Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Chăm Chỉ Đóng Phim Là Phải Về Nhà Sinh Con

Chương 26

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắn nhìn thoáng qua Hàn Nghị, không dấu vết cầm lấy một ly nước trái cây giơ lên chạm cốc với Hàn Nghị.

Hàn Nghị sửng sốt, biết thời biết thế đổi một ly nước trái cây, cười uống một ngụm.

Hàn Nghị tiếp tục tán gẫu với Sở Minh hai ba câu, Sở Minh ngẫu nhiên đáp một câu, đại đa số thời điểm cũng trầm mặc, ngón tay thon dài nắm chén rượu, thỉnh thoảng vuốt một cái, thoạt nhìn lạnh lùng lại thâm sâu.

Tống Thanh Hàn im lặng ngồi ở vị trí của mình, ngẫu nhiên uống một ngụm nước trái cây. Ngọn đèn mờ nhạt chiếu trên người cậu, cả người đắm chìm giữa ánh sáng ấm áp, ngay cả mặt mày thanh lãnh cũng nhu hòa lại, ý nhị nói không nên lời.

Mỹ nhân dưới đèn, ngắm cảnh dưới ánh trăng.

An Ý Như cũng là một nữ minh tinh thanh thuần, bản thân đã điềm đạm đáng yêu. Khi cô im lặng không nói lời nào, thoạt nhìn phá lệ nhu nhược động lòng người, chọc người trìu mến. Khi Sở Minh nhìn qua, cô hơi siết váy, rũ mắt, mặt hơi đỏ lên, càng tôn lên gương mặt đã được trang điểm kĩ, phá lệ xinh đẹp, thậm chí có chút quyến rũ.

Ở đây ai không phải cáo già, tuy rằng nói chiêu thức ấy của An Ý Như có hơi không lên được mặt bàn, nhưng trong giới này, không thiếu nhất là loại chuyện không lên được mặt bàn này. Có đôi khi nếu anh muốn đi lên trên, thứ phải bỏ qua đầu tiên là mặt mũi và tôn nghiêm.

An Ý Như quả thật là người co được dãn được, hơn nữa Sở Minh không thích cứng không thích mềm, bọn họ cũng không nên trực tiếp nói ra, làm cho tất cả mất mặt mặt mũi.

Chẳng qua...... đám người Hàn Nghị nhìn thoáng qua sắc mặt Sở Minh, vị Sở tiên sinh này tựa hồ không thích nữ sắc như trong lời đồn, mặc dù An Ý Như ám chỉ rõ ràng như vậy, mặt cũng không thấy một chút dị sắc gì.

Đương nhiên cũng có thể là bởi vì vị Sở tiên sinh này gặp nhiều mỹ nhân, cũng không cảm thấy hứng thú với người giới giải trí.

Hàn Nghị ha ha cười giơ nước trái cây lên với Ngụy Khiêm, phá vỡ không khí hơi xấu hổ này. Ngụy Khiêm cũng nâng tay lên cùng ông kính một ly, khi cúi đầu ánh mắt không tự giác liếc nhìn Tống Thanh Hàn.

Người khác có thể không biết, nhưng hắn làm trợ lý của Sở Minh, cũng có thể đoán được đại ma vương mà đến loại tụ tập ăn uống này, tám phần là muốn gặp diễn viên nhỏ này.

Cũng không biết nghệ sĩ tên Tống Thanh Hàn này hạ thuốc hồ ly gì cho đại ma vương, làm đại ma vương mê đắm cúi đầu chuyển hướng. Nếu không bằng vào thủ đoạn đàm phán càng ngày càng cao thâm, bằng vào kinh nghiệm đọc tiểu thuyết mạng nhiều năm của hắn, quả thực sẽ hoài nghi Sở đại ma vương bị người đổi hồn.

Chẳng qua hắn biết, trừ chuyện cứu chị của đại ma vương lúc trước, bọn họ hình như cũng đã gặp nhau bao giờ đâu nhỉ?

Ngụy Khiêm nhíu nhíu mày, một ngụm uống hết ly nước trái cây.

Quả nhiên so với rượu đế uống lạt, vẫn là nước trái cây ôn hòa hơn.

Tống Thanh Hàn bị ánh mắt của Ngụy Khiêm làm cho chẳng hiểu ra sao, chỉ chớp mắt lại nhìn thấy ánh mắt hoài nghi và tức giận của An Ý Như, không khỏi cúi đầu, nhấp một ngụm trái cây.

Cậu không phát hiện ra gì hết.

Bữa tiệc đương nhiên là phải ăn cơm. Bọn họ hàn huyên một lát, cửa phòng riêng đã được mở ra, một đội người đẹp vận sườn xám thơm nức tay bưng khay gỗ chạm khắc lũ lượt đến, từng đĩa thức ăn tinh tế sắc hương đủ cả bày lên bàn, oánh nhuận dưới ánh sáng.

Mọi người mở khăn ăn ra.

Thẳng đến khi Sở Minh động đũa, người ở đây như là được giải phong ấn, ai cũng vươn đũa.

Chẳng qua chung quy vẫn là bởi vì Sở Minh ở đây, khi ăn ai cũng không nhìn nhiều nói nhiều, tĩnh lặng ăn cơm, thế nhưng cũng chậm rãi cảm thấy được vài phần tư vị.

Tống Thanh Hàn từ sáng đến khi tới đây vẫn ngâm mình ở phim trường chụp ảnh tuyên truyền bổ sung, qua cả ngày bụng sớm đã kháng nghị không biết bao nhiêu lần. Hiện tại đồ ăn đưa lên, cậu nhìn như trầm tĩnh, kì thực ra tay không chậm.

Sở Minh trước khi đến đây đã ăn lót dạ ở nhà, lúc này cũng chỉ động đũa tượng trưng, thường thường giương mắt nhìn Tống Thanh Hàn.

Nhìn thấy Tống Thanh Hàn tựa hồ đã lâu chưa ăn cơm, hắn nhíu nhíu mày, cầm lấy rượu đế trước mặt uống một ngụm.

Sở Minh lại ngồi một lát, cúi đầu nhấp một ngụm rượu, hương vị cay nồng tràn ra ở đầu lưỡi. Thần sắc hắn lạnh nhạt nhìn Hàn Nghị, đẩy kính mắt: "Công ty còn có việc, hôm nay xin lỗi không tiếp được."

Hàn Nghị vội vàng buông đũa trong tay, lại cười nói: "Sở tiên sinh cậu đi trước đi."

Sở Minh mím môi gật gật đầu với ông, đứng dậy khỏi vị trí, dẫn Ngụy Khiêm rời đi.

Sở Minh vừa đi, không khí cả phòng riêng giống như lập tức sống động hẳn, giống như ngay cả tiếng hô hấp cũng thả lỏng một ít.

Sắc mặt An Ý Như hơi không ngờ nổi ngồi nguyên tại chỗ, trong bát cô chỉ còn chút nước sốt. Cô siết đũa, nhịn không được hỏi Hàn Nghị: "Đạo diễn Hàn, Sở tiên sinh anh ấy......"

Hàn Nghị không nhẹ không nặng đặt chén rượu lên bàn thủy tinh, phát ra một tiếng vang nhỏ thanh thúy: "Sở tiên sinh nghĩ gì, sao tôi biết."

An Ý Như cắn cắn môi, cười cười, không nói nữa.

"Được rồi, nhanh ăn đi." Hàn Nghị cầm lấy chiếc đũa, đứng dậy gắp một miếng gà hầm, "Nhà hàng này cũng không dễ đặt, không ăn thì phải xin lỗi chủ nhà hàng này."

Tạ Diệc An mỉm cười lên tiếng, cũng cầm lấy đũa gắp một món, hơn nữa đám người Lãng Phi đã ở một bên không nhẹ không nặng nịnh Hàn Nghị, không khí thật ra chậm rãi sinh động lên.

Vừa rồi có Sở Minh ở đây, bọn họ tuy rằng cũng mặt mày rạng rỡ, nhưng người ta cũng không thèm để ý đến bọn họ, cho dù có chiêu trò gì, cũng không dùng nổi.

Hàn Nghị thì không giống, ông là tổng đạo diễn, dỗ ông vui vẻ, được nhiều hơn mấy cảnh, có cơ hội xuất hiện trước mặt người xem không phải hơn sao.

Tính tình Tống Thanh Hàn hơi đạm mạc, cũng thanh cao, cậu đã luẩn quẩn trong giới bao năm, cũng biết vòng luẩn quẩn này không thể nào sạch sẽ. Cậu tuy rằng không muốn dính, nhưng sẽ không dễ dàng đi bình phán người khác.

Cậu nhìn Hàn Nghị được Lãng Phi nịnh cười ha ha, cúi đầu cười cười, cũng nâng chén rượu trong tay lên, kính Hàn Nghị một ly, không nhẹ không nặng vừa đúng vỗ mông ngựa Hàn Nghị.

Hàn Nghị ngửa đầu uống rượu Tống Thanh Hàn kính, được cậu vỗ mông ngựa như thể bớt được hai lạng thịt, tươi cười sáng lạn.

"Aiz, lúc trước chọn cậu diễn Phương Du, tôi còn sợ cậu diễn không nổi," Hàn Nghị hơi say, đầu lưỡi mơ hồ không rõ, "Hiện tại xem ra, thằng nhóc cậu có tiền đồ!"

Tạ Diệc An nghe vậy, sắc mặt khẽ biến, sau đó lại rất nhanh khôi phục ý cười.

Tống Thanh Hàn giỏi như vậy à, chỉ đến uống rượu cũng phải lấy ra khen ngợi?

Hắn giương mắt nhìn Tống Thanh Hàn đang cười ngượng ngùng, miệng nói vài lời khiêm tốn, cười uống một ngụm rượu.

May mà Hàn Nghị không phải quá say, nhẹ nhàng khen Tống Thanh Hàn một câu, quay đầu lại khen diễn xuất của Trần Gia Minh, khen làm Trần Gia Minh không thể không liên tục nâng chén, uống say khướt.

Khen Trần Gia Minh xong, Hàn Nghị chậm rì rì ăn một ngụm thức ăn, sau đó lại lôi kéo Tạ Diệc An bắt đầu liên miên, lăn qua lộn lại đều toàn lời linh tinh diễn tốt, chọn hắn đúng, khác hẳn khi ở phim trường.

Tạ Diệc An mỉm cười nghe Hàn Nghị nói xong, thường thường khiêm tốn đáp lại một câu, một tia khó chịu trong lòng bởi vì lúc trước Hàn Nghị Tống khích lệ Thanh Hàn mà sinh ra cũng chậm rãi tiêu tán đi.

Tống Thanh Hàn diễn dù tốt, nhưng chung quy vẫn là người mới vào giới, hắn không tiện ra tay, nhưng người rất muốn Tống Thanh Hàn chìm xuống còn đang theo dõi Tống Thanh Hàn kìa.

Một bữa cơm ăn thoải mái phập phồng, tâm tình cũng phập phồng như xe qua núi. Đợi đến cuối cùng tan cuộc, Hàn Nghị đã say khướt, ngay cả Tống Thanh Hàn cũng có mùi rượu, hai má đỏ hồng, trong mắt trong suốt đầy hơi nước, thoạt nhìn vô tội lại tràn ngập hấp dẫn trí mạng.

Đoàn người lảo đảo đi ra, Trần Gia Minh và Tạ Diệc An đỡ Hàn Nghị say như chết đi ra cửa.

Lái xe sớm đã lái xe đợi ở cửa. Tạ Diệc An và Trần Gia Minh nhét Hàn Nghị vào trong xe, Hàn Nghị say mơ mơ màng màng đột nhiên bừng tỉnh lại, uốn lưỡi nói: "Mấy ngày nay cho các cậu nghỉ...... Ba ngày sau quay về."

Ông vừa nói xong là mềm nhũn ngã xuống ghế, lái xe gật gật đầu với bọn họ, giẫm chân ga, phóng đi.

Chẳng qua lái xe vừa đi, vấn đề lại đến đây. Hai cái xe khác cũng của đoàn phim, hiện tại Hàn Nghị đi rồi, hai cái xe kia cũng không thấy bóng dáng, bọn họ phải về thế nào?

Tạ Diệc An xem như là người tỉnh táo nhất ở đây, cũng là một người có địa vị quan trọng, hắn nhìn thoáng qua Tống Thanh Hàn, gọi điện thoại cho người đại diện của mình, đứng ở ven đường, mỉm cười nói: "Nếu đạo diễn cho chúng ta nghỉ, tất cả mọi người về nghỉ ngơi sớm đi."

Trần Gia Minh cùng diễn viên kia nhìn Tống Thanh Hàn một cái, cũng làm như thế.

Đêm khuya xe ít, ngẫu nhiên nhìn thấy xe taxi cũng đã có khách.

Thẳng đến khi Tạ Diệc An và Trần Gia Minh có người đại diện chạy tới đón đi, đám người Tống Thanh Hàn cũng không thể vẫy một chiếc xe taxi lại.

Lãng Phi xoa xoa cánh tay, nhìn về Tống Thanh Hàn đứng ở một bên, trên mặt còn ửng đỏ, đáy mắt hiện lên một tia kinh diễm: "Anh Hàn, người đại diện của anh không đến đón anh à?"

Tống Thanh Hàn khẽ lắc đầu, không nói chuyện.

Lãng Phi nhìn cậu, muốn đến gần vài bước, di động trong túi lại vang.

Cậu ta rút di động nhìn nhìn, lộ ra vài phần chán ghét, nhưng lại rất nhanh che giấu đi.

"Ừ...... Đúng, đoàn phim liên hoan...... phải....." cậu ta nhìn thoáng qua Tống Thanh Hàn, đi đến một bên nghe điện thoại.

Rất nhanh lại có một chiếc xe đã đến, Lãng Phi cùng người trong xe nói vài câu, cũng lên xe đi luôn.

Tống Thanh Hàn đứng ở ven đường hứng gió, gió đêm lạnh đập vào mặt, thổi tan mùi rượu nồng đậm.

"Ting ting --" di động Tống Thanh Hàn rung rung, cậu cầm lấy liếc mắt một cái.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 47: Tranh đấu lên sóng- Chiến hạm Thanh Minh tung hint
Chương 48
Chương 48: Kết thúc tranh đấu- Chuẩn bị nhận phim mới
Chương 49
Chương 49: Đón năm mới
Chương 50
Chương 50: Sở Minh ra rìa- Hàn Hàn ghen
Chương 51
Chương 51: Nụ hôn môi đầu tiên
Chương 52
Chương 52: Quay ngoại cảnh- Yêu anh.
Chương 53
Chương 53: Anh là của em!
Chương 54
Chương 54: Cô là ai?
Chương 55
Chương 55: Bị chụp hình ở sân bay
Chương 56
Chương 56: Mượn nước đẩy thuyền
Chương 57
Chương 57: Tuyên truyền
Chương 58
Chương 58: Hàn Hàn thất học?- Lại vả mặt
Chương 59
Chương 59: Tự hào là một Tiểu Hàn Giả
Chương 60
Chương 60: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
Chương 61
Chương 61: Tôi về phe cp Thanh Minh!
Chương 62
Chương 62: Các con phải sống hạnh phúc!
Chương 63
Chương 63: Tôi có người yêu rồi!
Chương 64
Chương 64: Không được thì lấy anh đền cho em
Chương 65
Chương 65: Liên hoan phim
Chương 66
Chương 66: Sống chung
Chương 67
Chương 67: Đời người như phim
Chương 68
Chương 68: Game over!
Chương 69
Chương 69: Tái khám
Chương 70
Chương 70: Kiếp trước
Chương 71
Chương 71: "Bắn máy bay"
Chương 72
Chương 72: Ra mắt gia đình
Chương 73
Chương 73: Vật gia truyền
Chương 74
Chương 74: Lần đầu tiên
Chương 75
Chương 75: Scandal bao nuôi
Chương 76
Chương 76: Cá koi Hàn nổi bạo
Chương 77
Chương 77: Uy Dịch
Chương 78
Chương 78: Vòng tròn quyền lực
Chương 79
Chương 79: Điều bất ngờ
Chương 80
Chương 80: Thử vai
Chương 81
Chương 81: Hollywood
Chương 82
Chương 82: Quay phim
Chương 83
Chương 83: Chúng ta sẽ kết hôn nhé
Chương 84
Chương 84: Đóng máy- Chọc chó online
Chương 85
Chương 85: Ở lại ăn Tết
Chương 86
Chương 86: Món quà!
Chương 87
Chương 87: Cả nhà lên hot search
Chương 88
Chương 88: Vĩnh viễn không rời
Chương 89
Chương 89: "Cậu không thích hợp mang thai"
Chương 90
Chương 90: Họp mặt gia đình
Chương 91
Chương 91: Cha mẹ Hàn Hàn tìm đến
Chương 92
Chương 92: Sao tôi lại không dám?
Chương 93
Chương 93: Chủ mưu
Chương 94
Chương 94: Bùng nổ scandal
Chương 95
Chương 95: Bạo lực mạng
Chương 96
Chương 96: Chân tướng
Chương 97
Chương 97: Họp báo
Chương 98
Chương 98: Hạ màn
Chương 99
Chương 99: Hàn Hàn lại bị thương
Chương 100
Chương 100: Đến thăm
Chương 101
Chương 101: Vòng tròn quyền lực lên sóng
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103: Mộng cũ Lê Viên
Chương 104
Chương 104: Quyền giới
Chương 105
Chương 105: Kết thúc
Chương 106
Chương 106:   Kỳ lão gia
Chương 107
Chương 107: Sở đại tổng tài muốn được quy tắc ngầm
Chương 108
Chương 108: Công chiếu
Chương 109
Chương 109: Nước mắt bùng nổ
Chương 110
Chương 110: Trò chơi đào hố
Chương 111
Chương 111: Tiệc năm mới
Chương 112
Chương 112: Fan xin chữ kí
Chương 113
Chương 113: Thăm Kỳ lão
Chương 114
Chương 114: Chơi với lửa
Chương 115
Chương 115: Scandal tình ái
Chương 116
Chương 116: Móng heo của Sở đại cẩu
Chương 117
Chương 117: Sóng tình
Chương 118
Chương 118: Bạch Tước- tình địch xuất hiện
Chương 119
Chương 119: Kí tiếp?
Chương 120
Chương 120: Tiệc từ thiện
Chương 121
Chương 121: Đấu giá
Chương 122
Chương 122: Tai nạn
Chương 123
Chương 123: Cậu có thể mang thai rồi
Chương 124
Chương 124: Nhắm vào cậu
Chương 125
Chương 125: Chú này đáng sợ quá!
Chương 126
Chương 126: Cứ ship đã rồi tính sau!
Chương 127
Chương 127: 30 Tết
Chương 128
Chương 128: Vào đoàn
Chương 129
Chương 129: Khởi quay
Chương 130
Chương 130: Thói quen thật đáng sợ
Chương 131
Chương 131: Sở đại cẩu đến
Chương 132
Chương 132: Mở khóa Hàn Hàn phiên bản nữ
Chương 133
Chương 133: Lẩu
Chương 134
Chương 134: Mượn rượu làm nũng
Chương 135
Chương 135: Độc diễn
Chương 136
Chương 136: Mộng cũ đóng máy
Chương 137
Chương 137: Mượn rượu tỏ tình
Chương 138
Chương 138: Bệnh trạng
Chương 139
Chương 139: Mang thai rồi
Chương 140
Chương 140: "Hôn lễ"
Chương 141: Nghén
Chương 141
Chương 142
Chương 142: Song thai
Chương 143
Chương 143: Phim của Arthur
Chương 144
Chương 144: Không thèm xem tên đàn ông kia
Chương 145
Chương 145: Come out?
Chương 146
Chương 146: Fan số 1
Chương 147
Chương 147: Bạn trai của Hàn?
Chương 148
Chương 148: Trao giải
Chương 149
Chương 149: Người quan trọng nhất
Chương 150
Chương 150: Đám cưới
Chương 151
Chương 151: Thai máy
Chương 152
Chương 152: Sinh
Chương 153
Chương 153: Đầy tháng
Chương 154
Chương 154
Chương 155
Chương 155: Sóng to gió lớn
Chương 156
Chương 156: Thay đổi đột ngột
Chương 157
Chương 157: Tỉnh giấc mộng ban sơ
Chương 158
Chương 158: Một số chuyện tiếp sau
Chương 159
Chương 159: Sở Hàm- Phiên ngoại

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Chăm Chỉ Đóng Phim Là Phải Về Nhà Sinh Con
Chương 26

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 26
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...