Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Chương 101

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc Trình Phổ, Chu

Du gặp được đám tàn binh bại tướng kia, đã là bốn ngày sau cuộc chiến ở

Hu Dị. Nhìn Hàn Đương đang tự trách mình, Chu Du đầu óc trống rỗng,

Trình Phổ vội vã lắc vai Hàn Đương: “Chủ công đâu rồi? Rốt cuộc sao lại

thế này? Chủ công sống chết chưa biết, ngươi về đây làm gì? Các ngươi vì sao không đi tìm?” Hàn Đương vô cùng xấu hổ: “Tôi đáng chết, Lăng tướng quân đã mang người đi tìm, tôi… Nếu như không phải dẫn binh mã trở về,

tôi nào có mặt mũi về đây nữa?”

Chu Du cố kiềm

chế, trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn Hàn Đương chậm rãi hỏi: “Trong quân sĩ

có ai biết tình hình của chủ công không? Các ngươi đã hỏi qua chưa?” Hàn Đương khóc rống lên: “Hỏi rồi, đều đã hỏi, toàn bộ binh lính chủ công

đem ra ngoài nghênh địch đều bị giết, không ai trở về. Có điều, trên

đường đi chúng tôi cũng không nghe được tin tức của chủ công.” Chu Du

sắc mặt tái xanh, cúi đầu nghĩ một lát, rồi nhìn Trình Phổ nói: “Đô đốc, ngài giữ ở đây, tôi tự dẫn người đi tìm chủ công, không có tin tức

nghĩa là tin tốt, nếu không, Tào quân sớm đã ào tới, không lý nào bỏ qua cơ hội tốt như vậy.” Trình Phổ lắc đầu: “Không, ngươi ở lại, ta dẫn

người đi.”

Chu Du lần đầu tiên mất khống chế

trước mặt Trình Phổ, lạnh lùng nói: “Lão tướng quân, tung tích Bá Phù

không rõ, ngài bây giờ là chủ soái tam quân, lần này là đi vào bên trong lòng địch, không phải đi theo một đội quân lớn, mà là cải trang tìm

người, ngài làm sao có thể mạo hiểm. Coi giữ đạo quân này mới là quan

trọng!” Hàn Đương lập tức nói: “Tôi đi với ngài.” Chu Du lắc đầu: “Ngươi cùng Lữ tướng quân ở lại đây, các người đều bị thương, nếu ta đoán

không lầm, sắp tới còn một hồi đại chiến.” Nhìn thái độ của Chu Du, mọi

người không nói gì nữa, Trình Phổ cũng chỉ biết gật đầu.

Trước khi đi, Chu Du nói với Trình Phổ: “Quân ta đại bại, chủ công không có

mặt, nhân tâm không ổn định, lỡ như có chuyện gì, lão tướng quân hãy

mang binh trở về Khúc A đi! Xem ra Tào Tháo rất coi trọng nơi này, tướng lĩnh đều không tầm thường, tin tình báo của chúng ta không được chính

xác. Ta đoán Tào quân còn có động thái khác, ngàn vạn lần phải cẩn

thận.” Trình Phổ suy tính: “Vậy ta ở đây đợi ngươi mười ngày, mười ngày

sau không có tin tức các người, ta sẽ lui binh.” Chu Du gật đầu, mang

theo Chu Trị cùng hơn trăm người rời đi.

Chu Du

tính không sai chút nào, Tào quân quả thật không dễ dàng cảm thấy thỏa

mãn. Ngày thứ tư sau khi Chu Du đi, Trình Phổ nhận được tin thám báo,

Cao Thuận cùng Hàn Hạo tự mình dẫn một vạn năm ngàn binh hướng tới Quảng Lăng. Trình Phổ tuy rằng nắm trong tay bốn vạn đại quân, nhưng lại ứa

mồ hôi lạnh. Ông ta từ chỗ Hàn Hạo, Lữ Phạm đã hiểu rõ lợi hại của Hãm

Trận Doanh, binh sĩ của mình chỉ sợ không phải đối thủ của một vạn năm

ngàn người kia, còn chưa nói trong thành Quảng Lăng, Trần Đăng có tới

hai vạn binh, nếu hai mặt giáp công, bản thân mình căn bản không thể

chống đỡ được.

Sau khi triệu tập chúng tướng thảo luận một phen, Trình Phổ lệnh cho đại quân từ từ rút khỏi ngoại thành

Quảng Lăng, lui về Đan Đồ. Thấy đại quân ngoài thành nhổ trại rút lui,

Trần Đăng suy nghĩ cả nửa canh giờ, rồi hỏi ý kiến Tôn Quan: “Tôn tướng

quân, xem ra Thọ Xuân đã có chiến báo, Ngô quân muốn rút lui, ông thấy…” Tôn Quan sảng khoái nói: “Ý tứ đại nhân là phái Quan đem quân rời thành công kích Ngô quân? Tôi chính là có ý đó.” Trần Đăng gật đầu. Tôn Quan

lập tức hạ lệnh tập kết một vạn hai ngàn người, ra khỏi thành tập kích

Ngô quân.

Trình Phổ thấy Tào quân từ trong thành

tiến ra, trong lòng cực kỳ tức giận, vây khốn tấn công hai mươi ngày,

lúc nào cũng đóng cổng không ra, giờ bỗng nhiên lại tới công kích, quả

thật là thừa dịp cháy nhà ra hôi của, để ta xem Trần Đăng ngươi có bản

lĩnh này không? Ngươi đã muốn tới, ta sẽ diệt ngươi trước, không bằng

Hãm Trận Doanh, lại không hạ được ngươi sao? Cho nên, ông ta dứt khoát

hạ lệnh cho đại quân dừng lui binh, bày trận đón địch. Tôn Quan nhận

được tin tức Ngô quân lại hạ trại, bày trận nghênh chiến, hắn cười cười, lập tức mệnh lệnh cho quân lui về. Trình Phổ thấy vậy, chúng lui thì ta lại đi. Ngô quân vừa động, Tôn Quan lại cho quân đuổi theo. Lúc Trình

Phổ dừng, hắn lại lui về, cứ thế qua lại ba lượt. Trình Phổ thật không

còn cách nào. Đi một chút lại ngừng, hai ngày sau, Ngô quân mới lui cách Quảng Lăng hơn ba mươi dặm, Tôn Quan vẫn theo bám như gần như xa, mà

đại quân Hàn Hạo, Cao Thuận đã tới nơi. Tào quân hai đội hợp quân, đại

quân trực tiếp truy kích Ngô quân, cùng Ngô quân giằng co ở Bát Kiều

trấn cách thành Quảng Lăng bốn mươi dặm, ba vạn đấu với bốn vạn, một hồi đại chiến sắp bắt đầu.

Trình Phổ mặc dù không có trí tuệ của Chu Du và năng lực của Tôn Sách, nhưng nhiều năm chinh

chiến, khả năng thực chiến của ông ta vẫn rất mạnh, đối mặt với đội quân có khí thế vượt trội, nhân số lại không chênh lệch nhiều, ông ta cắn

răng, hạ quyết tâm, mệnh lệnh cho Chu Thái cùng Hoàng Cái suất lĩnh một

vạn người bày thế trận phòng thủ ở nơi đóng quân, tạo ra nhiều công sự

phòng thủ, dựng hàng rào, đào chiến hào ở vùng đất nằm giữa hai quân tạo ra một phòng tuyến, kéo dài thời gian tấn công của Tào quân; lại lệnh

cho Chu Trị, Hàn Đương dẫn năm ngàn người ngựa hành quân gấp đêm ngày,

nhanh chóng qua sông chuẩn bị thuyền, đợi tiếp ứng đại quân lui về Đan

Đồ; ông ta tự mình mang đội trung quân đêm đó khởi hành, vứt bỏ đồ quân

nhu, lui về hướng bờ sông, trước tiên bảo toàn thực lực đã!

Hôm ấy vào lúc sáng sớm khi ánh mặt trời bắt đầu chiếu rọi chiến trường

giữa hai bên, Cao Thuận nhìn trận địa phòng thủ sẵn sàng nghênh chiến

trước mặt, cũng không vội vàng phát động tấn công, săn thú cũng phải

chọn thời cơ tốt mới có thể thu được hiệu quả cao nhất. Qua hơn nửa

ngày, tới buổi chiều, Cao Thuận suy tính cẩn thận cuối cùng khẳng định

đại quân Trình Phổ đã rút lui, hắn thương lượng với Hàn Hạo, Tôn Quan

một chút vấn đề đánh hay không đánh: đánh nhất định có thể diệt được

binh lực đối phương để lại đây, nhưng mà, ban đầu bên mình phòng thủ, đã giết rất nhiều quân Ngô, cũng là chuyện đã qua, lúc này bên mình chiếm

ưu thế, lại giết quân Ngô, sẽ có khả năng hai bên trở mặt, về sau sẽ bất lợi với việc lui tới cùng Giang Đông, Cao Thuận cùng Hàn Hạo hiểu rõ

chính sách xa thân gần đánh của Tòa Tháo, lỡ như chọc giận Giang Đông,

đối với việc thống nhất phương Bắc của chủ công sẽ tạo ra không ít phiền toái, huống hồ, Tôn Sách sống chết chưa rõ, binh lực của mình cũng

không thể qua sông; nếu như không đánh, đợi lúc Giang Đông phục hồi lại

tới, đối với Quảng Lăng cũng gây ra phiền toái không nhỏ.

Thương lượng cả nửa ngày, màn đêm buông xuống bọn họ mới thống nhất được, thả

cho đại quân Trình Phổ trở về, diệt đám quân tại đây, cũng đủ khiến Ngô

quân thương cân động cốt, trong ngắn hạn không thể lại dấy binh, ít ra

trước khi đại chiến Viên Tào kết thúc, Ngô quân không thể đem binh tới

Quảng Lăng. Cao Thuận hạ lệnh, ngày mai theo kế hoạch phát động tấn

công, không cần nương tay với Ngô quân, nhưng tận lực không giết đại

tướng địch. Lệnh truy sát khiến ánh trăng trong đêm như nhuộm một màu

đỏ, giống như biết trước ngày mai máu sẽ thấm đỏ cả vùng đất mình đang

chiếu xuống.

Vào lúc chính ngọ khi mặt trời nóng

bỏng thiêu đốt mặt đất, Tào quân phát động tấn công ào ạt vào trận địa

Ngô quân. Có điều hoàn toàn không giống tưởng tượng của đám người Hoàng

Cái, Tào quân lại dùng bộ binh để tấn công trước, hơn nữa mục đích tấn

công lại… Quản Hợi tuy rằng không huấn luyện binh sĩ, nhưng dùng phương

pháp tuyển tinh binh của ta nên quân của hắn mạnh hơn Ngô quân, chỉnh tề kéo tới, khí thế có hương vị ép người. Đối mặt với tầng tầng lớp lớp

khiên chắn của Tào quân đẩy tới, cung tên của Ngô quân mất đi tác dụng,

Hoàng Cái đành trơ mắt nhìn Tào quân vượt qua hai lớp chiến hào bên

ngoài quân doanh, sau đó bộ binh theo sát ép tới. Rất nhanh, cung tên

của Tào quân từ không trung trút xuống như mưa, một nửa trong số đó là

hỏa tiễn, quân doanh Ngô quân bắt lửa cháy rực. Hoàng Cái cùng Chu Thái

một mặt lệnh binh sĩ dùng hết sức cứu hỏa, một mặt phân bố đại bộ phận

quân sĩ dùng cung tiễn canh giữ ở hàng rào bảo vệ, đề phòng kỵ binh Tào

quân ập tới.

Có điều, Tào quân dường như không

vội tấn công, chỉ lấp đầy chiến hào, đốt hết một phần doanh trại Ngô

quân rồi rút về, chuyển nơi đóng quân tới gần trại Ngô quân thêm ngàn

bước. Nhìn Tào quân ở đối diện hạ trại, Hoàng Cái cùng Chu Thái đưa mắt

nhìn nhau, không hiểu được Tào quân muốn làm gì. Có điều, nếu Tào quân

không vội tấn công, bọn họ cũng muốn kéo dài thời gian, để đại quân rút

lui an toàn, Tào quân đã hành động như vậy thì cứ làm theo thôi.

Đêm hôm đó, Cao Thuận lệnh trong quân lại phát động công kích giống như ban ngày, dùng hỏa lực tấn công, quân doanh dịch gần Ngô quân thêm năm trăm bước, khiến Hoàng Cái càng không hiểu gì. Đáng tiếc Trình Phổ, Chu Du

đều không ở đây, chiến thuật trấn áp tâm lý này bọn họ liếc mắt là nhận

ra. Tới hừng đông, Tào quân lại tiến gần thêm năm trăm bước nữa, hai

quân chỉ còn cách nhau năm trăm bước. Tào quân không tấn công, mà xếp

hàng chỉnh tề đối diện với Ngô quân, toàn quân không có một chút âm

thanh nào, càng thể hiện khí phách uy nghiêm trong quân, một cỗ khí tức

cương liệt mạnh mẽ áp tới Ngô quân.

Ngô quân thấy khí thế bức người của Tào quân, không ít người bắp chân bắt đầu run

rẩy, tâm lý đã gần như suy sụp. Lại nói, Hàn Hạo vẫn để tâm giải mã ý đồ của Cao Thuận, mà Tôn Quan cũng giống như Hoàng Cái, không hiểu cách

làm của Cao Thuận. Lúc hắn hỏi, Cao Thuận cười: “Có người nói cho ta

biết, chiến thuật mạnh nhất trên chiến trường là bất chiến tự nhiên

thành.” Người hắn nói dĩ nhiên là ta… Ta không thích giết chóc, đương

nhiên trong lúc chuyện trò với các huynh đệ, thường xuyên nói câu này.

Hôm nay, Cao Thuận lại dùng loại ý tưởng này, có điều, hắn mới nói được

một nửa: trải qua một trận ở Quảng Lăng, uy danh của Hãm Trận Doanh từ

nay về sau đã trở thành một bóng ma trong lòng quân Ngô, hiệu quả thật

tốt.

Lúc này, nhìn Tào quân uy phong lẫm liệt

trước mắt, Ngô quân không biết lai lịch Hãm Trận Doanh nên đem đội quân

trước mắt toàn bộ trở thành Hãm Trận Doanh, tập kích hai lần, cơn ác

mộng lại hiện lên trong đầu Ngô quân. Bởi vậy, lúc Cao Thuận giương cờ

lệnh, trống trận rền vang, phòng tuyến tâm lý của đại bộ phận Ngô quân

đều sụp đổ. Hoàng Cái và Chu Thái trên mặt xám như tro tàn, cũng hoàn

toàn tuyệt vọng. Lúc kỵ binh Tào quân áp tới, trong tiếng la khóc, quân

Ngô hoảng loạn thành đoàn, binh lính bắt đầu chạy trốn. Cũng không thể

trách bọn họ, một là, bản thân không có thực lực, người đứng đầu sinh tử không rõ, bọn họ vốn đã mất đi khí thế; hai là, đại bộ phận binh lính

đã đi trước, bọn họ là người bị hy sinh, đâu có ai muốn vứt bỏ tính

mạng.

Nhưng mà bọn họ trốn không thoát cái chết

của vận mệnh, muốn trách thì trách ông trời đem bọn họ bỏ vào thời loạn

thế. Bọn họ không trốn còn có đường sống, vừa chạy ra khỏi quân doanh đã gặp phải Tào quân đã chờ một đêm, một hồi tàn sát bắt đầu. Lúc bọn họ

mở to mắt không cam lòng ngã xuống, vẫn không tin mạng mình không đáng

tới một chiêu, phạm vi vài dặm xung quanh chất đống hơn năm ngàn thi

thể, khi dọn dẹp xong chỉ còn lại vết máu đỏ sẫm. Người đời sau gọi trận chiến Quảng Lăng năm Kiến An thứ năm là Bát Kiều huyết nhật, nơi mai

táng hài cốt năm ngàn Ngô quân gọi là Huyết mộ, Hãm Trận Doanh cũng bị

binh lính Giang Đông gọi là Huyết Sát quân.

Lúc

kỵ binh Tào quân đứng ngoài cửa doanh Ngô quân, trong đại doanh ngoại

trừ thân binh bảo vệ Hoàng Cái, Chu Thái ở trong doanh, bên ngoài chỉ

còn không tới hai ngàn binh sĩ xếp thành hàng đợi chết. Cao Thuận cùng

Hàn Hạo đứng đối diện với quân Hoàng Cái, Chu Thái. Cao Thuận một thân

giáp trụ màu đen, khuôn mặt kiên nghị ngẩng cao, sắc mặt bình tĩnh khiến trong lòng Ngô quân nổi lên lòng kính sợ; Hàn Hạo khuôn mặt mỉm cười,

giáp trụ màu xanh trên người hắn lại có sắc lạnh như băng, nhưng vẫn nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Đối mặt với việc quân mình đã đại bại, với tên đầu sỏ khiến chủ công của mình sống chết không biết, Hoàng Cái và Chu Thái

trong lòng lại không hề có oán hận, lại sinh thêm phần kính nể.

Một lúc lâu sau, Hàn Hạo mỉm cười: “Xin hỏi đại danh hai vị tướng quân?”

Hoàng Cái nhìn Chu Thái, hai người cười khổ, Hoàng Cái cất lời: “Tại hạ

Hoàng Cái, người bên cạnh là tướng quân Chu Thái. Thỉnh giáo tên hai vị

tướng quân?” Hàn Hạo gật đầu: “Tại hạ Hàn Hạo, vị này là tướng quân Cao

Thuận, ở ngoài kia là tướng quân Tôn Quan.” Hoàng Cái thở dài: “Từng

nghe danh Hãm Trận Doanh, hôm nay có thể chết trong tay tướng quân,

chúng ta coi như không oan.” Cao Thuận chỉ cười cười, không nói lời nào. Hàn Hạo nói: “Hai vị tướng quân bảo vệ đại quân rút lui, cam nguyện

đứng nơi hiểm địa, chúng ta với hai vị cũng vạn phần kính nể. Đối với

người trung thành như vậy, chúng ta làm sao có thể xuống tay? Nếu như

tướng quân có thể ra lệnh thủ hạ bỏ vũ khí, tất cả người trong quân

doanh đều có thể đi, thế nào?”

Hoàng Cái và Chu

Thái không tin vào lỗ tai mình, ngẩn người nhìn nhau, Chu Thái lớn tiếng hỏi: “Vì sao? Nếu thật sự muốn thả chúng ta đi, cần gì phải bắt bọn ta

bỏ binh khí?” Cao Thuận lắc đầu: “Chúng ta nói sẽ giữ lời.” Hàn Hạo vẫn

cười: “Chẳng lẽ tướng quân không nghe tiếng hò hét bên ngoài sao? Tôn

tướng quân ngoài kia đang chặn đường đuổi giết binh sĩ bỏ chạy, chúng ta đã hạ lệnh trong quân, không giết người không mang vũ khí. Cho nên các

người chỉ có bỏ lại binh khí mới có thể an toàn rời đi, nếu không, chỉ

có thể ủy khuất hai vị tướng quân làm tù binh, nhưng chúng ta không muốn vũ nhục các vị. Đương nhiên, hai vị tướng quân có thể giữ lại vũ khí

của mình, thế nào?”

Hoàng Cái và Chu Thái nghe

tiếng kêu thảm thiết bên ngoài, hiểu rõ Hàn Hạo nói thật, nhưng mà, chưa chiến đấu đã buông vũ khí, đây cũng là một loại nhục nhã! Thương lượng

với nhau một chút, Hoàng Cái cùng Chu Thái từ trong đám quân bước ra,

Hoàng Cái nói: “Muốn chúng ta bỏ binh khí cũng được, có điều chúng ta

muốn lĩnh giáo võ nghệ hai vị tướng quân.” Nói xong, Hoàng Cái nhìn Cao

Thuận, Chu Thái nhìn Hàn Hạo. Cao Thuận nhìn Hàn Hạo, Hàn Hạo gật đầu,

vì thế Cao Thuận nói với Hoàng Cái: “Cao Thuận đồng ý với tướng quân.”

Bên kia, Hàn Hạo cũng cười với Chu Thái: “Hạo đồng ý đấu một trận với

tướng quân.” Hai người đồng thời phất tay, Tào quân nhất tề lui về phía

sau trăm bước, ở giữa hai quân bày ra một khoảng đất trống. Hoàng Cái

thở dài: “Trận chiến này bất luận sống hay chết đều kính hai vị tướng

quân, còn có một thỉnh cầu, mong tướng quân đáp ứng.” Cao Thuận nói:

“Bất luận ngài sống hay chết, đám người đó chúng tôi đều không giết.”

Hoàng Cái cười lớn: “Cái tin tưởng tướng quân. Điều ta thỉnh cầu là nếu

có chết, mong được toàn thây trở về Giang Đông.” Cao Thuận gật đầu: “Cứ

theo lời tướng quân, sẽ phái người đưa tiễn.” “Vậy xin đa tạ.”

Lại nói, Trình Phổ thật sự không nên để lại Hoàng Cái, Chu Thái cản phía

sau, công phu của Hoàng Cái dưới nước có thể nói là hạng nhất, nhưng

công phu trên ngựa còn kém xa, làm sao trở thành đối thủ của Cao Thuận?

Chu Thái cho dù mạnh hơn Hoàng Cái một chút, nhưng cũng không thể chống

lại được Hàn Hạo. Biết rõ kết quả như vậy, hai người vẫn bắt buộc phải

liều mạng, Cao Thuận và Hàn Hạo cũng bội phục hai người. Hoàng Cái cùng

Chu Thái muốn liều mạng, Cao Thuận và Hàn Hạo cũng không cho họ cơ hội,

vốn không muốn giết bọn họ. Cao Thuận nhìn Hoàng Cái trên đầu tóc đã có

sợ bạc, thực sự có lòng kính trọng người già, cơ bản không dốc toàn lực, mỗi chiêu đều đánh tới là dừng, cùng Hoàng Cái đánh tới hơn sáu mươi

hiệp vẫn chưa xong; Hàn Hạo tuy luôn cười, nhưng hạ thủ không nương tay, đánh với Chu Thái ba mươi hiệp, một đao quét hắn rơi xuống ngựa. Trận

chiến bên kia đã sớm xong, bên này hãy còn đấu, nhìn Hoàng Cái không

biết tiến thoái trước mặt, Cao Thuận nghĩ thầm, ngươi không thể cậy già

mà lên mặt như vậy chứ, tuy rằng ta không đành lòng, nhưng ngươi không

dừng tay, ta cũng chỉ có thể khiến ngươi trở nên khó coi. Thở dài một

tiếng, trường thương trên tay hắn quét ngang, Hoàng Cái không cam lòng

ngã khỏi ngựa.

Nhìn Hoàng Cái, Chu Thái đứng trên mặt đất, Cao Thuận lạnh nhạt nói: “Hai vị tướng quân mời trở về đi! Nếu không phục, Thanh An xin chờ ở Thọ Xuân.” Hoàng Cái thở dài: “Cao tướng quân, Cái thua tâm phục khẩu phục, ai nấy đều vì chủ của mình, nếu ngày sau còn có lúc gặp lại, Cái vẫn muốn tiếp tục đấu.” Cao Thuận gật đầu

không nói gì, Hàn Hạo cười lớn: “Hai vị tướng quân trở về nói với chủ

mình, hai nhà vốn không xâm phạm lẫn nhau, sao cứ phải tới gây tổn

thương hòa khí? Chúng ta cũng không muốn coi các người là địch.” Chu

Thái gật đầu: “Chúng ta sẽ chuyển lời cho tướng quân, sau này còn gặp

lại.” Hoàng Cái trở lại trong doanh, lệnh cho binh sĩ buông vũ khí, chậm rãi mà đi. Tào quân quả nhiên không làm khó bọn họ. Những binh sĩ Ngô

quân chạy trốn từ trước, đại bộ phận đều mất mạng, đau lòng bỏ thây nơi

đất khách.

Ba ngày sau Hoàng Cái cùng hai ngàn

binh sĩ gặp lại đại quân đang chờ vượt sông. Lúc Trình Phổ hạ quyết tâm

để Hoàng Cái cùng Chu Thái ở lại phía sau, trong lòng khó hình dung cảm

giác khó khăn thế nào, đã là chiến hữu nhiều năm, nếu có thể lựa chọn,

ông ta tình nguyện người ở lại là mình, người mặc dù lui về sau, ánh mắt vẫn luôn quay lại nhìn. Lúc ông ta đứng trên bờ Trường Giang nhìn thấy

Hoàng Cái và Chu Thái, đã không nhịn được tình cảm trong lòng, chạy tới

nghênh đón, ba người nắm chặt tay, trong nhất thời không ai nói nên lời. Đợi lúc lên thuyền, Hoàng Cái đem mọi chuyện kể lại một lần, rồi thở

dài nói: “Cao Thanh An này thật lợi hại, chẳng trách có thể trở thành

đại tướng của Lữ Bố, lòng dạ cũng khoáng đạt, Cái thật sự phục người

này. Mà Hàn Hạo kia cũng có phong độ nho tướng!” Chu Thái ở bên cạnh gật đầu. Trình Phổ lại nghĩ sự việc ở khía cạnh khác: “Không biết bọn Công

Cẩn đã tìm được chủ công chưa? Giang Bắc có tướng lĩnh như Cao Thuận

trấn giữ, chúng ta muốn bắc thượng thật khó! Một trận chiến này, thua

vẫn là thua, Cao Thuận đáng sợ ở chỗ, từ nay về sau, quân ta cho dù có

chủ công chống giữ, trước mặt Hãm Trận Doanh của Cao Thuận vẫn sẽ mất đi ý chí chiến đấu, đúng là một kẻ giỏi tâm lý chiến.” Tất cả mọi người

đều lâm vào trầm mặc.

Trận chiến Quảng Lăng như

vậy là chấm dứt. Công thành hai nơi, ba nơi thành chiến địa, quân Ngô

xuất chinh tổn thất một phần ba binh mã, chủ soái mất tích, đành lui về

phía nam Trường Giang. Quảng Lăng tiếp tục đứng sừng sững bên bờ bắc

Trường Giang như trước, mà thành Thọ Xuân trải qua trận chiến này, lấy

tư thế người chiến thắng ngạo nghễ đứng thẳng nơi yết hầu bắc thượng của quân Ngô. Gần mười năm qua, thói quen ăn đắng nuốt cay, quen với thất

bại của quân dân Thọ Xuân dưới tay Viên Thuật, qua một trận này, cuối

cùng cũng ngẩy cao đầu, có thể tự hào kể chuyện mình trung dũng anh hùng ở Hu Dị bảo vệ thành trì ra sao, dân chúng Dương châu từ nay đã không

còn yếu đuối nữa. Thần thoại về Cao Thuận và Hãm Trận Doanh của hắn từ

lúc này cũng bắt đầu lưu truyền, cái tên Cao Thuận vĩnh viễn trở thành

cơn ác mộng trong lòng quân sĩ Giang Đông.

Tào

Tháo ở Quan Độ xa xôi nhận được tin chiến báo, thở dài nhẹ nhõm. Ông ta

biết, qua trận chiến ở Quảng Lăng này, con dao nhỏ sau lưng mình mặc dù

chưa bị bẻ gãy hoàn toàn, nhưng coi như sứt mẻ loang lổ, muốn lại đưa

quân tới, không thể không mất thêm vài năm nữa. Mà phòng tuyến Thọ Xuân – Quảng Lăng coi như hoàn toàn đứng vững, Tôn Sách, con mãnh thú như

ngươi sẽ bị rào chắn Quảng Lăng – Thọ Xuân chặn lại ở bờ nam Trường

Giang, đợi ta lấy được phương bắc xong, chúng ta sẽ quyết đấu! Anh hùng

quyết chiến, khiến bao nhiêu người mong đợi!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc
Chương 101

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 101
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...