giờ quân ta đã

lấy được Kiến Nghiệp, đánh trận cũng đã xong, các vị đừng hy sinh vô ích nữa. Mời các vị ném hết binh khí trên người ra, đừng để Triệu Như khó

xử.”

Người trong đại đường

trầm mặc một hồi, sau đó có mấy người đem lưỡi dao sắc bén giấu trong

người ném ra, lúc này ta mới thở phào nhẹ nhõm: “Các vị, quân ta đã phát động tấn công toàn diện, không ai có thể ngăn trở quân ta nhất thống

thiên hạ, Giang Đông không thể, Ích châu cũng không thể. Triệu Như không cầu các vị quy hàng, nhưng cầu các vị nhìn rõ sự thật, đừng phản kháng

hoặc hy sinh vô ích nữa. Bá Phù lúc này cũng sẽ không yêu cầu các vị hy

sinh vô ích. Ngụy vương chủ ta cũng không thương tổn tới các vị, không

chỉ không thương tổn, chỉ cần các vị nguyện ý, vẫn có thể phát huy sở

trường, vì nước vì dân.”

Gia Cát Cẩn nhắm mắt ngồi không nói lời nào, nghe đến đó, hắn mở to mắt nhìn ta: “Tử Vân, lúc này còn nói gì quan hệ cá nhân, ta tin ngươi lời nói, nhưng đã là bên thua, chúng ta cũng không keo kiệt hai chữ trung thành. Ta sẽ không hàng Tào, muốn giết muốn trói ngươi cứ hạ lệnh đi. Về phần vợ con ta, ngươi đưa

bọn họ về Lang Nha cũng được, đưa tới Thành đô giao cho Nhị đệ ta cũng

được.”

Ta thở dài tới trước mặt

hắn: “Tử Du tiên sinh, không nói Triệu Như vẫn coi ngài như huynh

trưởng, chỉ bằng giao tình giữa ta và Khổng Minh, cũng sẽ không thể hại

ngài. Ngụy vương trước mắt còn ở Tương Dương, không mấy ngày nữa sẽ tới

đây, ngài về nhà đợi tin tức được không?”

“Tùy ngươi.” Gia Cát Cẩn lại nhắm mắt lại.

Ta trở lại giữa chính

sảnh, đối mặt với mọi người nói: “Các vị nếu như không có gì muốn hỏi

muốn nói, xin mời rời đi, nơi này tạm thời nhường chúng ta sử dụng mấy

ngày. Muốn ở lại giúp Triệu Như trấn an mọi sự, Triệu Như xin ở đây

đợi.”

Không có ai đứng ra, cũng không có ai nói gì, đều một bộ ánh mắt lạnh lùng. Thấy mọi người đều

không nói năng, Trương Chiêu đứng dậy, sửa sang quan mão trên đầu:

“Ngươi bảo bọn họ vào đi.”

Không khí ngưng trọng như vậy, ta cũng không chịu nổi, nghĩ một hồi, thuận theo lời Trương Chiêu, ta nở nụ cười: “Tiên sinh, các ngài không bị thương, không cần cho

người khiêng về chứ? Bảo bọn họ vào làm gì?”

Trương Chiêu cười lạnh :

“Ngươi bảo chúng ta về nhà, đợi Tào Tháo đến, lại đem chúng ta từ nhà ra ngoài. Cũng không thấy phiền sao. Dù sao nhà giam Kiến Nghiệp cũng đủ

lớn, chúng ta vào đó luôn.”

Ta có chút buồn bực:

“Ngụy vương không dặn Như cầm tù các người, về phần sau này đi Lạc Dương hay nơi nào, phải đợi Ngụy vương tới sẽ sắp xếp sau. Cho nên, các vị

tiên sinh trước mắt cứ về nhà đi. Đương nhiên,” ta thoáng nhìn Trương

Chiêu, cố ý dừng lại một chút: “Hắc hắc, nếu các vị tiên sinh muốn cùng

ta đi Lạc Dương làm quan, ta chính là mong còn không được.”

“Ngươi nghĩ cũng đừng

nghĩ.” Trương Chiêu vươn đầu ngẩng cao: “Muốn ta bán mạng cho Tào Tháo,

kiếp sau cũng đừng hy vọng.”

Ta bĩu môi: “Tiên sinh,

ngài từng nhiều lần mắng Triệu Như, có bản lĩnh mới có thể ra sức vì

nước, Như nghe lời ngài nói, thế nào tới lúc này ngài lại thay đổi?”

Trương Chiêu cứng đờ tại chỗ: “Sĩ phu không làm việc cho phường gian nịnh hoạn thần.”

Ta vô cùng uể oải: “Ngài

lại mắng ta. Tiên sinh, bây giờ vẫn còn Đại Hán triều, ngài coi như cống hiến cho triều đình thôi.”

Trương Chiêu cất bước: “Lừa mình dối người. Cống hiến vì triều đình, vậy ta đi Thành Đô còn hơn.”

“Mọi sự không thể nói rõ

ràng, lão tiên sinh đã lớn tuổi, khó có cơ hội hồ đồ, ngài hồ đồ một lần không được sao?” Ta cười cười theo sát sau ông ta, hướng binh sĩ bên

ngoài ra hiệu, bảo bọn họ hộ tống mọi người về nhà.

Trương Chiêu nhìn thấy

động tác nhỏ của ta, hừ một tiếng: “Ta chính là hồ đồ hơn mười năm, nếu

không ngươi sao có cơ hội được. Triệu Như, ta nói cho ngươi biết, ta sẽ

không cúi đầu trước Tào Tháo, cũng sẽ không theo ngươi tới Lạc Dương. Kể từ hôm nay, ta không ra khỏi cửa, trừ phi Tào Tháo hạ lệnh giết ta.”

“Được được được, ngài cứ

quyết định, không ra khỏi cửa thì không ra khỏi cửa, ta sẽ cho người sắp xếp tốt cuộc sống của cả nhà ngài.”

Trương Chiêu dừng bước,

quay đầu nhìn ta chân thành nói: “Triệu Như, ngươi đừng dùng người nhà

uy hiếp ta. Nếu để ta nghe được tin chủ ta táng mạng dưới tay ngươi, ta

sẽ mang cả nhà ra chống đối, cũng sẽ để lại di ngôn, phàm là hậu bối của Trương Chiêu ta, sẽ không tiếc mọi giá tới giết ngươi.”

Ta đổ mồ hôi lạnh, vừa

rồi trong đại đường, lão gia hỏa này vẫn còn nể mặt ta: “Vâng vâng vâng, Triệu Như ghi nhớ trong lòng. Nhưng mà,” ta lôi ông ta đi, vừa đi vừa

thấp giọng nói: “Ngài cũng đừng quá hà khắc như vậy, ta chỉ có thể làm

hết sức. Lòng dạ Bá Phù và Công Cẩn ngài không phải không biết, lỡ bọn

họ tự…”

Trương Chiêu cũng thấp

giọng nói: “Hai người bọn họ cho dù chết, cũng sẽ kéo theo vài người làm đệm lưng, không thể tự tìm cái chết, trừ phi ngươi trước mặt bức bách

bọn họ.”

Ta liên tục gật đầu :

“Ngài cứ yên tâm, chỉ cần bọn họ còn sống đứng trước mặt ta, ta tuyệt sẽ không để bọn họ có cơ hội tìm cái chết.”

“Hừ, ” Trương Chiêu hừ

lạnh một tiếng: “Cho dù ngươi không cho bọn họ chết, Tào A Man có thể

buông tha cho họ sao? So với để bọn họ chịu nhục trước Tào Tháo, không

bằng chết còn hơn.”

Ta thật không còn cách

nào: “Lão tiên sinh, ngài rốt cuộc muốn ta làm thế nào? Ta giữ tính mạng cho bọn họ, ngài nói là khiến bọn họ chịu nhục; ta bức tử bọn họ, ngài

muốn tìm ta tính sổ. Ta thấy, ngài muốn bức tử ta thì có.”

Trương Chiêu thấy trước

mặt không có ai, liền thì thầm vào tai ta: “Tiểu tử ngươi đừng nói với

ta ngươi thật đã giết Thúc Bật nhé.”

Ta le lưỡi, nói nhỏ:

“Tiểu tử lừa ai cũng không thể lừa ngài. Vậy sau này ngài có phải cũng

muốn cùng bọn họ ở một chỗ không?”

Trương Chiêu cười hắc

hắc: “Coi như tiểu tử ngươi còn có lương tâm. Ta già rồi, không muốn

liều mạng nữa, ở thành Kiến Nghiệp này dưỡng già thôi. Từ hôm nay, ngươi cũng đừng tới gặp ta, thỉnh thoảng báo tin cho ta là được rồi. Ôi, hôm

nay đã thay đổi rồi, Chiêu cũng không có sức xoay chuyển trời đất, càng

không có sức chống lại trời, đành đứng nhìn ngươi lăn lộn.”

Ta cảm động, cung kính hành lễ với ông ta: “Triệu Như tất không cô phụ ngài nhắc nhở.”

Trương Chiêu gật gật đầu

đi về phía trước, Tần Dũng thấy ta không nhúc nhích, vội đuổi theo

Trương Chiêu, ta đứng nguyên tại chỗ yên lặng nhìn bóng Trương Chiêu dần biến mất, thở phào nhẹ nhõm một hơi. Chỉ cần Trương Chiêu không dẫn đầu phản kháng, những người khác dễ làm hơn nhiều. Trở lại đại đường, người đã đi hết, vị tự sát kia cũng đã được khiêng đi, người hầu đang dọn

dẹp, lau sàn dưới sự giám sát của binh lính, trên sàn nhà trơn bong

loáng thoáng còn có thể nhìn thấy dấu vết máu tươi để lại. Ta ngơ ngác

ngồi ở đó, trong đầu như một mớ đay rối, tiềm thức lại muốn chuyện phải

đối mặt kia kéo dài lâu một chút.

Trận chiến trong thành

chủ yếu đã xong, Hứa Chử và Từ Hoảng mang theo binh lính thu thập những

người còn chống đối dựa vào mấy vị trí hiểm yếu, Mã Siêu và Thái Sử Từ

thì tới đây. Sau chiến tranh rất nhiều thủ tục phải làm, ta lại không

bình tĩnh nổi để làm mấy chuyện đó, có Mã Siêu ở đây, ta không quản nữa. Đem nơi này giao cho bọn họ xử lý xong, ta lững thững đi ra khỏi phủ

nha, nhìn vầng mặt trời vĩ đại, lại nhìn một nơi cách đó không xa tiếp

tục ngẩn người.

Tần Dũng sau khi đưa

Trương Chiêu về nhà, nhanh chóng trở lại, thấy ta ngẩn người, hắn thở

dài tiến lên gọi ta: “Không tránh được đâu. Đã lâu như vậy, ngài còn

không đi, không chừng sẽ gây ra tai vạ.”

Thật sâu thở dài: “Đúng

vậy, không tránh được. Xe chuẩn bị xong chưa? Hai nhà tổng cộng hơn bốn

mươi người, nếu thêm cả gia nhân và hộ vệ không muốn rời khỏi bọn họ,

tối thiểu phải chuẩn bị hai mươi chiếc xe ngựa.”

Tần Dũng gật đầu: “Kho

hàng sớm đã theo dặn dò của ngài chuẩn bị xong, tôi cũng đã dặn Thương

Lam tới nhà phú hộ trong thành tạm thời trưng dụng mười cỗ xe nữa, Từ

tướng quân cũng để lại tọa thuyền của hắn ở bờ sông, tôi sẽ tự mình dẫn

bọn họ tới Lạc Dương, ngài yên tâm.”

Thành Kiến Nghiệp tuy đã

bị chúng ta chiếm, nhưng một ngày chưa bắt được Tôn Sách, người Giang

Đông sẽ tiếp tục phản kháng, Trương Chiêu bọn họ tuy bị chúng ta trông

giữ, nhưng bọn họ sẽ không hết hy vọng. Trong tình huống này, ta nhất

định phải mang toàn bộ người nhà của Tôn Sách đi ngay sau khi phá được

thành, việc này có lợi rất lớn cho việc ổn định thành Kiến Nghiệp sau

này, còn có thể khiến lòng người Giang Đông giao động. Ta đã biết được,

sau khi Tào quân vây thành, Đại Kiều tỉ tỉ đã đem Tiểu Kiều tỉ tỉ và hài tử vào phủ Ngô hầu, sự quan tâm bảo vệ này tránh cho ta không ít phiền

toái.

Phủ Ngô hầu và phủ nha

Thảo Lỗ tướng quân cách nhau không xa, ngay ngã rẽ là tới, ngẩng đầu

nhìn bức tường oai phong của phủ Ngô hầu, ta cười khổ: “Lo lắng thì sao

chứ? Đừng nói ta còn nhiều việc, cho dù không có việc gì, ta cũng không

cách nào đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo của hai vị tỉ tỉ. Đúng rồi, Tần

Dũng, Thương Lam đã không còn là tiểu Lam trước đây, sau trận này, Mã

Mạnh Khởi nhất định sẽ cho hắn làm tướng quân, chúng ta không thể làm

phiền hắn nữa, cố gắng đừng làm phiền, liên lụy nhiều cũng không tốt.”

“Vâng, tôi hiểu rồi.”

Vừa nói chuyện, chúng ta

đã tới trước phủ Ngô hầu, hai mươi cỗ xe đã sớm chờ ở đầu phố, đại môn

phủ Ngô hầu đã bị ép mở, binh lính vây tròn xung quanh, nhưng trước khi

có mệnh lệnh của ta, binh lính cũng chỉ mở cửa, không tấn công vào. Hộ

vệ phủ Ngô hầu cũng không làm chuyện ngu xuẩn lấy trứng chọi đá, chỉ ở

sau đại môn nhìn chằm chằm ra bên ngoài.

Đầu lĩnh hộ vệ Tôn Lập

thấy ta tới cửa, không nói lời nào, đao nắm chặt trong tay. Ta đứng ở

cửa, bình ổn lại cảm xúc của mình, khom người nói với Tôn Lập: “Xin Tôn

huynh bẩm báo với Đại Kiều phu nhân, Triệu Như cầu kiến.”

Tôn Lập trừng mắt nhìn ta trong chốc lát, tiến lên hai bước: “Triệu công tử, lời hứa trước kia

của ngài còn tính không?”

Ta gật đầu: “Triệu Như cho tới bây giờ nói lời giữ lời.”

Tôn Lập cũng gật đầu: “Vậy được, ta tin ngài như cũ.” Rồi xoay người chạy vào phía trong.

Không bao lâu, Đại Kiều

và Tiểu Kiều tỉ tỉ song song xuất hiện trong tầm mắt ta, ánh mắt các

nàng nhìn ta cũng không có oán hận, chỉ có lạnh lùng, phía sau các nàng

còn có gia nhân trong phủ và phu nhân Tào thị cùng hài tử của Tôn

Khuông. Đợi các nàng tới gần, hộ vệ Ngô phủ tiến lên bảo vệ các nàng

phía sau, Đại Kiều đẩy hộ vệ trước người tránh ra, bước tới trước mặt

ta: “Cả nhà lớn nhỏ đều ở đây, Như đệ định làm thế nào?”

Tuy rằng giọng nói lạnh

lẽo và nhạo báng của Đại Kiều khiến ta run sợ, nhưng một tiếng Như đệ

thiếu chút khiến ta rơi lệ, ta cũng bất chấp nhiều chuyện, quỳ gối trước mặt nàng: “Tỉ tỉ, chuyện đã thế này, không biết tỉ tỉ còn tin ta

không?”

“Tin thì sao? Không tin thì sao?”

Ta cười khổ, đúng vậy,

tin hay không tin kết quả vẫn vậy. Nhưng mà, ta vẫn muốn các nàng yên

tâm hơn một chút: “Tỉ tỉ nếu tin ta, vậy cùng Tần Dũng tới Lạc Dương đợi ta trở về, nếu không tin cũng phải đi, nhưng tỉ tỉ sẽ khó chấp nhận hơn mà thôi.”

Đại Kiều liền hỏi: “Nếu không thể không đi, tại sao nói chuyện tin hay không tin?”

“Tỷ, Bá Phù không giết

ta, ta cũng sẽ bảo vệ Bá Phù và Công Cẩn, cũng sẽ bảo vệ người hai nhà,

nhưng hai nước giao chiến, kết quả không thể tránh được, xin tỷ tạm thời tha thứ cho ta. Tỉ tỉ tin ta, xin giúp Như thuyết phục mọi người đừng

tự làm tổn thương chính mình, chỗ ở tại Lạc Dương ta đã sắp xếp xong,

nhất định không khiến mọi người chịu giày vò khổ sở, điểm này cũng xin

tỷ tin ta.”

Đại Kiều cũng không đồng

ý, mà chậm rãi đưa tay về phía ta: “Triệu Như, ngươi bây giờ đường đường là Chiến thần Đại tướng quân, không phải là công tử phủ nhà ta nữa,

không cần phải hành đại lễ với ta, đứng lên đi!”

Ta cắn chặt môi, ép mình

không được khóc lên: “Tỉ tỉ hận ta, bất luận là đánh là mắng, Triệu Như

cũng không dám nói không, nhưng Như xin tỷ, cầu tỷ và mọi người đi cùng

Tần Dũng, ta cam đoan không để mọi người xảy ra chuyện gì.”

“Cha ta thì sao? Ngươi

bắt chúng ta đi rồi, cha ta xử lý thế nào? Ta hận ngươi.” Theo tiếng

quát oán hận, Tôn Thiệu từ sau Đại Kiều xông ra đánh về phía ta.

“Thiệu nhi không được vô lễ.” Đại Kiều vội vã vội vươn tay giữ Tôn Thiệu lại.

Tôn Thiệu vùng vẫy: “Mẫu thân thả con ra, con muốn liều mạng với hắn.”

Đại Kiều cố chấp ta đã

nghĩ đến, nàng không đi những người khác cũng sẽ không đi, khuyên tiếp

chỉ lãng phí thời gian. Nghĩ một hồi, ta đưa tay đoạt lấy Tôn Thiệu

trong tay Đại Kiều, giữ chặt hai tay nó, không để ý nó giãy dụa giao cho Tần Dũng: “Thiệu nhi, thúc thúc biết ngươi hận ta, ta không dám nói

chuyện khác, chỉ có thể cam đoan với ngươi, thúc thúc tuyệt đối không

hại phụ thân ngươi, ta nhất định giao lại hắn hoàn chỉnh cho ngươi.”

Tôn Thiệu vùng vẫy trong

ngực Tần Dũng, nhưng nửa phần cũng không thể động đậy, miệng vẫn chửi

bới, Tần Dũng hơi cười lại, sau đó nhấn nhẹ vào cổ nó một cái cho nó

ngất đi. Đại Kiều kinh hô một tiếng định tiến lên, ta vội chặn nàng: “Tỉ tỉ, Tần Dũng không thương tổn Thiệu nhi, nhưng để nó mắng mãi như thế

không ổn. Tình thế trước mắt đã vậy, xin tỷ nhanh chóng khởi hành.”

Vừa dỗ dành vừa lừa gạt,

lại thêm có Tôn Thiệu trong tay, Đại Kiều dù muốn phản kháng cũng không

làm được gì, nàng nghĩ một hồi, không thèm nói với ta câu nào, hướng ra

ngoài bước đi. Nàng dẫn đầu, người trong phủ đều lướt qua ta đi ra cửa,

Tiểu Kiều ôm nhi tử Chu Lan của Chu Du lúc đi qua ta dừng lại một chút,

muốn nói gì lại thôi. Ta hiểu ý nàng, cũng không nói gì, chỉ khom mình,

Tiểu Kiều không do dự nữa, cũng theo đi ra ngoài.

Theo sau Tiểu Kiều là Tôn Thượng Hương, nàng ôm hài tử, nhìn ta mang vẻ mặt ngây ngốc nhìn nàng,

liền lườm ta một cái: “Ta không cho phép bọn họ dùng ta tổn thương Sĩ

Nguyên, cũng không cho phép các ngươi thương tổn đại tẩu của ta.”

Ta cười khổ, đối với vị

Thất tẩu này, ta chỗ nào dám đắc tội: “Thất tẩu đùa rồi, huynh đệ ta

không dám vô lễ với các ngươi, về Lạc Dương ngươi sẽ biết. Dù sao Thất

ca ta ở ngoài tác chiến, ngươi đồng ý, vậy mang hài tử hồi phủ ở Lạc

Dương cũng vậy thôi.”

Tôn Thượng Hương gật đầu: “Ta chính là có ý đó.”

Ta cúi đầu thật sâu, tỏ

vẻ mọi thứ đều tùy nàng. Đợi Đại Kiều cùng người nhà đều đã lên xe, ta

mới đưa mắt nhìn đám người Tôn Lập. Đã không còn đối tượng hộ vệ, Tôn

Lập dẫn đầu ném binh khí xuống, rời cửa phủ đứng cạnh xe ngựa, thể hiện

lập trường của mình. Tiếp theo liền có hộ vệ cũng ném binh khí đi ra

ngoài.

Nhiều người không thể

cùng lúc đi theo, đưa bọn họ trói lại một đường giải tới Lạc Dương cũng

không được. Nghĩ một hồi, ta tới bên cạnh nói với Tôn Lập: “Tôn huynh,

nếu các ngươi đồng ý, vậy về nhà trước đi, không thì tới Khúc A cũng

được.”

Tôn Lập ngẩn ngơ: “Ngươi thả ta đi?”

Ta gật đầu: “Phải, an

toàn của các phu nhân đã có Tần Dũng phụ trách, ngươi không cần lo lắng. Bá Phù ở Khúc A, ngươi mang tình hình ở đây nói cho bọn họ biết cũng

được. Ngươi còn có thể truyền lời giúp ta, nói Triệu Như tuy muốn gặp

lại Bá Phù huynh trên chiến trường, nhưng càng mong chờ huynh có thể từ

bỏ hết thảy, theo Triệu Như rong chơi giang hồ.”

Tôn Lập nhìn xe ngựa,

nghĩ một chút rồi gật đầu: “Được, ta sẽ chuyển lời. Ai muốn cùng ta đi

Khúc A thì theo ta. Triệu công tử, cáo từ. Nếu ngày khác gặp lại trên

chiến trường, Tôn Lập cũng sẽ không thúc thủ chịu trói.”

Ta cười ảm đạm: “Ngươi

không phải là đối thủ của ta, ta sẽ không đấu với ngươi trên chiến

trường. Bá Phù cũng sẽ không cho phép ngươi quyết đấu với ta đâu. Nhưng

mà, lần sau gặp lại, Tần Dũng sẽ sắp xếp tốt cho ngươi cùng các huynh

đệ, chúng ta ở bên nhau mấy năm, tình cảm cũng không chỉ là quen mặt,

Triệu Như sẽ không bạc đãi mọi người.”

Tôn Lập trừng mắt, muốn

nói cái gì lại nhịn xuống, xoay người đi tới đầu phố. Ta nhìn bóng lưng

hắn phất tay với Tần Dũng, hắn cười: “Yên tâm, có tôi sắp xếp.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc
Chương 246

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 246
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...