Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lật Bàn Rồi! Ngôi Sao Tuyến 18 Bỗng Chốc Vụt Sáng!

Chương 177

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cái gì mà hộ lý?”

Bà cụ nhà họ Lục nhíu mày.

“Con bé đó là tiểu thư chính hiệu, có ba anh trai, người thì làm công chức, người kinh doanh, người làm đạo diễn. Thật không hiểu cô ngày ngày nghĩ cái gì, đầu óc như một mớ bòng bong.”

Lúc này mẹ Lục mới thực sự hiểu thế nào là ghét một người, ngay cả hơi thở của bà cụ cũng làm bà cảm thấy sai trái.

Bà đúng là đã hiểu lầm nhưng chuyện này có thể trách bà được sao?

Rõ ràng là do bà cụ không nói rõ ràng. Lục Trầm đã phải chịu áp lực từ cả gia đình để bước vào giới giải trí, vậy mà bây giờ còn xuất hiện một người còn “ngang ngược” hơn cả con trai bà - một tiểu thư quyền quý mà lại vào viện dưỡng lão làm việc!

Lùi lại một bước, dù cho thực sự là lỗi của bà, thì chỉ cần bà cụ nói rõ ràng ra là được, có cần phải nói những lời châm chọc, hạ thấp bà đến mức không còn giá trị gì như vậy không?

Sóng mũi mẹ Lục mẫu cay cay, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.

Bà cụ nhìn thấy cảnh đó mà chẳng chút thương xót, trong ánh mắt chỉ có sự chán ghét.

“Đã lớn tướng rồi, đâu phải cô bé mười mấy tuổi, sao cứ suốt ngày khóc lóc thế? Khóc khóc khóc, phúc khí của cái nhà này cũng bị cô khóc cho tiêu tán hết. Mau đi đi, đừng ở trước mặt tôi làm tôi ngứa mắt.”

“Vậy con về phòng trước đây.” Mẹ Lục đứng dậy rời đi.

Trở về phòng, bà đóng cửa lại, nước mắt càng không ngừng rơi.

Bà vừa đau lòng vừa tủi nhục. Những lời bà cụ nói cứ không ngừng vang lên trong đầu bà. Một người lớn như bà mà còn rơi nước mắt, thật đúng là không biết xấu hổ.

Nhưng mà, tuổi già không có nghĩa là không còn cảm giác. Chỉ cần còn thở, còn sống thì vẫn sẽ có những lúc thấy tủi thân. Trong lòng mẹ Lục có hai giọng nói: một giọng trách bà chuyện bé xé ra to, một giọng trách bà cụ sao lại cay nghiệt như vậy.

Bà đứng giữa hai luồng cảm xúc ấy, không biết phải làm thế nào, thật là khổ sở không thể tả.

Còn bên phía bà cụ.

Bà hoàn toàn không để ý xem con dâu có buồn bã hay không, sau khi phát tiết xong thì bắt đầu chuẩn bị cho bữa tiệc gia đình.

Bữa tiệc này bà tổ chức chủ yếu để gặp Dư Vãn nên không mời thêm họ hàng, chỉ có vài người trong nhà.

Khi nhận được điện thoại của bà nội, Lục Trầm quay sang hỏi ý kiến của Dư Vãn:

“Vãn Vãn, bà nội vừa gọi điện nói tối nay muốn chúng ta về ăn cơm, em có muốn về không? Nếu em không muốn thì cũng không sao, chúng ta có thể đợi vài ngày rồi về sau.”

Lần này bà cụ trở về định ở lại lâu dài, một thời gian nữa mới lại sang nước ngoài, nên gặp sớm hay muộn cũng không khác gì nhau.

Dư Vãn lắc đầu: “Như vậy không được, bà nội là bề trên, đã gọi điện mời thì chúng ta không có lý do để từ chối. Chỉ là về gấp thế này, em không biết nên chuẩn bị quà gì cho bà.”

Hôm nay lại là lần đầu tiên gặp mặt, cô không thể tay không đến được, như vậy sẽ để lại ấn tượng không tốt.

Giờ này mà đi mua những thứ khác thì chắc chắn không kịp.

Lục Trầm suy nghĩ một chút: “Hay là thế này, chúng ta đi siêu thị, mua cho bà vài loại thực phẩm bổ dưỡng. Sức khỏe của bà không tốt, những thứ bổ dưỡng là rất cần thiết, hơn nữa quà tặng kiểu này sẽ không bao giờ sai.”

Dư Vãn cũng nghĩ như vậy.

Thế là họ lái xe đến trung tâm mua sắm gần nhất.

Trước những gợi ý của nhân viên bán hàng, Dư Vãn không hề do dự:

“Lấy tất cả những loại này, mỗi thứ một cái, để bà tự chọn cái nào bà thích.”

“Anh ơi, bạn gái anh hiếu thảo quá, đúng là lấy vợ phải lấy người như cô ấy. Hai người sống cùng nhau chắc chắn ngày càng hạnh phúc.”

Nhân viên bán hàng đứng bên không ngừng nói lời tốt đẹp.

Lục Trầm mỉm cười: “Đúng vậy, gặp được Vãn Vãn là phúc phận của tôi.”

Mua xong quà, họ cùng đến biệt thự nhà họ Lục.

Khi gặp bà cụ, Dư Vãn mang quà đến, rất lễ phép chào hỏi:

“Bà ơi, cháu chào bà ạ.”

“Ngồi xuống đi, bà không biết cháu thích ăn hoa quả gì nên chuẩn bị đủ loại. Cháu ăn lót dạ trước nhé, sắp dọn cơm rồi.”

Bà cụ chăm chú quan sát Dư Vãn.

Cô gái này thật sự rất xinh đẹp, gương mặt thanh tú, khí chất hơn người.

Bà cụ nói chuyện với Dư Vãn về nhiều chủ đề khác nhau, càng nói càng cảm thấy quý mến. Ánh mắt bà ngày càng lộ rõ sự yêu thích.

“Bà đã hiểu vì sao cháu trai bà lại mê cháu như vậy rồi. Cháu vừa xinh đẹp lại vừa khéo léo. Nếu bà là con trai, chắc chắn cũng sẽ thích cháu.”

Bà cụ nắm lấy tay Dư Vãn, nhẹ nhàng vỗ vỗ.

“Bà nội, con đã nói rồi mà, gặp cô ấy một lần bà sẽ thích ngay. Cô ấy thực sự rất tuyệt.”

Lục Trầm đứng bên cạnh nhìn, trong lòng vui mừng không sao kể xiết.

Ban đầu trong lòng anh vẫn còn chút lo lắng, sợ rằng bà nội sẽ giống như mẹ anh, không ưa gì Dư Vãn, thậm chí cố tình làm khó cô.

Mẹ anh nghĩ rằng mình đang bắt nạt Dư Vãn, nhưng thực chất, người bà ấy tổn thương chính là anh.

Ai mà muốn có một người mẹ cay nghiệt như vậy chứ?

May mắn thay, bà nội anh không như thế.

Mẹ Lục đứng bên nhìn, trong lòng thấy vô cùng khó chịu. Mọi người ai cũng cười nói vui vẻ, chỉ có bà là không.

Hồi đó, khi bà vừa bước chân vào nhà này, bà cụ từ đầu đến chân đều soi mói không bỏ sót điểm nào. Còn bây giờ, đến lượt Dư Vãn, thái độ của bà cụ lại hoàn toàn khác biệt.

Nếu Dư Vãn thực sự là thiên kim tiểu thư, bà còn có thể chịu được. Nhưng cô ta thì là cái gì chứ?

Bà thật sự nghĩ mãi không thông!

Nhưng lúc này bà cũng chẳng có cơ hội để lên tiếng.

Trong bữa ăn, bà cụ không chỉ nhiều lần gắp thức ăn cho Dư Vãn, mà cả hai còn trò chuyện rất vui vẻ. Không khí chẳng thể tốt hơn được nữa.

Đến khi trời dần tối, bà cụ liếc nhìn đồng hồ rồi nói:

“Vãn Vãn, muộn thế này rồi, bà không giữ cháu ở lại nữa. Để bà bảo tài xế đưa cháu về nhé.”

“Không cần đâu ạ, cháu đưa em ấy về được rồi.”

Lục Trầm cũng đứng dậy theo.

Bà cụ lắc đầu: “Người ta nói con gái lớn không giữ được, bà thấy con trai lớn cũng chẳng khác gì. Hai năm nay chúng ta chưa gặp nhau, bà nội khó khăn lắm mới về được một chuyến, con không thể ở nhà thêm để trò chuyện với bà sao?”

Những lời này nghe thật hợp tình hợp lý.

Bất cứ người già nào cũng mong được quây quần bên con cháu, tận hưởng niềm vui gia đình.

Dư Vãn không thể từ chối yêu cầu này của bà cụ.

Cô quay sang Lục Trầm: “Em tự về được, em lớn thế này rồi, chẳng lẽ anh còn sợ em bị lạc hay sao?”

“Vậy khi nào về đến nhà, nhớ gọi cho anh một cuộc nhé.”

Lục Trầm cũng không nói thêm gì nữa.

Sau khi Dư Vãn rời đi, bà cụ uống thêm một tách trà.

Đặt tách trà xuống, bà nói với Lục Trầm:

“Cô gái tên Dư Vãn này đúng là rất tốt nhưng bà không đồng ý cho hai đứa ở bên nhau đâu. Con nên sớm cắt đứt với cô ấy đi.”

“Cái gì cơ?”

Lục Trầm không tin nổi vào tai mình.

Trên đời này làm gì có lý lẽ nào như thế.

Nếu bà nội không thích Dư Vãn, ép hai người chia tay thì anh còn có thể chấp nhận. Nhưng rõ ràng bà rất quý cô, hai người còn cười nói vui vẻ, giống hệt như bà cháu ruột.

Bây giờ, Dư Vãn vừa mới rời khỏi, bà đã quay ngoắt 180 độ nói ra những lời này. Anh thật sự không thể chấp nhận nổi.

“Bà nội, bà đang đùa cháu phải không? Câu đùa này chẳng buồn cười chút nào đâu.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 177
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...