Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Chăm Chỉ Đóng Phim Là Phải Về Nhà Sinh Con

Chương 62

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày 10/08, công chiếu toàn cầu.

Những hệ thống rạp đã sớm nắm bắt được xu thế toàn bộ đã lên suất chiếu, tỉ lệ suất chiếu cao nhất lên tới 42%.

Hôm đó, không hổ danh là bá chủ điện ảnh, cá mập khổng lồ trong biển cả.

Những nhà đầu tư của các bộ phim điện ảnh công chiếu cùng thời điểm đó đều thầm nghiến muốn nát răng. Ai bảo nhà người ta có cách để vừa sản xuất xong, đưa đi thẩm định rồi ngay lập tức công chiếu chứ?

Muốn hoãn chiếu cũng không được nữa rồi!

Chỉ có thể đâm lao rồi theo lao thôi.

Ngày đầu tiên, doanh thu phòng vé của là 230 triệu tệ. So với các bộ điện ảnh lên sóng cùng lúc với nó thì trong đó phim điện ảnh tình cảm đô thị có doanh thu 40 triệu, phim điện ảnh nước ngoài có doanh thu 150 triệu, phim điện ảnh hài hước trở thành một con hắc mã, điên cuồng thu về được 80 triệu.

Những bộ điện ảnh khác thì đến cả một chút hương, một chút hoa đều không kiếm ra được.

Nhà đầu tư của các bộ điện ảnh đó căng thẳng đến hộc máu.

Bọn họ sao lại chọn ngày này để công chiếu chứ!

"Nhanh lên!"

Quý Như Diên kéo cánh tay Sở Chấn Dương, vẻ mặt vô cùng khẩn thiết, "Mấy đứa con đều đang đợi chúng ta đó!"

"Xong rồi xong rồi"

Sở Chấn Dương nghiêm mặt trả lời, soi gương cẩn thận thắt cavat.

Bộ tây trang trên người mình có phải chưa đủ đĩnh đạc không nhỉ?

Hay là thay lại bộ hôm trước đi dự tiệc ở nhà họ Triệu nhỉ?

"Tiểu Như, bà xem xem bộ này đẹp, hay bộ lần trước tôi mặc đi dự tiệc ở nhà họ Triệu đẹp hơn?

Sở Chấn Dương nghiêm mặt, do dự không lựa chọn được giữa hai bộ tây trang.

Quý Như Diên: "Mặc đại bộ nào cũng được!"

"Là một lão già rồi, chọn cái gì mà chọn!"

"Con cái đang đợi kìa!"

Sở- lão già- Chấn Dương lặng lẽ treo bộ tây trang trên tay về chỗ cũ.

Quý Như Diên chỉnh lại tóc của mình một chút, sau khi chắc chắn lớp trang điểm của mình không có vấn đề gì, liền chọn một cái trong số túi xách của mình đeo lên, kéo Sở Chấn Dương xuống lầu.

Sở Chấn Dương đang muốn soi gương cái nữa nhưng bị người ta mạnh mẽ kéo xuống lầu: "...."

"Lão gia, phu nhân, xe đã chuẩn bị xong rồi."

Người làm từ ngoài cửa đi vào, nhìn thấy Sở Chấn Dương và Quý Như Diên đã xuống lầu, liền vội vàng lại đón.

"Ừm."

Sở Chấn Dương gật đầu, rồi nắm tay Quý Như Diên ra ngoài.

"Hồi nãy Minh Minh nói là rạp phim nào ấy nhỉ?"

Quý Như Diên mở điện thoại ra xem, "Ô, là rạp Kim Thịnh ở trung tâm thành phố."

Tài xế suy nghĩ trong đầu một lúc rồi lái xe hướng về đó.

Rạp phim Kim Thịnh cũng có thể coi là một trong số những sản nghiệp của tập đoàn Sở thị, nhưng tập đoàn Sở thị chỉ nắm giữ khoảng ba mươi mấy phần trăm cổ phần, bình thường sẽ không nhúng tay vào việc làm ăn của Kim Thịnh, vậy nên Quý Như Diên lúc nãy suy nghĩ cả một lúc lâu cũng không tài nào nhớ ra.

"Minh Minh cũng biết tiết kiệm tiền nhỉ."

Quý Như Diên suy nghĩ một lúc, gọi điện thoại cho một nhà hàng cao cấp mà mình vẫn thường lui tới, đặt một phòng riêng, "Lát nữa xem phim xong cũng đói rồi, Hàn Hàn trông gầy quá, món canh vịt của nhà hàng này cũng rất ngon, vừa kéo để cho con nó tẩm bổ."

Sở Chấn Dương ngồi kế bên bà, mặc kệ bà suy đi tính lại.

"Ông nói gì đi chứ?'

Quý Như Diên cau mày, nghi ngờ cái tính lầm lì của Sở Minh có phải học từ cha của nó hay không, "Tôi hôm nay trông không có vấn đề gì chứ?"

"Không có vấn đề gì."

Sở Chấn Dương nghiêm mặt gật đầu: "Rất xinh đẹp."

Quý Như Diên: "..."

Hứ.

Bà nghĩ một lúc rồi tìm trong túi xách, lấy sợi dây chuyền mà Tống Thanh Hàn lúc trước tặng bà ra, đeo lên cổ.

Sở Chấn Dương: "..."

Đồ Hàn Hàn mua cho tôi không thể lúc nào cũng mang bên người, không vui.

Lúc tới Kim Thịnh, trong rạp tối om, gần như không có ai.

"Ba, mẹ, hai người đến rồi?"

Sở Hàm vội vàng từ trong rạp đi ra, mái tóc dài được sửa soạn vô cùng tinh tế, nho nhã, "Theo con nào."

Sở Chấn Dương và Quý Như Diên theo vào.

"Hai đứa Hàn Hàn đâu?"

Quý Như Diên nhìn xung quanh, vẫn không thấy bóng dáng Sở Minh và Tống Thanh Hàn, hơi thắc mắc.

"Tiểu Minh đi đón Hàn Hàn rồi."

Sở Hàm nắm tay Quý Như Diên đi về phía trước, quay đầu lại nói với Sở Chấn Dương: "Ba, bên này."

Cả Kim Thành trừ họ ra hình như không còn ai khác, Sở Chấn Dương và Quý Như Diên ngồi vào hàng ghế đẹp nhất, những vệ sĩ đi theo họ như chìm vào trong bóng tối.

"Tới rồi."

Sở Minh dừng xe lại, vòng qua bên còn lại mở cửa xe, chầm chậm đưa tay ra, tạo dáng mời.

Tống Thanh Hàn vốn đang căng thẳng, nhìn thấy dáng vẻ này của anh, trong lòng đột nhiên thả lỏng, đặt tay lên lòng bàn tay anh, từ trên xe bước xuống.

"Bác trai, bác gái hôm nay đến thật hả?"

Tống Thanh Hàn kéo khẩu trang, sánh vai cùng Sở Minh đi vào.

"Ừm."

Sở Minh gật đầu, "Hai người họ rất vui."

Tống Thanh Hàn cau mày, hơi ảo não: "Đáng ra là em nên đến nhà thăm hỏi..."

Sở Minh đưa cậu từ cửa sau của rạp đi vào, sau đó ở một góc cua không ai nhìn thấy, nắm chặt lấy tay cậu: "Đừng căng thẳng."

Lông mi Tống Thanh Hàn khẽ rung, gật gật đầu.

Đến khi cậu và Sở Minh đi đến phòng chiếu đã đặt trước, đúng lúc gặp Sở Hàm đang đi ra ngoài xem thử sao hai người vẫn chưa đến.

"Thật ngại quá, có chút chuyện nên kéo dài thời gian."

Tống Thanh Hàn áy náy nói.

"Nói gì vậy chứ."

Sở Hàm giơ tay vòng lấy cánh tay của Tống Thanh Hàn, nhanh nhẹn nói: "Đáng ra chị nên xin lỗi mới phải, tự nhiên chen vào hẹn hò của em và Minh Minh."

Tống Thanh Hàn nghe cô gọi Sở Minh là Minh Minh, không khỏi so sánh cái tên có chút đáng yêu này với khuôn mặt lạnh lùng, đẹp trai của Sở Minh, trong mắt không khỏi lộ ra chút ý cười.

Sở Minh: "..."

Sở Hàm kéo Tống Thanh Hàn vào, đi được vài bước lại quay lại nhìn Sở Minh ở phía sau: "Minh Minh, theo vào nào."

Sở Minh mặt không cảm xúc theo vào.

"Ba, mẹ, Hàn Hàn tới nè."

Sở Hàm kéo Tống Thanh Hàn qua đó, cười nói.

Tống Thanh Hàn mím mím môi, kéo khẩu trang trên mặt xuống, hơi áy náy nói: "Thật ngại quá, công việc hơi bận nên đến trễ ạ."

Quý Như Diên cẩn thận ngắm nhìn cậu, sau đó nhiệt tình kéo tay cậu, mỉm cười: "Không phải lỗi của con, lần này cũng là do ta và ông chồng già nhà ta không biết ý, nghe nói hôm nay con rảnh, mới bảo Minh Minh bàn chuyện gặp mặt với con."

Tống Thanh Hàn để bà kéo tay, cẩn thận nhìn Quý Như Diên.

Quý Như Diên trông rất trẻ, không giống người đã trên 50 tuổi chút nào, trên mặt có một ít nếp nhăn, nhưng không thể nào che lấp được vẻ đẹp của bà, ngược lại, tăng thêm nét từng trải do tuổi tác mang lại, làm lòng người ta rất thoải mái khi ngắm nhìn.

Từ trên mặt Sở Hàm và Sở Minh đều có thể tìm thấy bóng dáng của Quý Như Diên.

Quý Như Diên âm thầm huých huých tay Sở Chấn Dương đang im lặng ngồi kế bên, sau đó cười nói: "Đây là ông chồng già nhà ta, nhìn ông ấy vậy thôi chứ đang căng thẳng lắm đó."

Sở Chấn Dương bị chính phu nhân nhà mình vạch trần: "..."

"Khụ" Ông ho một tiếng rồi nói: "Con là Tống Thanh Hàn đúng không"

Nếu như nói Sở Minh chỉ có một chút giống Quý Như Diên, thì anh và Sở Chấn Dương giống nhau đến bảy, tám phần.

Chỉ có điều khí chất trên người Sở Chấn Dương càng trưởng thành và đĩnh đạc hơn, mà Sở Minh thì thiên về lạnh lùng, uy nghiêm, vừa nhìn một cái là làm người ta không dám xem thường.

"Bác Sở."

Tống Thanh Hàn lễ phép gọi một tiếng.

Sở Chấn Dương lạnh nhạt đáp lại một tiếng rồi từ trong túi lấy ra một bao lì xì: "Sau này con và Minh Minh sống cùng nhau thật hạnh phúc nha."

Biểu cảm của ông rất bình tĩnh, ngữ khí cũng rất bình thường, nhưng ông che được ánh sáng bị giấu nơi đáy mắt.

Tống Thanh Hàn cảm động, nhận lấy bao lì xì, trịnh trọng gật đầu: "Bọn con sẽ hạnh phúc."

Sở Chấn Dương nhìn cậu, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Ông không phải là không hi vọng con mình có thể giống như người bình thường cưới vợ sinh con, có người nâng khăn sửa túi, bạc đầu tới già.

Nhà bọn họ cũng không phải kiểu người quan tâm đến ý kiến của người ngoài, chỉ cần là người Sở Minh thật lòng thích, thì bọn họ cũng sẽ không làm khó dễ con gái nhà người ta.

Nhưng con trai của ông lại không đi theo con đường đó, mà lại tìm cho ông một con dâu nam.

Sở Chấn Dương lúc đầu cũng không chấp nhận nổi.

Sau khi biết Sở Minh thích Tống Thanh Hàn, ông liền âm thầm cho người điều tra một lượt về Tống Thanh Hàn.

Từ nhỏ bị cha mẹ bỏ rơi, được một tay bà ngoại nuôi lớn, sau đó còn chưa đợi cậu thành niên, người thân duy nhất đối với cậu đã qua đời, mà họ hàng, cha mẹ của cậu không ai bằng lòng nuôi dưỡng.

Cậu dựa vào chính mình, vừa đi làm thêm, vừa đi kiếm tiền, cố gắng thi đậu Đại học Quốc gia, sau khi tốt nghiệp liền chuyển hướng, lăn lộn trong giới giải trí.

Theo lý mà nói, nhưng đứa trẻ lớn lên trong hoàn cảnh như vậy thì trong lòng không khỏi có chút... Những vào lần đầu tiên ông nhìn thấy ảnh chụp của Tống Thanh Hàn, liền nhìn thấy sự trong sáng trong mắt cậu.

Đây là một chàng thanh niên nhỏ trông vẻ ngoài thì lạnh lùng, nhưng thực tế lòng dạ lại dịu dàng, mềm mại.

Sau đó, chuyện Tống Thanh Hàn cứu Sở Hàm, lại một lần nữa chứng minh suy nghĩ này của ông.

Nếu như không phải Tống Thanh Hàn, Sở Hàm chỉ cần ở đó thêm một chút nữa thôi, thì chuyện sau đó chỉ e là...

Ông biết rằng Sở Minh từ sau chuyện này liền bắt đầu dần dần ra tay với Tống Thanh Hàn, nhưng ông không có lí do nào để đi ngăn cản nữa.

Sở Chấn Dương vỗ vỗ vai Tống Thanh Hàn, nở một nụ cười vô cùng chân thành: "Nhanh ngồi xuống đi, phim sắp bắt đầu rồi."

Sở Hàm nhìn xung quanh, chen vào giữa, nhường chỗ cho Sở Minh và Tống Thanh Hàn.

Vệ sĩ bên ngoài thấy chủ nhân nhà mình đã ngồi xuống, liền nhấn máy điều khiển, rạp phim trong nháy mắt tối lại, trên màn hình sáng lóe lên ánh đèn huỳnh quang.

Tay trái Sở Minh vươn qua ghế, nắm lấy tay Tống Thanh Hàn.

Tống Thanh Hàn ngây người, sau đó cười rồi nắm chặt lại tay anh.

Phim vừa bắt đầu, liền có tiếng cổ cầm đập vào tai, theo tiếng nhạc vang lên, trên màn hình bắt đầu xuất hiện một cảnh tượng tươi đẹp, đẹp đẽ như một bức tranh thủy mặc.

Những bộ lông đuôi dài của tiên hạc bay lượn trên không, trên đó tựa như đang lấp ló một bóng người mờ ảo, không ngừng phóng to trên màn hình, một khuôn mặt vô cùng tuấn mĩ trong nháy mắt đập vào mắt người xem.

Chỉ thấy y ngước mắt lên, nở một nụ cười đau xót cho trời, thương cảm muôn dân, nhưng lại làm lòng người trong nháy mắt thấy lạnh lẽo.

Sở Chấn Dương và Quý Như Diên vốn dĩ chỉ ôm trong lòng ý nghĩ đi gặp mặt Tống Thanh Hàn, phút chốc bị ánh mắt này thu hút, nhướng nhướng mày, chăm chú xem tiếp.

Cảnh quay tiếp theo vẫn đẹp đẽ, tinh tế như ban đầu, những ngọn núi xanh biếc nối tiếp nhau, quanh năm được bao phủ bởi mây mù. Sâu trong lớp mây mù lại bất tri bất giác hiện ra một tòa cung điện đẹp đẽ, nguy nga, khí thế oai hùng.

Những tiên nhân qua qua lại lại, hoặc là đạp trên phi kiếm (kiếm bay), hoặc là đạp trên phi điểu (chim bay) mà bay qua, khắp nơi đều toát lên khí khách của bậc tiên gia.

"Người tiếp theo, Diệp Cảnh...." Trên bậc thang lên trời ngoằn ngoèo, hùng vĩ, một chàng thanh niên mặc trên mình bộ y phục rách rưới đang bước lên, sắc mặt bình tĩnh đưa tay mình che phủ lên một bánh răng bằng xương có hình thù kì quái.

"Cốt linh (tuổi) hai mươi ba, tu vi luyện khí đỉnh cao, có thể xếp thứ hai..."

Câu chuyện cứ bắt đầu như vậy.

Nên nói Trương Doanh không hổ là đạo diễn lừng danh, dưới bàn tay nhào nặn của ông, tất cả thước phim đều vô cùng mượt mà, cảnh quay đẹp như tiên cảnh chốn nhân gian.

Chiến đấu với yêu thú, đuổi con rối, những cuộc gặp gỡ bất ngờ... Nam chính Diệp Cảnh dưới sự giúp đỡ của khí linh Tố Lăng Thượng Tiên, thực lực ngày càng được nâng cao, lần lượt tránh được những nguy cơ suýt chút nữa lấy đi cái mạng nhỏ của hắn.

Mà theo tiến trình dần dần phát triển của câu chuyện, bàn tay xấu xa phía sau mới từ từ lộ diện.

Đứng trong tối điều khiển mọi thứ, vậy mà lại là một thiên tài vô cùng nổi danh trong tiên đạo lúc bấy giờ-- Vô Miểu Tiên Quân.

Đất diễn của vai này không nhiều, nhưng mỗi lần xuất hiện đều tựa như tự mình mang theo hào quang thần thánh vậy, trong sáng, thanh cao, đau xót cho trời, thương cảm muôn dân, một thân bạch y không dính bụi trần, tinh tế và thận trọng.

Ai ai cũng đều tôn trọng y, nhưng cũng không ai dám tiếp cận y.

Khi y giơ tay về phía Diệp Cảnh, Sở Hàm vậy mà lại có một cảm giác kiểu như "lẽ đương nhiên."

Rõ ràng là một khuôn mặt giống hệt Tống Thanh Hàn, nhưng cảm giác mà Tống Thanh Hàn mang lại cho người ta giống như một viên kẹo bọc đá lạnh bên ngoài, trông thì lạnh lùng, lãnh đạm, nhưng trên thực tế lại là một người trong sáng.

Nhưng mà nhân vật Vô Miểu Tiên Quân này lại cho cô một cảm nhận rất khác. Y trước mặt rõ ràng rất thanh cao, đầy lòng trắc ẩn, nhưng Sở Hàm lại không tài nào sinh ra được một chút yêu thích nào, ngược lại cảm thấy rất đạo đức giả---

Không khác nhau là mấy so với hoàn cảnh trong tiên tông của y.

Dù cho y bình thường đối đãi theo lễ với đệ tử, ca tụng đạo lý, nhưng chúng đệ tử đối với y lại vừa kính trọng, vừa e sợ, nếu như không phải bất đắc dĩ, ngàn vạn lần đều không muốn lại gần một bước.

Nếu như không phải Sở Hàm biết đây chỉ là đóng phim, mà chính chủ lại ngồi kế bên cô, thì cô chỉ e là sẽ cho rằng bản thân người này là một tên ngụy quân tử không hơn không kém.

Sở Hàm cau mày.

Cô biết rằng có một số diễn viên thường thường đều sẽ vì tìm tòi bản thân mà đi thử nghiệm một số vai diễn phản diện, có lúc những vai phản diện đó có thể làm người ta cảm nhận được cái gọi là chết chưa hết tội, có một số vai phản diện lại làm người ta khắc cốt ghi tâm, thậm chí có thể khiến khán giả quên đi những chuyện xấu xa mà người đó đã làm, từ đó mà thích vai diễn này.

Nhưng Vô Miểu dù có nhìn thế nào đi chăng nữa, cũng đều... Khiến người ta không tài nào sinh ra được một chút cảm xúc muốn thứ tha nào.

Một khi ấn tượng này được định hình, con đường của Tống Thanh Hàn sau này sẽ không dễ đi.

Sở Hàm có chút lo lắng, ánh mắt khi liếc về phía hai người đang lặng lẽ nắm lấy tay nhau kia, lại cảm thấy bản thân mình hình như đang lo bò trắng răng rồi--- Đôi phu phu nhà người ta còn chưa nói gì cơ mà!

Cô ở đây lo lắng cái gì cơ chứ!

Nếu như không được, cô không tin thằng em trai này của cô sẽ không lạm dụng chức quyền, tìm cho Hàn Hàn một bộ điện ảnh bom tấn khác để tẩy trắng.

Suy cho cùng thì Sở Minh ngoài Sở thị ra... Trong tay nó cũng có nhiều tài sản riêng mà.

Sở Hàm gạt đi tâm tư của mình, tiếp tục nhìn màn hình.

Phim đã chiếu đến một nửa sau rồi, hành vi của Vô Miểu cũng ngày càng khác người, khi đến cảnh nhập ma, dù đây không phải là loại hình mà Sở Hàm yêu thích, nhưng cô cũng không nhịn được mà sửng sốt vì vẻ đẹp này...

Cô vẫn biết là Tống Thanh Hàn rất đẹp, nhưng vẻ đẹp này tựa như một vẻ đẹp đã từng bị vùi lấp vậy, sẽ không làm người ta cảm thấy giống như bị xâm chiếm.

Nhưng trên màn hình lại không giống vậy, mặt mày của cậu rất sáng sủa, trong ánh mắt tràn đầy sự ác ý, tại sao một nhan sắc đẹp đến nhường này, lại cứ xen lẫn với một vẻ đẹp đầy tà ác và sa ngã như vậy chứ.

Đẹp đến bức người.

Chỉ có điều vẻ đẹp kinh người này rất nhanh liền bị đè nén xuống, một ma quân trẻ tuổi mặc trên mình trang phục đen tuyền đi trên đường núi, vẫn trong sáng, thanh cao như thể y chưa từng nhập ma.

Trong lòng Sở Hàm đột nhiên xúc động, cái cảm giác ghét bỏ đối với vai diễn này trước đó bỗng nhiên từ từ tan biến mất.

Nhưng phản diện suy cho cùng vẫn là phản diện thôi, trong cũng không thể tránh khỏi việc cho nhân vật chính đại sát tứ phương, trực tiếp hủy diệt triệt để tên ma quân tự mình sa ngã, nhiều lần gây khó dễ hắn.

Cảnh quay huyền y ma quân trên mặt mang theo một nụ cười lạnh lùng, nhàn nhạt đi vào cái chết và cảnh tượng nhân vật chính nắm tay tiên tử đã cùng mình đồng hành, thấu hiểu nhau bao lâu nay đi vào lễ đường kết hôn luân phiên thay đổi, lại không làm người ta cảm thấy quá đột ngột, ngược lại, là sự giao cảm của các mặt đối lập giữa chính và tà, sinh và tử, hỉ và bi-- tất cả là "đạo"

Thật ra nếu xét về tổng thể, đất diễn của Tống Thanh Hàn rất ít, chỉ xuất hiện lác đác vài lần. Nhưng có thể là vấn để của chính cô thì phải, cứ cảm thấy cái người tên Vô Miểu này, dường như càng... Phù hợp với những thứ mà bản thân bộ điện ảnh này muốn truyền tải.

Ca khúc cuối phim cang lên, Sở Hàm từ trong cõi suy tư của mình hồi thần lại, liếc nhìn qua Sở Minh và Tống Thanh Hàn.

Hai người họ đang dựa vào nhau, có lẽ vì bọn họ cũng đang ở đây nên cử chỉ cũng không quá thân mật, ánh mắt thỉnh thoảng giao nhau, trong mắt Sở Minh là cảm xúc mà trước đây cô chưa từng thấy được, rất dịu dàng.... và thâm tình.

Mà Tống Thanh Hàn cũng rất bao dung cho mấy động tác nhỏ này của Sở Minh, khi Sở Minh nhìn qua, trong mắt cũng lóe lên ánh sáng lấp lánh.

Vậy là đủ rồi.

Sở Hàm trong bóng tối nở nụ cười, một chút ngăn cách cuối cùng trong lòng rốt cuộc cũng tan biến.

"Hàn Hàn mới đi làm về hả?"

Quý Như Diên từ trong phim hồi thần lại, mỉm cười với Tống Thanh Hàn, "Ta có đặt chỗ ở một nhà hàng rồi, chúng ta cùng nhau dùng bữa nhé?"

Tống Thanh Hàn không từ chối, cười gật đầu: "Vâng ạ."

Mắt Quý Như Diên sáng lên, gọi điện thoại cho tài xế qua đón, rồi đá Sở Minh qua một bên, sau đó nắm lấy tay Tống Thanh Hàn, nhỏ giọng bên tai Tống Thanh Hàn khen Sở Minh vài câu.

(Mẹ Sở vẫn chưa quên chuyện Hàn Hàn nói Trương Doanh đẹp hahaha- ER)

"Tính cách nó giống ba, con sau này khoan dung cho nó nhiều hơn..."

"Nên dạy dỗ thì dạy dỗ!"

"Đàn ông nhà họ Sở không thể dung túng!"

"Nếu như nó ở ngoài làm chuyện gì có lỗi với con, con cứ nói với ta, ta sẽ dạy dỗ nó!"

Sở Minh lặng lẽ cầm túi đi sau lưng họ: "..."

Sở Chấn Dương đi sau lưng con trai nghe vợ mình truyền thụ cách quản chồng: "..."

Okla.

Tống Thanh Hàn im lặng lắng nghe, trên mặt vẫn luôn nở nụ cười, trong lòng không còn căng thẳng nữa.

Cậu biết Quý Như Diên nói như vậy chỉ là muốn cho cậu một liều thuốc an thần thôi, muốn nói là bà sẽ không can thiệp gì vào chuyện giữa cậu và Sở Minh.

Nếu không với thân phận của Quý Như Diên, chỉ cần bà lộ ra một chút biểu cảm không hài lòng nào, con đường sau này của cậu có thể sẽ khó khăn hơn nhiều.

Tống Thanh Hàn nhận lấy phần tình cảm này, cũng bằng lòng nhận lấy phần tình cảm này.

Quý Như Diên thấy cậu nghe hiểu ẩn ý trong lời nói của bà, hài lòng gật gật đầu.

Xem ra Tống Thanh Hàn có lẽ sẽ không còn coi trọng tên đạo diễn Trương Doanh kia nữa rồi.

(Toi cười xỉu 3 ngày)

Nhà hàng mà Quý Như Diên đã đặt rất lớn. Khi họ đến nơi, quản lý liền tới tiếp đón: "Phòng riêng đã chuẩn bị xong rồi, mời phu nhân vào."

Anh ta ngẩng đầu nhìn Tống Thanh Hàn đứng bên cạnh Quý Như Diên, không khỏi ngây người, sau đó che dấu đi cảm xúc đó, gật gật đầu, gọi một tiếng: "Hàn thiếu."

Anh ta chào từng người, vừa lễ độ, vừa chu đáo.

Quý Như Diên ngồi vào chỗ, rồi kéo Tống Thanh Hàn ngồi xuống kế bên bà: "Nào, Hàn Hàn, ngồi đây với ta."

Sở Minh vừa mới kéo ghế ra: "..."

Tống Thanh Hàn theo động tác của Quý Như Diên mà ngồi xuống, sau đó nở một nụ cười an ủi Sở Minh.

Sở đại cẩu im lặng ngồi xuống.

Chỗ ở nhà hàng này vẫn luôn rất khó đặt, nhưng dù là vậy, sau khi Quý Như Diên gọi điện thoại qua, nguyên cả căn phòng riêng rộng lớn này đều để trống cho bà.

Đợi đến khi họ tới, món ăn đã gọi cũng lần lượt được đưa vào.

Quý Như Diên đẩy một chén canh đến trước mặt Tống Thanh Hàn, nhìn cổ tay gầy gò của cậu, cau mày, đau lòng nói: "Món canh vịt nhà hàng này hầm ngon lắm, uống chút canh bồi bổ nguyên khí."

Nói rồi, bà không biết lại nghĩ đến gì đó, trừng mắt với Sở Minh một cái.

Sở Minh: "?"

Một bữa cơm vô cùng ấm cúng và yên bình, Quý Như Diên thỉnh thoảng gắp cho Tống Thanh Hàn vài miếng đồ ăn, Tống Thanh Hàn cũng âm thầm để ý khẩu vị của bà, rồi cũng vào lúc Quý Như Diên nhấc đũa lên, lại chuyển mấy món bà thích ăn đến trước mặt bà.

Sở Minh cũng không chịu thua kém mà gắp đồ ăn cho Tống Thanh Hàn. Thấy đồ ăn trong chén mình đã chất thành đống, Tống Thanh Hàn khẽ nhếch mày, vừa bình tĩnh, vừa chuẩn xác mà gắp một đũa khổ qua xào thật to bỏ vào bát Sở Minh.

Biểu cảm của Sở Minh cứng đơ lại, nhìn vào ánh mắt đen láy, thâm thúy của Tống Thanh Hàn, bày ra bộ mặt vô cùng tủi thân.

Tống Thanh Hàn lạnh lùng, vô tình liếc lại anh một cái.

Sở đại cẩu ngoan ngoãn nhấc đũa lên từ từ nhai khổ qua trong chén mình.

Quý Như Diên nhìn sự tương tác nho nhỏ này giữa hai người, không khỏi nở một nụ cười.

Như này rất tốt nha.

Sau khi ăn cơm xong, Quý Như Diên nhìn khuôn mặt không cảm xúc của con trai nhà mình, lương tâm trỗi dậy mà kéo Tống Thanh Hàn lại dặn dò vài câu nhớ ăn uống đàng hoàng, đừng chỉ lo làm việc, rồi liền mang Sở Chấn Dương và Sở Hàm ngồi lên chiếc xe hôm nay mình đi đến.

Sau khi họ lái xe rời đi, trong góc cũng ngay lập tức có một chiếc xe rất điệu thấp chạy theo sau, vây quanh xe họ.

"Bác trai bác gái đều rất tốt."

Tống Thanh Hàn ngồi trên ghế phó lái, đưa tay nắm lấy tay Sở Minh, ngước mắt lên nhìn Sở Minh, mỉm cười, "Anh cũng rất tốt."

"Ừm."

Sở Minh giơ tay vén mái tóc hơi dài của cậu ra sau tai, không nhịn được mà cúi đầu hôn lên môi cậu một cái, "Họ cũng rất thích em."

(Ủa, đang lái xe mà ta?????)

"Ừm."

Tống Thanh Hàn ngẩng đầu nhận lấy nụ hôn của anh, sau đó nhỏ giọng nói, "Em cũng rất thích họ."

công chiếu ngày thứ ba, ảnh hưởng mà nó mang lại mang tính bùng nổ.

Rạp chiếu phim đông nghẹt, cho dù có phải đợi thêm một ngày, cũng không bằng lòng mà đi xem phim khác.

Mà tình trạng như vậy, một năm trước cũng đã từng xảy ra.

Khắp đường lớn ngõ nhỏ lại một lần nữa đầy những nam nam nữ nữ đang bàn luận về nội dung phim. Cho dù là những người trước đó không có hứng thú đi xem phim, sau khi nghe vài lần, cũng không khống chế được sự tò mò, cầm lấy ví tiền của mình, bước vào cổng lớn của rạp chiếu phim.

Cung điện trên không đẹp đẽ, hiệu ứng tinh xảo, phong cảnh chân thật, đẹp như tranh thủy mặc... Và cả những nút thắt, những chi tiết vô cùng hồi hộp, gay cấn trong phim, diễn xuất vô cùng đặc sắc, sự hấp dẫn không lời nào diễn tả được, làm cho một lần nữa diễn lại cảnh lúc công chiếu của trước đây, thậm chí còn vượt xa hơn nữa.

Tác giả có lời muốn nói:

Quý Như Diên: Hàn Hàn không cần sợ, nếu như nó bắt nạt con, ta lấy giày cao gót đập chết nó!

Hàn Hàn: Vâng ạ

Sở- nhân dân tầng lớp thấp- Minh: (Bé đắng trong lòng, nhưng bé vẫn phải ăn mướp đắng)

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 47: Tranh đấu lên sóng- Chiến hạm Thanh Minh tung hint
Chương 48
Chương 48: Kết thúc tranh đấu- Chuẩn bị nhận phim mới
Chương 49
Chương 49: Đón năm mới
Chương 50
Chương 50: Sở Minh ra rìa- Hàn Hàn ghen
Chương 51
Chương 51: Nụ hôn môi đầu tiên
Chương 52
Chương 52: Quay ngoại cảnh- Yêu anh.
Chương 53
Chương 53: Anh là của em!
Chương 54
Chương 54: Cô là ai?
Chương 55
Chương 55: Bị chụp hình ở sân bay
Chương 56
Chương 56: Mượn nước đẩy thuyền
Chương 57
Chương 57: Tuyên truyền
Chương 58
Chương 58: Hàn Hàn thất học?- Lại vả mặt
Chương 59
Chương 59: Tự hào là một Tiểu Hàn Giả
Chương 60
Chương 60: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
Chương 61
Chương 61: Tôi về phe cp Thanh Minh!
Chương 62
Chương 62: Các con phải sống hạnh phúc!
Chương 63
Chương 63: Tôi có người yêu rồi!
Chương 64
Chương 64: Không được thì lấy anh đền cho em
Chương 65
Chương 65: Liên hoan phim
Chương 66
Chương 66: Sống chung
Chương 67
Chương 67: Đời người như phim
Chương 68
Chương 68: Game over!
Chương 69
Chương 69: Tái khám
Chương 70
Chương 70: Kiếp trước
Chương 71
Chương 71: "Bắn máy bay"
Chương 72
Chương 72: Ra mắt gia đình
Chương 73
Chương 73: Vật gia truyền
Chương 74
Chương 74: Lần đầu tiên
Chương 75
Chương 75: Scandal bao nuôi
Chương 76
Chương 76: Cá koi Hàn nổi bạo
Chương 77
Chương 77: Uy Dịch
Chương 78
Chương 78: Vòng tròn quyền lực
Chương 79
Chương 79: Điều bất ngờ
Chương 80
Chương 80: Thử vai
Chương 81
Chương 81: Hollywood
Chương 82
Chương 82: Quay phim
Chương 83
Chương 83: Chúng ta sẽ kết hôn nhé
Chương 84
Chương 84: Đóng máy- Chọc chó online
Chương 85
Chương 85: Ở lại ăn Tết
Chương 86
Chương 86: Món quà!
Chương 87
Chương 87: Cả nhà lên hot search
Chương 88
Chương 88: Vĩnh viễn không rời
Chương 89
Chương 89: "Cậu không thích hợp mang thai"
Chương 90
Chương 90: Họp mặt gia đình
Chương 91
Chương 91: Cha mẹ Hàn Hàn tìm đến
Chương 92
Chương 92: Sao tôi lại không dám?
Chương 93
Chương 93: Chủ mưu
Chương 94
Chương 94: Bùng nổ scandal
Chương 95
Chương 95: Bạo lực mạng
Chương 96
Chương 96: Chân tướng
Chương 97
Chương 97: Họp báo
Chương 98
Chương 98: Hạ màn
Chương 99
Chương 99: Hàn Hàn lại bị thương
Chương 100
Chương 100: Đến thăm
Chương 101
Chương 101: Vòng tròn quyền lực lên sóng
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103: Mộng cũ Lê Viên
Chương 104
Chương 104: Quyền giới
Chương 105
Chương 105: Kết thúc
Chương 106
Chương 106:   Kỳ lão gia
Chương 107
Chương 107: Sở đại tổng tài muốn được quy tắc ngầm
Chương 108
Chương 108: Công chiếu
Chương 109
Chương 109: Nước mắt bùng nổ
Chương 110
Chương 110: Trò chơi đào hố
Chương 111
Chương 111: Tiệc năm mới
Chương 112
Chương 112: Fan xin chữ kí
Chương 113
Chương 113: Thăm Kỳ lão
Chương 114
Chương 114: Chơi với lửa
Chương 115
Chương 115: Scandal tình ái
Chương 116
Chương 116: Móng heo của Sở đại cẩu
Chương 117
Chương 117: Sóng tình
Chương 118
Chương 118: Bạch Tước- tình địch xuất hiện
Chương 119
Chương 119: Kí tiếp?
Chương 120
Chương 120: Tiệc từ thiện
Chương 121
Chương 121: Đấu giá
Chương 122
Chương 122: Tai nạn
Chương 123
Chương 123: Cậu có thể mang thai rồi
Chương 124
Chương 124: Nhắm vào cậu
Chương 125
Chương 125: Chú này đáng sợ quá!
Chương 126
Chương 126: Cứ ship đã rồi tính sau!
Chương 127
Chương 127: 30 Tết
Chương 128
Chương 128: Vào đoàn
Chương 129
Chương 129: Khởi quay
Chương 130
Chương 130: Thói quen thật đáng sợ
Chương 131
Chương 131: Sở đại cẩu đến
Chương 132
Chương 132: Mở khóa Hàn Hàn phiên bản nữ
Chương 133
Chương 133: Lẩu
Chương 134
Chương 134: Mượn rượu làm nũng
Chương 135
Chương 135: Độc diễn
Chương 136
Chương 136: Mộng cũ đóng máy
Chương 137
Chương 137: Mượn rượu tỏ tình
Chương 138
Chương 138: Bệnh trạng
Chương 139
Chương 139: Mang thai rồi
Chương 140
Chương 140: "Hôn lễ"
Chương 141: Nghén
Chương 141
Chương 142
Chương 142: Song thai
Chương 143
Chương 143: Phim của Arthur
Chương 144
Chương 144: Không thèm xem tên đàn ông kia
Chương 145
Chương 145: Come out?
Chương 146
Chương 146: Fan số 1
Chương 147
Chương 147: Bạn trai của Hàn?
Chương 148
Chương 148: Trao giải
Chương 149
Chương 149: Người quan trọng nhất
Chương 150
Chương 150: Đám cưới
Chương 151
Chương 151: Thai máy
Chương 152
Chương 152: Sinh
Chương 153
Chương 153: Đầy tháng
Chương 154
Chương 154
Chương 155
Chương 155: Sóng to gió lớn
Chương 156
Chương 156: Thay đổi đột ngột
Chương 157
Chương 157: Tỉnh giấc mộng ban sơ
Chương 158
Chương 158: Một số chuyện tiếp sau
Chương 159
Chương 159: Sở Hàm- Phiên ngoại

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 62
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...