Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cùng Tào Tháo nói

chuyện một phen, khúc mắc hóa giải, cũng xác định rõ phương hướng sau

này, ta ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, thật sự là một người cũng không gặp,

một chuyện cũng không làm, hoàn toàn buông lỏng tinh thần. Tháng chạp

hoa mai tản ra mùi hương thơm ngát, ngẫm lại thật buồn cười, sau khi xây nhà dựng cửa xong, vài năm nay đây là lần đầu ta ở nhà qua năm, lần đầu tiên dưới tàng cây mai thổi sáo. Tỉ tỉ quả thật may cho ta mấy bộ nữ

trang, nhưng mà, ta chỉ có thể khôi phục thân phận vào buổi tối, nhìn

hình ảnh mơ hồ dưới ánh nến trong gương đồng, ta chỉ thấy ánh mắt ngạc

nhiên của tỉ tỉ. Tơ gấm hoa phục trên người, cổ áo gập xuống, tơ lụa đỏ

khiến màu da trên gáy càng trở nên trắng nõn, làn tóc rối đen thẫm hạ

xuống che bớt khuôn mặt nhợt nhạt ít huyết sắc, liên tục phủ phấn khiến

da mặt ít được tiếp xúc với ánh mặt trời, nhợt nhạt dị thường, hàng mi

dày trên gương mặt một người đàn ông quả thật quá nhu mỹ, nhưng hiện tại lại hòa hợp che đi đôi mắt hai màu đen trắng rõ ràng, khẽ rung lên một

mùi vị khó xác định. Nhìn thế nào cũng quá ôn nhu, không có một chút khí khái anh hùng.

“Tỉ tỉ, ta thật sự đẹp sao?”

Nhìn gương mặt có phần xa lạ trong gương, ta rất không tự tin hỏi. “Đâu

phải chỉ là xinh đẹp, Như nhi, muội rất đẹp. Vẻ ngoài như vậy lại phải…

Muội về sau ở nhà cứ mặc nữ trang đi, nếu không cứ kéo dài như vậy, thân thể muội sẽ không chịu nổi.” Trâu tỷ tỷ nhẹ giọng than tiếc khiến ta

cũng có một tia hối hận. Tuổi ngày càng lớn, để che dấu tung tích, ta đã dùng mọi thủ đoạn, bó chặt người lại không phải nói, giọng nói cũng

phải dùng thuốc làm cho khàn đi. Cũng may hiện nay giới thượng lưu ưa

dùng màu sắc, trát các loại phấn, ngoại hình của ta thật giống hạng

người trần tục, nhưng lại rất hợp với thân phận thương nhân của ta, tự

nhiên một thân trắng bệch sẽ rất kỳ quái.

“Tỉ

tỉ, tỷ nói cũng đúng. Nhưng mà ở đây không được, nhà quá nhỏ, ta phải đề phòng người khác nhìn thấy, cho dù là tỳ nữ của tỷ cũng không thể biết

bí mật của ta. Tỉ tỉ, tỷ thích Lạc Dương không?” Trâu tỷ vẻ mặt khó

hiểu: “Lạc Dương? Tỷ chưa đến bao giờ.” Ta vuốt ve da mặt, hơi thô ráp,

xem ra trong phấn phải cho thêm ít dược thảo làm dịu: “Lạc Dương vốn là

kinh thành cũ, là chỗ ở ban đầu của Hoàng đế, đáng tiếc bị Đổng Trác hỏa thiêu một phen. Tỉ tỉ, ta vẫn có một tâm nguyện, xây dựng lại Lạc

Dương. Ta bảo họn họ đầu xuân sẽ chọn mua một mảnh đất ở Lạc Dương, xây

một ngôi nhà lớn cho chúng ta. Nhà sẽ có lầu các hoa viên thật lớn,

trong hoa viên có bốn mùa hoa tươi, lại xây một tòa thủy tạ, một khoảnh

rừng mai, tỉ tỉ thích nhất hoa sen, muội lại thích nhất hoa mai, thứ

chúng ta yêu thích đều có đủ, được không?”

Ánh

mắt Trâu tỷ đã ngập tràn mong đợi: “Thật vậy sao? Nếu có một ngôi nhà

như vậy thật quá tốt. Như muội nói, lúc muội ở nhà sẽ đem hoa viên đóng

cửa lại, chỉ có chúng ta hai người, muội không cần sợ lộ thân phận nữa,

tỉ tỉ rất thích nghe muội thổi sáo. Tỷ đánh đàn, muội thổi sáo…” Nhìn

ánh mắt tỉ tỉ dần trở nên ảm đạm, ta hiểu rõ tâm tư của nàng: “Tỉ tỉ,

thời gian cũng đã qua lâu, tỷ đã nghĩ kỹ chưa? Có muốn ta nói chuyện với chủ công, để ông ấy đón tỷ vào phủ không?” Trâu tỷ cười chua xót: “Ta

đã nghĩ nhiều rồi, không được đâu. Muội không biết sao? Đinh phu nhân

qua đời rồi, nàng đến chết cũng không tha thứ cho Tào công, đối với ta

đương nhiên hận thấu xương. Nếu đại công tử không chết, có lẽ còn có

thể… Từ sau khi Đinh phu nhân qua đời, Tào công chưa từng đến đây. Thôi

quên đi, có muội chăm sóc cẩn thận cho ta như vậy, cuộc đời ta cũng đủ

thư thái rồi.” Ta cũng chỉ cười khổ không nói. Tào Tháo hoa tâm mọi

người đều biết, ông ta không tìm Trâu tỷ nữa, một nửa là áy náy với Đinh phu nhân, một nửa khác chẳng phải để tránh đồn đại chuyện của ta và ông ta sao, là một nữ nhân yếu ớt, Trâu tỷ có ta vì nàng che nắng che mưa,

cũng đủ may mắn rồi.

Ta ở nhà hưởng thụ cuộc

sống ấm áp hiếm hoi, Tào Tháo từng cho người tới tìm một lần, bị Trâu tỷ chặn lại đuổi về, ông ta cũng không nghĩ gì, chỉ nghĩ ta mệt mỏi vì

bệnh, cũng không có chuyện gì gấp gáp. Tam ca cũng từng tới, không ngoại lệ bị chặn lại, gặp phải Trâu tỷ mặt lạnh nói: “Ngươi muốn mệt chết

Tiểu Như hả!” Quách Gia xấu hổ trở về, ta nghe Trâu tỷ kể lại vẻ mặt xấu hổ của hắn liền cười lớn: “Tam ca trước mặt tỷ muội chúng ta chỉ có thể ăn khổ mà thôi.”

Trâu tỷ cười: “Các huynh

trưởng của muội ngốc thật, nhiều năm như vậy mà không hoài nghi chút

nào, Phụng Hiếu kia là quỷ gì đó, cũng bị muội lừa.” Ta cười trộm không

thôi: “Hắn chính là ca ca muội kết bái đầu tiên, lúc ấy muội mới mười

một, mười hai tuổi, đến trước là chủ, căn bản không ngờ tới đâu. Con

người luôn theo thói quen để nhìn nhận mọi việc xung quanh mà! Đến như

tỉ tỉ, nếu lúc đó không phải ngoài ý muốn, tỷ có thể ngờ được không?”

Trâu tỷ lắc đầu: “Sao có thể ngờ được? Người xông vào quân doanh, hùng hùng

hổ hổ, ai ngờ muội là nữ?” Cùng lắm cảm giác thân thể muội yếu ớt thôi.” Ta đắc ý cười: “Đúng vậy, cho nên muội căn bản không sợ bọn họ nhận ra, huống chi muội còn hóa trang kỹ như vậy. Tỷ tỷ tốt, tính mạng của muội

nằm trên tay tỷ, tỷ đừng hại ta nhé.” Trâu tỷ tỷ thương tiếc vuốt tóc

ta: “Hại muội, khác nào hại ta. Với lại, muội nói thế nào cũng là ân

nhân cứu mạng ta, muội yên tâm, tỉ tỉ sẽ không làm lộ ra nửa lời.” Ta

đương nhiên yên tâm, rời khỏi ta, nàng cũng chẳng còn gì.

Ta nghỉ ngơi hưởng thụ đủ rồi, lúc trở lại đã là bảy ngày sau. Hôm nay, ta trước tiên tới khai thông cho đám Tam ca, Giả Hủ, bọn họ sau khi biết

ta nội đàm với Tào Tháo, rồi trốn trong nhà dưỡng bệnh, lại không biết

chúng ta nói gì, vài ngày qua vô cùng vội vã. Ta đem tâm sự hôm đó giữa

hai người nói tóm tắt lại cho bọn họ, trọng điểm đương nhiên ở giấc mộng kia của Tào Tháo. Mọi người nghe được miệng vểnh lên, hơn nửa ngày,

Tuân Du bật cười: “Trời ạ, mất công khổ tâm suy nghĩ lâu như vậy. Vậy

thì tốt rồi, ngươi làm chuyện gì cũng không sao nữa. Xem ra, đợi ngươi

về rồi sẽ đứng vào hàng tam công, ta phải nịnh bợ ngươi một chút.” Ta

tức giận đấm hắn: “Ông đây là nịnh bợ ta sao? Lớn như vậy rồi còn đùa

kiểu đó, ta mà được ban hàng tam công, đầu tiên sẽ rút lưỡi của ông,

không cho ông nói hươu nói vượn.” Tuân Du lập tức giả bộ sợ hãi, mọi

người đều cười lớn.

Giải quyết xong tâm bệnh của mọi người, ta tới gặp Lữ Bố. Nhìn vẻ mặt hạnh phúc thỏa mãn của hắn, ta ngây người một lát mới nhớ ra mục đích tới đây. Tự mình tiếp nhận lễ

vật chúc mừng của ta rồi, Lữ Bố nắm tay ta kéo đi: “Đi, ta dẫn ngươi tới xem tiểu gia hỏa, rất thú vị nhé, so với Thiền nhi ngày trước còn đáng

yêu hơn.” Thú vị? Lớn rồi còn vậy, ta thấy ngươi mới thú vị. Ta cười một tràng cùng Lữ Bố tới nhà Tào Hưu, mới vào nhà đã nghe được tiếng khóc

chói tai.

Lữ Bố đắc ý khoe khoang: “Thế nào,

tiểu gia hỏa trời sinh tiếng khóc mạnh mẽ, giống hệt ta trước đây.” Ta

thổi phù một tiếng bật cười: “Ngài trước đây? Ôn hầu, ngài lúc ấy nhỏ

như vậy lại biết mình khóc lớn thế nào sao? Làm sao so sánh được?” Lữ Bố cười: “Mẹ ta kể, lúc ta khóc giọng đặc biệt lớn, cách vài dặm đều nghe

được.” Ta trợn mắt: “May mắn, tiểu gia hỏa này không giống ngài, nếu

không người ngoài đường đều bị dọa chạy hết.”

Lữ Bố chưa kịp nói gì, đã nghe phía sau có người tò mò hỏi: “Ai dọa người

trên đường chạy mất vậy? Đâu có đâu.” Chúng ta quay đầu lại nhìn, thấy

Tào Tháo đang bước vào. Vội vã tiến lên chào, ta đem lời Lữ Bố vừa nói

kể lại một lượt: “Cho nên thần mới nói tiểu hài tử này không giống Ôn

hầu giọng lớn, nếu không người trên đường đều bị dọa chạy.”

Tào Tháo cười ha hả: “Ngươi đó, chỉ thích trêu người, nói về trò khua môi

múa mép, Phụng Tiên kém xa ngươi. Phụng Tiên, ngươi học mấy huynh trưởng của hắn đi, nói không được thì đánh, xem miệng hắn lợi hại đến thế

nào?” Ta giả bộ sợ hãi nói: “Không được, chủ công, sao ngài lại nói cho

người khác phương pháp này chứ? Ôn hầu mà động tay thần làm sao chịu

nổi.” Lữ Bố cùng Tào Tháo đều cười ầm lên.

Thấy

ba người chúng ta cùng vào, Tào Hưu vội cho người bế bé con tới. Tên

tiểu tử này thật xinh đẹp, đúng là có bóng dáng của Lữ Bố, lực bàn tay

nhỏ bé rất mạnh, nằm trên tay Lữ Bố, ngón tay nhỏ nắm chặt lấy tay ta

không thả, khiến chúng ta đều cười lớn. Ta sờ mặt đứa bé cười nói: “Tiểu tử, nhanh lớn lên nhé, ông ngoại con đang chờ đem một thân bản lĩnh

truyền lại cho con đó!” Lữ Bố ôn nhu nhìn tiểu bảo bối trong ngực, tiếp

lời ta nói: “Đúng vậy, sau khi lớn lên, ông ngoại sẽ dạy ngươi thành một kẻ thật lợi hại. Có điều, con cũng phải cùng Triệu tiên sinh học hỏi

nữa, phải trở thành một đại tướng văn võ song toàn.”

Ta cùng Tào Tháo nhìn nhau, đều thấy nụ cười trong mắt đối phương, Lữ

Phụng Tiên này lại muốn kéo ta vào, muốn ta làm thầy dạy cho cháu hắn

sao? Ta cùng hắn nói chuyện một lần, xem ra đã dạy hắn thông minh ra.

Hiện tại ngươi đã có ý, ta không thể giả bộ hộ đồ, nhìn Tào Tháo, ông ta nhẹ nhàng gật đầu, ta cười với Lữ Bố nói: “Ôn hầu đừng chỉ nói chơi,

hài tử có linh tính không thể lừa bịp đâu. Như vậy cũng được, ngài dạy

võ, ta dạy văn. Đương nhiên, lúc ta không có ở đây, bảo nó tới chỗ Tam

ca học cũng được, nhưng mà đừng để nó học tật xấu háo sắc của Tam ca.”

Lữ Bố vốn đang vui vẻ, thần sắc chợt có chút xấu hổ.

Tào Tháo liếc mắt nhìn ta một cái: “Đừng có khoa trương thế, vừa nói mồm

mép ngươi lợi hại, đã nói hươu nói vượn rồi.” Ta cười, chính là cố ý nói vậy, mục đích là nhắc nhở Lữ Bố, nhưng tâm tư của ông ta cũng hiểu rất

rõ, tật xấu của ông cũng phải thay đổi đi, háo sắc không phải chuyện gì

đáng tự hào. Có điều, Tào Tháo làm người tốt, ta chỉ có thể im lặng.

Từ nhà Tào Hưu đi ra, ta cười hỏi Lữ Bố: “Ôn hầu đã suy nghĩ cẩn thận

chưa, có đồng ý mang binh xuất chinh không?” Lữ Bố cười nói: “Ta cũng

không thể ở chỗ minh công ăn không ngồi rồi! Cứ rảnh rỗi thế này ta cũng không thích.” Ta mỉm cười: “Trương đại tư mã đánh trận đã mệt, nghe ta

khuyên quyết định đại ẩn trong triều, đây cũng là tính cách của ông ấy.”

Ánh mắt Lữ Bố sáng ngời nhìn Tào Tháo nói: “Minh công đã nói rõ với Bố, tôi cũng xin nói với ngài, Bố từ nay về sau là thuộc cấp của ngài, sẽ không một mình mang binh xuất trận, xin minh công hiểu rõ ý tứ của Bố.” Ta

nhìn Tào Tháo cười, khúc mắc của Lữ Bố vẫn chưa hoàn toàn hóa giải. Tào

Tháo thở dài: “Ta hiểu rõ tâm ý Phụng Tiên, yên tâm đi, ta sẽ không ép

ngươi. Ngươi đồng ý ở bên cạnh ta, ta đã thỏa mãn rồi.” Lời nói thật

hay, nhưng ánh mắt vừa lóe lên của ông ta không giấu được ta, quá giảo

hoạt.

Ngồi trong xe Tào Tháo, ta thở dài: “Ôn

hầu vẫn chưa nghĩ thông hết, vẫn sợ ngài hoài nghi. Thần lúc này mới

biết, nước miếng cũng có thể khiến người ta chết đuối, may mà thần da

mặt dày, không sợ người khác phỉ nhổ.” Tào Tháo cười: “Ngươi không phải

da mặt dày, là đạo hạnh sâu. Tử Vân, ta cảm thấy Phụng Tiên rất nghe lời ngươi, tôn sùng ngươi, nghe hắn hôm nay mời ngươi dạy tiểu hài tử, có

cảm giác như phó thác hậu sự.”

Ta à một tiếng:

“Đúng vậy, thần cũng có cảm giác này. Ôn hầu có chút mỏi mệt, xem ra chủ công phải tìm cho hắn vài chuyện tốt để làm mới được, tránh cho hắn

tiếp tục uể oải, đáng tiếc lắm, đao thương cất vào kho cũng sẽ rỉ sét.”

Tào Tháo gật đầu: “Ngươi nói đúng, có điều bản thân Phụng Tiên yêu cầu

không để mình tự mang binh, ta cũng không thể làm hắn phật ý, trước tiên đành vậy đã!”

Ta cười khúc khích: “Chủ công, ở

trước mặt thần không cần giả bộ, thần thấy ngài đối với yêu cầu này rất

cao hứng, ha ha, siêu cấp đại hộ vệ.” Tào Tháo nghiêm túc nhìn ta:

“Ngươi lại nghĩ lung tung. Ta đồng ý với Phụng Tiên cũng là vì để hắn an tâm. Ngươi phải biết vốn dĩ Phụng Tiên đi theo bên cạnh Đinh Nguyên và

Đổng Trác, ta hiện giờ đồng ý cho hắn ở bên người, đây là một loại tin

tưởng. Vì quyết định này, đã có vài người chạy tới can gián, bọn họ sợ

ta trở thành quỷ hồn thứ ba trong tay Lữ Bố.”

Chuyện này ta thật không nghĩ tới, cẩn thận ngẫm lại, Tào Tháo đúng thật là có để ý. Ta xấu hổ cười: “Ngại quá, thần nghĩ sai rồi, còn tưởng ngài

không muốn để Ôn hầu một mình xuất binh!” Tào Tháo lắc đầu thở dài: “Ta

thật đa nghi như vậy sao? Đến ngươi cũng nghĩ vậy?” Ta le lưỡi: “Hì,

không suy nghĩ kỹ thôi. Vẫn là chủ công lòng dạ rộng lượng, có điều,

thần thấy Ôn hầu bây giờ còn chưa chắc đã hiểu dụng tâm lương khổ của

ngài.”

Tào Tháo lắc đầu cười: “Ngươi đó, được

buông lỏng lập tức vô pháp vô thiên. Hôm nay sao lại nói như vậy? Phụng

Tiên hiện giờ căn bản không tìm nữ nhân bên ngoài, Phụng Hiếu cũng bị

ngươi quản gắt gao. Nhân tiện, Tử Vân, ngươi bao giờ mới lập gia đình?

Trâu thị nếu không thể làm nữ nhân của ngươi, ngươi cũng có thể đi tìm

chính thất phu nhân.”

Ta cười cười: “Trâu tỷ

chính là tỉ tỉ của thần, đối với nàng thần rất tôn trọng. Về chuyện lập

gia đình, chủ công, Hoắc đại tướng quân từng nói: Hung Nô chưa diệt, sao có thể thành gia lập thất. Thần cũng nói như vậy, chủ công chưa thống

nhất được thiên hạ, thần quyết không lập gia đình.” Tào Tháo dở khóc dở

cười: “Ngươi muốn so với ông ta cái này? Kỳ thật ta cũng hiểu rõ ngươi

nghĩ gì. Thân phận của ngươi lúc này quá khó, lấy một bình dân nữ tử

ngươi lại không cam lòng, kết hôn với một danh môn khuê tú, người ta lại chướng mắt một thương nhân như ngươi, còn chưa nói danh tiếng của ngươi ở ngoài thật không tốt.”

Ta cười lớn: “Ai nói

nhà danh môn chướng mắt thần? Chủ công, Ngô lão phu nhân muốn đem Tôn

Nguyệt gả cho thần đó! Là người của Tôn gia, đường muội của Tôn Bá Phù!” Tào Tháo tò mò nhìn ta: “Có chuyện này sao?” Ta cười, đem mưu kế của

Ngô lão phu nhân kể lại với Tào Tháo: “Chủ công, Lão phu nhân này và

Trương Tử Bố thật cáo già. May mà thần có Trâu tỷ để che dấu, cái này

gọi là làm việc tốt được hậu đáp.” Tào Tháo cũng cười: “Cũng bởi vì

không thành công, nên mới đem ngươi biến thành Công tử phủ Ngô hầu.

Trương Tử Bố này thật có bản lĩnh, lợi hại.”

Ta

chầm chậm nói: “Ông ta lợi hại cũng không đảm đương được. Bá Phù sẽ

không nghe lời bọn họ cướp ép thần ở lại, thần cũng không sợ bọn họ.

Thương thế của Bá Phù hẳn đã khỏi rồi, chủ công có nhận được tin tức từ

Giang Đông không?” Tào Tháo nhẹ thở dài: “Ngươi thật sự không bỏ được

hắn. Giang Đông không có hành động gì, có điều ta nhận được mật thư của

Lý Thuật, hắn muốn hiến Lư Giang, ngươi cảm thấy thế nào?”

Lý thuật? Người này ở Lư Giang quan hệ rất tốt với Tôn Phụ, đáng lẽ phải

rất trung thành với Tôn Sách, sao lại nảy ra ý phản bội? Ta nghi ngờ hỏi Tào Tháo: “Theo thần biết, Lý Thuật rất khâm phục Bá Phù, sao có thể

phản bội được?” Tào Tháo cười: “Chuyện này khó nói, có điều hắn không

nói dối, Giang Đông không cần lừa gạt ta như vậy. Đúng rồi, việc Tôn

Phụ, ngươi biết rõ không?”

Ta gật đầu: “Rất rõ,

ông ta cho rằng Bá Phù đã chết, cảm thấy Tôn gia không ai có thể bảo vệ

Giang Đông, nên từng phái người muốn liên hệ với ngài, có điều bị phát

hiện. Bá Phù không giết ông ta, nhưng lại giam lỏng, cái này cũng đúng.

Đúng rồi, ngài vừa nói thần đã hiểu ra. Lý Thuật cùng Tôn Phụ quan hệ

rất tốt, cùng Tôn Phụ là một dạng, rất xem thường Nhị công tử Tôn Quyền. Xem ra, hắn cùng Tôn Quyền có bất hòa ở Lư Giang, cứ nghĩ như vậy, hắn

tới nương nhờ chủ công là phải. Có điều, chỉ sợ hắn không phải đối thủ

của Tôn Quyền, chủ công nếu đồng ý thì phái người ngầm bày kế cho hắn

thôi, giờ còn chưa phải lúc lấy Lư Giang, chúng ta không thể để Bá Phù

lấy cớ bắc thượng. Người kia không chịu nổi tịch mịch đâu.”

Tào Tháo gật đầu: “Ngươi nói rất đúng, trước mắt không nên gây mâu thuẫn

với Giang Đông. Về phần Lý Thuật, hắn muốn làm ầm ỹ thì cứ làm, ở Lư

Giang càng náo nhiệt càng tốt, ta không muốn nhúng tay, coi như không

biết người này. Như vậy cũng để Giang Đông không nói được gì.” Ta bĩu

môi: “Chủ công, ngài giảo hoạt quá, cũng rất độc tâm, người ta thật tâm

quy thuận mà, ngài làm như vậy là đẩy hắn tới chỗ chết.”

Tào Tháo cười: “Người này bản thân vì lợi riêng ruồng bỏ chủ cũ, không phải người tốt gì, không nhận không sao cả. Hắn thật không đấu lại được Tôn

Quyền, có bản lĩnh trốn được đến đây, ta sẽ an trí cho hắn. Còn bảo

chúng ta chủ động liên hệ với hắn, khẳng định không được. Hắn động thủ

quá sớm, nếu vài năm nữa, đợi chúng ta yên ổn phương bắc rồi mới tới thì đúng là cơ hội tốt.” Ta cười: “Chủ công nói cũng đúng, thời điểm này Lý Thuật làm phản thật không đúng lúc, thế này vậy, thần tìm người lặng lẽ nhắc nhở hắn một chút, chỉ mong hắn là người thông minh.”

Tào Tháo gật đầu: “Ngươi nghĩ rất chu đáo, cứ sắp xếp cẩn thận. Đúng rồi,

ngươi cũng đã khỏi bệnh, nghỉ ngơi đủ rồi nhỉ. Ngày mai tới đây, ta bảo

bọn Văn Nhược tới bàn chính sự.” Ta cười: “Thần vẫn làm chính sự mà.

Ngày mai thần sẽ qua, dù sao còn một thời gian nữa ngài mới xuất chinh

bắc thượng, thần sẽ ở lại Hứa Đô thêm vài ngày.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...