Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Chăm Chỉ Đóng Phim Là Phải Về Nhà Sinh Con

Chương 85

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Màu này nhạt nhóa quá, không được không được, ông đi thay bộ khác đi!"

"Bức tranh này thế nào?"

"Hàn Hàn có thích phong cách tranh này không?"

"Treo ở đâu được đây?"

"Hầm thêm món canh nữa đi?"

"Hàn Hàn ra nước ngoài lâu như vậy, cũng không biết có gầy hay không, hầm thêm món canh bồi bổ lại...."

Sở Chấn Dương nhìn Quý Như Diên giống như chú bướm bay tới bay lui bảo người làm bố trí cái này, sắp xếp cái kia, giũ giũ tờ báo, trầm giọng thở dài một hơi.

Phải chấn chỉnh phu cương! (Địa vị của người làm chồng.)

Quý Như Diên dặn nhà bếp hầm thêm nồi canh bồ câu, nhìn trái nhìn phải xem đã bố trí xong hết chưa mới sốt ruột ngồi xuống sô pha một lúc, nhấc ấm trà quý báu của Sở Chấn Dương lên, rót một ly uống.

"Hàn Hàn sao vẫn chưa đến nhỉ...." Sở Chấn Dương nhìn bà chà đạp bình trà quý báu của mình, không nhịn được mà nói: "Bà cứ căng thẳng như vậy chỉ có dọa Hàn Hàn sợ thôi."

Quý Như Diên liếc ông một cái: "Chuyện này có thể giống vậy sao!"

"Bây giờ đã sắp giao thừa rồi, Hàn Hàn lần này đến đây chính là đến nhà ăn Tết...." Quý Như Diên nhịn lâu như vậy, bây giờ cuối cùng nhịn không nổi nữa, đẩy đẩy cánh tay Sở Chấn Dương, "Hàn Hàn chắc chắn sẽ ở lại nhà chúng ta đón Tết, sao lại có thể không chuẩn bị thật kĩ được chứ."

"Rồi rồi rồi"

Sở Chấn Dương lựa chọn tuân theo dưới sự càm ràm của vợ yêu nhà mình.

Quý Như Diên uống trà, nhíu mày: "Tiểu Minh nói Hàn Hàn 9h sáng nay xuống máy bay phải không?"

"Ừm."

"Bây giờ chắc sắp tới rồi chứ nhỉ?"

Quý Như Diên xem đồng hồ, "Tài xế qua đón chưa vậy?"

"Sở Minh đã chuẩn bị hết rồi, bà đừng lo lắng nữa."

Sở Chấn Dương đặt tờ báo xuống, điềm nhiên nói.

Với cái điệu bộ chỉ mong cả ngày được dính trên người Hàn Hàn của thằng nhóc thối kia, có thể không chuẩn bị xong hết rồi sao.

"Cũng đúng."

Quý Như Diên thở phào một hơi.

"Nhắc mới nhớ đó ông già" Quý Như Diên đột nhiên nhớ ra, "Ông nói xem, đã lâu như vậy rồi, người nhà của Hàn Hàn hình như chưa bao giờ xuất hiện thì phải?"

Sở Chấn Dương nhíu mày.

Đúng vậy, Tống Thanh Hàn trước giờ chưa từng nhắc đến người nhà trước mặt bọn họ, mà người nhà của cậu cũng chưa từng xuất hiện.

Trước đây hình như bọn họ đã từng nghe nói, tất cả chi tiêu thời đi học của Tống Thanh Hàn đều nhờ vào việc cậu đi làm thêm--- Trong quãng đời sau khi cậu xuất hiện, người nhà của cậu gần như không có chút tồn tại nào.

"Hay là... Có lý do nào khác."

Sở Chấn Dương trầm tư một hồi, chầm chậm nói: "Thằng nhóc Sở Minh này tuy vẫn còn trẻ, nhưng làm chuyện gì cũng vẫn luôn thỏa đáng, chuyện này chắc chắn nó có biết, nhưng chắc là vì có liên quan đến Hàn Hàn nên mới không nhói ra."

Quý Như Diên day day huyệt thái dương, thở dài: "Cũng không biết Hàn Hàn trước đây sống ra sao."

Sở Chấn Dương để mặc trái tim từ mẫu của bà rung động, điềm tĩnh tiếp tục đọc báo.

"Tu tu---" Bên ngoài truyền đến tiếng còi xe ô tô, Quý Như Diên đứng bật dậy, chỉnh lại tóc tai, kêu nhà bếp tăng tốc lên, sau đó đi ra phía cửa.

"Bác gái."

Tống Thanh Hàn mặc đồ thật dày theo sau lưng quản gia đi vào, thấy bóng dáng Quý Như Diên lại đón, ngẩng đầu lên, mở một nụ cười thật tươi, "Sao bác lại ra đây?"

"Bác đợi lâu rồi ạ?"

Quý Như Diên nhanh chân bước đến, xoa xoa tay cậu: "Làm gì có chuyện đó, ta nghe thấy tiếng xe rồi mới chạy ra mà."

Bà kéo Tống Thanh Hàn vào phòng khách, vệ sĩ theo sau lưng Tống Thanh Hàn vội vàng xách hành lí theo vào.

Quản gia dẫn vệ sĩ đi về phía phòng Tống Thanh Hàn. Quý Như Diên thì ấn vai Tống Thanh Hàn, để cậu ngồi xuống sô pha: "Trên đường có lạnh không?"

"Mặt lạnh hết rồi này..."

Quý Như Diên đau lòng nhìn khuôn mặt lạnh đến mức trắng bệch của Tống Thanh Hàn, vội vàng rót một lý trà nóng nhét vào tay cậu: "Nhanh uống một ly trà cho ấm..."

Bà giơ tay gọi người làm, kêu người làm bưng một chén canh cá hầm gừng lên.

Vào đến phòng khách, mũ và khăn choàng Tống Thanh Hàn đeo đều đã tháo xuống, mặc chiếc áo khoác màu nâu sẫm trông có vẻ ngoan ngoãn.

Quý Như Diên nhìn cậu ngoan ngoãn uống trà, không nhịn được mà nở một cười vui sướng, nhìn thật kĩ mặt của cậu rồi khẽ nhíu mày: "Sao lại gầy vậy chứ..."

Bởi vì cảnh phim yêu cầu, vai kỵ sĩ mà Tống Thanh Hàn diễn đến phần cuối sẽ hơi thiên về gầy, nên Tống Thanh Hàn trong giai đoạn cuối cùng đã giảm gần mười kí, vóc dáng không đến mức gầy gò nhưng hai má đầy đặn thịt bây giờ đã biến mất, lộ ra hai bên xương gò má xinh đẹp.

Điều này làm Quý Như Diên đau lòng muốn chết.

Mặc dù biết chuyện này có liên quan đến nghề nghiệp của Tống Thanh Hàn, nhưng bà vẫn thở dài: "Sắp tới không có công việc phải không?"

"Ở nhà đi, mẹ kêu nhà bếp hầm canh cho con bồi bổ, cho dù không nuôi được lại số thịt đã mất, cũng phải dưỡng cho sắc mặt tốt lên mới được."

Đây là lần đầu tiên Quý Như Diên xưng "mẹ" với cậu, Tống Thanh Hàn sửng sốt một chút, sau đó mới nhẹ nhàng "dạ" một tiếng.

Sở Chấn Dương buồn bực bỏ tờ báo trong tay xuống: "Bây giờ đã là 26 tháng Chạp rồi, con một mình ở thủ đô cũng không chăm sóc tốt cho mình được, năm nay đón Tết ở nhà chúng ta được không?"

Tống Thanh Hàn mím môi, chầm chậm rủ mi: "Nếu như bác trai, bác gái không chê thì con xin phép làm phiền ạ."

Quý Như Diên mặt mày nghiêm túc nhìn cậu, sau đó đưa ngón tay thon dài đẩy trán cậu: "Chúng ta là ai cơ chứ?"

"Còn khách sáo như vậy với chúng ta làm gì?"

Tống Thanh Hàn theo động tác đẩy của Quý Như Diên mà nghiêng đầu ra sau một chút, có chút hoang mang đưa mắt nhìn Quý Như Diên.

Quý Như Diên bị động tác nhỏ này của cậu làm cho tim mềm nhũn, ngữ khí cũng mềm mỏng hơn: "Con và A Minh ở bên nhau, cũng chính là người nhà của Sở gia, ta đối xử với con như con ruột vậy, con khách sáo với ta như vậy, ta còn không thể tức giận sao?!"

"Dạ."

Tống Thanh Hàn đáp lại một tiếng, "... Sau này con sẽ không vậy nữa."

Quý Như Diên lúc này mới tươi cười, nhận lấy bát canh cá người làm bưng đến: "Nhân lúc còn nóng, uống cho ấm bụng, đợi Sở Minh và Sở Hàm về tới, chúng ta cùng nhau ăn cơm."

Tống Thanh Hàn gật đầu: "Dạ."

Canh cá có mùi vị rất tươi ngon, hầm ra nước canh trắng sữa, phía dưới còn có vài lát gừng, uống vào vừa tươi ngon, vừa thơm, không hề có vị tanh.

Tống Thanh Hàn cúi đầu uống, dạ dày vốn đang trống rỗng bỗng ấm nóng hẳn lên.

Sự ấm áp này lan ra từ bụng, làm cho tay chân cậu cũng trở nên ấm áp.

"Ba, mẹ."

Sở Minh và Sở Hàm cùng từ ngoài bước vào, trên người anh còn mặc một chiếc áo khoác thẳng thớm, tôn lên dáng người đẹp trai, lãng tử. Mà Sở Hàm lại mặc trên mình một bộ trang phục ôm dáng, khoác một chiếc áo khoác màu xám đậm, trông rất nho nhã.

Tống Thanh Hàn ngẩng đầu nhìn qua, bất giác đặt chén canh trong tay xuống.

Sở Minh mỉm cười dịu dàng với cậu, bước từng bước lớn đến: "Về rồi hả."

Tống Thanh Hàn gật đầu: "Ừm."

Sở Hàm cũng theo sau lưng Sở Minh bước đến, thấy Tống Thanh Hàn ngồi ngay ngắn trên sô pha, mặt nở một nụ cười vui mừng: "Hàn Hàn về rồi hả, em còn mang quà về cho mọi người sao?"

Tống Thanh Hàn híp mắt: "Vâng, khi quay phim bên kia tình cờ thấy được, cảm thấy rất hợp với chị Sở Hàm, đợi chút nữa em lấy cho chị."

Sở Hàm cười hi hi véo mặt cậu một cái: "Vậy chị phải đợi quà của Hàn Hàn rồi!"

Quý Như Diên thấy Sở Minh và Sở Hàm đều đã về tới, đặt ly trà trong tay xuống, nói: "Nếu như đã về cả rồi thì chúng ta ăn cơm thôi."

Ở bên kia, quản gia và người làm đã bày xong chén đũa, Tống Thanh Hàn ngồi xuống cùng Sở Minh, từng món từng món được bưng lên.

Thói quen dùng bữa của Sở gia không hề nghiêm trang như người ngoài đồn đoán, món ăn của họ cũng không phải bào ngư vi cá gì cả, chỉ là những món ăn gia đình được chế biến một cách tinh tế mà thôi.

Sở Minh vừa trả lời từng câu hỏi của Sở Chấn Dương, vừa gắp những món ăn mà Tống Thanh Hàn thích cho cậu.

Quý Như Diên lười quan tâm đến hai cha con trên bàn ăn rồi vẫn bàn chuyện công việc, kéo cậu qua một bên bắt đầu hóng chuyện.

Ai đó trong giới giải trí làm cái gì, gần đây nhãn hàng hiệu nào lại ra trang sức đá quý mới, Hàn Hàn gần đây đi Anh quay phim như thế nào, có chuyện gì mới lạ không...

Với gia thế của Quý Như Diên và Sở Hàm thì những gì bọn họ hiểu biết không hề ít, bản thân Tống Thanh Hàn lăn lộn trong giới giải trí, chuyện trong giới mười phần thì hết tám, chín phần là nghe được từ cái miệng bà tám của Trần An và Lâm Thiền, còn về hàng hiệu thì nhờ vào khiếu thẩm mỹ đặc biệt mà nói chuyện cũng vô cùng hợp cạ và vui vẻ, đề tài đối lập với Sở Minh và Sở Chấn Dương, có thể nói là Kinh Hà, Vị Hà phân minh.

(Kinh Hà và Vị Hà đều là hai dòng sông chảy từ Cam Túc về Thiểm Tây nhưng nước sông khi hòa vào nhau lại chia hai màu rõ rệt, không lẫn vào đâu được.)

Thỉnh thoảng, Sở Chấn Dương cũng hỏi Tống Thanh Hàn về chuyện gần đây, Tống Thanh Hàn vừa nói chuyện với Quý Như Diên và Sở Hàm, vừa tranh thủ trả lời ông, giống như các thành viên trong gia đình tùy ý trò chuyện trên bàn cơm vậy.

Đợi đến lúc ăn xong, Quý Như Diên lo lắng Tống Thanh Hàn vẫn bị lệch múi giờ, chưa điều chỉnh được nên vội vàng hối cậu vào phòng mà mình đã chuẩn bị sắn tắm rửa đi ngủ.

Tống Thanh Hàn ngoan ngoãn để bà hối, cười híp mắt theo bà về phòng, sau đó từ trong vali lấy ra một chiếc hộp: "Bác gái, đây là quà con mang từ nước ngoài về cho bác và bác trai, bác xem thử có thích không."

"Thích chứ, đồ Hàn Hàn tặng sao lại không thích được."

Quý Như Diên hơi kinh ngạc một chút, sau đó mặt đầy mãn nguyện mà nhận lấy hai chiếc hộp được đóng gói tinh xảo, cũng không mở ra, chỉ cầm ở trong tay, hối Tống Thanh Hàn mau chóng đi tắm, gột rửa mệt mỏi trên người.

Tống Thanh Hàn mỉm cười gật đầu.

Tim Quý Như Diên mềm nhũn, cầm hai hộp quà ra khỏi cửa, trước khi ra ngoài còn không quên hối Tống Thanh Hàn thêm lần nữa.

Tống Thanh Hàn nhìn cánh cửa đóng lại, đứng tại chỗ một lúc rồi tìm quần áo của mình, quen cửa quen nẻo cầm vào nhà tắm.

Tiếng dòng nước ấm nóng đổ đầy bồn tắm, Tống Thanh Hàn ngẩng đầu ngâm mình trong bồn tắm một lúc, sự mệt mỏi trên người cũng tan đi vài phần.

Tống Thanh Hàn từ nhà tắm bước ra, vừa nhìn liền thấy Sở Minh đang ngồi bên giường.

Thấy Tống Thanh Hàn đi ra, Sở Minh đứng dậy, đặt đại cuốn sách trong tay lên chiếc bàn kế bên, lấy máy sấy tóc từ trong tủ ra, ra hiệu cho Tống Thanh Hàn ngồi xuống.

Tiếng gió "phù phù" vang lên trong phòng, Sở Minh dùng tay xoa từng lọn tóc mềm mại của Tống Thanh Hàn, dịu dàng, tỉ mỉ sấy.

Luồng gió ấm từ máy sấy tóc làm Tống Thanh Hàn hơi buồn ngủ, cậu chớp chớp mắt, nhẹ nhàng ngáp một cái.

Sở Minh thấy vậy, tay lại tăng nhanh tốc độ, đợi đến khi tóc Tống Thanh Hàn gần như khô rồi anh mới dừng tay, sai đó nửa đỡ nửa ôm, kéo Tống Thanh Hàn vào lòng mình: "Buồn ngủ rồi?"

"Ừm...." Tống Thanh Hàn vùi đầu trên vai Sở Minh, nhắm mắt lại, mơ màng đáp lại một tiếng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 47: Tranh đấu lên sóng- Chiến hạm Thanh Minh tung hint
Chương 48
Chương 48: Kết thúc tranh đấu- Chuẩn bị nhận phim mới
Chương 49
Chương 49: Đón năm mới
Chương 50
Chương 50: Sở Minh ra rìa- Hàn Hàn ghen
Chương 51
Chương 51: Nụ hôn môi đầu tiên
Chương 52
Chương 52: Quay ngoại cảnh- Yêu anh.
Chương 53
Chương 53: Anh là của em!
Chương 54
Chương 54: Cô là ai?
Chương 55
Chương 55: Bị chụp hình ở sân bay
Chương 56
Chương 56: Mượn nước đẩy thuyền
Chương 57
Chương 57: Tuyên truyền
Chương 58
Chương 58: Hàn Hàn thất học?- Lại vả mặt
Chương 59
Chương 59: Tự hào là một Tiểu Hàn Giả
Chương 60
Chương 60: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
Chương 61
Chương 61: Tôi về phe cp Thanh Minh!
Chương 62
Chương 62: Các con phải sống hạnh phúc!
Chương 63
Chương 63: Tôi có người yêu rồi!
Chương 64
Chương 64: Không được thì lấy anh đền cho em
Chương 65
Chương 65: Liên hoan phim
Chương 66
Chương 66: Sống chung
Chương 67
Chương 67: Đời người như phim
Chương 68
Chương 68: Game over!
Chương 69
Chương 69: Tái khám
Chương 70
Chương 70: Kiếp trước
Chương 71
Chương 71: "Bắn máy bay"
Chương 72
Chương 72: Ra mắt gia đình
Chương 73
Chương 73: Vật gia truyền
Chương 74
Chương 74: Lần đầu tiên
Chương 75
Chương 75: Scandal bao nuôi
Chương 76
Chương 76: Cá koi Hàn nổi bạo
Chương 77
Chương 77: Uy Dịch
Chương 78
Chương 78: Vòng tròn quyền lực
Chương 79
Chương 79: Điều bất ngờ
Chương 80
Chương 80: Thử vai
Chương 81
Chương 81: Hollywood
Chương 82
Chương 82: Quay phim
Chương 83
Chương 83: Chúng ta sẽ kết hôn nhé
Chương 84
Chương 84: Đóng máy- Chọc chó online
Chương 85
Chương 85: Ở lại ăn Tết
Chương 86
Chương 86: Món quà!
Chương 87
Chương 87: Cả nhà lên hot search
Chương 88
Chương 88: Vĩnh viễn không rời
Chương 89
Chương 89: "Cậu không thích hợp mang thai"
Chương 90
Chương 90: Họp mặt gia đình
Chương 91
Chương 91: Cha mẹ Hàn Hàn tìm đến
Chương 92
Chương 92: Sao tôi lại không dám?
Chương 93
Chương 93: Chủ mưu
Chương 94
Chương 94: Bùng nổ scandal
Chương 95
Chương 95: Bạo lực mạng
Chương 96
Chương 96: Chân tướng
Chương 97
Chương 97: Họp báo
Chương 98
Chương 98: Hạ màn
Chương 99
Chương 99: Hàn Hàn lại bị thương
Chương 100
Chương 100: Đến thăm
Chương 101
Chương 101: Vòng tròn quyền lực lên sóng
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103: Mộng cũ Lê Viên
Chương 104
Chương 104: Quyền giới
Chương 105
Chương 105: Kết thúc
Chương 106
Chương 106:   Kỳ lão gia
Chương 107
Chương 107: Sở đại tổng tài muốn được quy tắc ngầm
Chương 108
Chương 108: Công chiếu
Chương 109
Chương 109: Nước mắt bùng nổ
Chương 110
Chương 110: Trò chơi đào hố
Chương 111
Chương 111: Tiệc năm mới
Chương 112
Chương 112: Fan xin chữ kí
Chương 113
Chương 113: Thăm Kỳ lão
Chương 114
Chương 114: Chơi với lửa
Chương 115
Chương 115: Scandal tình ái
Chương 116
Chương 116: Móng heo của Sở đại cẩu
Chương 117
Chương 117: Sóng tình
Chương 118
Chương 118: Bạch Tước- tình địch xuất hiện
Chương 119
Chương 119: Kí tiếp?
Chương 120
Chương 120: Tiệc từ thiện
Chương 121
Chương 121: Đấu giá
Chương 122
Chương 122: Tai nạn
Chương 123
Chương 123: Cậu có thể mang thai rồi
Chương 124
Chương 124: Nhắm vào cậu
Chương 125
Chương 125: Chú này đáng sợ quá!
Chương 126
Chương 126: Cứ ship đã rồi tính sau!
Chương 127
Chương 127: 30 Tết
Chương 128
Chương 128: Vào đoàn
Chương 129
Chương 129: Khởi quay
Chương 130
Chương 130: Thói quen thật đáng sợ
Chương 131
Chương 131: Sở đại cẩu đến
Chương 132
Chương 132: Mở khóa Hàn Hàn phiên bản nữ
Chương 133
Chương 133: Lẩu
Chương 134
Chương 134: Mượn rượu làm nũng
Chương 135
Chương 135: Độc diễn
Chương 136
Chương 136: Mộng cũ đóng máy
Chương 137
Chương 137: Mượn rượu tỏ tình
Chương 138
Chương 138: Bệnh trạng
Chương 139
Chương 139: Mang thai rồi
Chương 140
Chương 140: "Hôn lễ"
Chương 141: Nghén
Chương 141
Chương 142
Chương 142: Song thai
Chương 143
Chương 143: Phim của Arthur
Chương 144
Chương 144: Không thèm xem tên đàn ông kia
Chương 145
Chương 145: Come out?
Chương 146
Chương 146: Fan số 1
Chương 147
Chương 147: Bạn trai của Hàn?
Chương 148
Chương 148: Trao giải
Chương 149
Chương 149: Người quan trọng nhất
Chương 150
Chương 150: Đám cưới
Chương 151
Chương 151: Thai máy
Chương 152
Chương 152: Sinh
Chương 153
Chương 153: Đầy tháng
Chương 154
Chương 154
Chương 155
Chương 155: Sóng to gió lớn
Chương 156
Chương 156: Thay đổi đột ngột
Chương 157
Chương 157: Tỉnh giấc mộng ban sơ
Chương 158
Chương 158: Một số chuyện tiếp sau
Chương 159
Chương 159: Sở Hàm- Phiên ngoại

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 85
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...