Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 33

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không biết có phải vì thời tiết quá xấu hay là người nhà Thượng Quan

đã khuyên giải thành công quận chúa Triệu Dao kia, cả nhà đi liên tục ba ngày cũng không gặp phải nửa bóng người tìm kiếm bọn họ, thuận lợi rời

khỏi vùng núi non rộng lớn trùng điệp này, tiến vào một dải đồi núi thấp hơn tương đối bằng phẳng trống trải.

Buổi sáng ngày thứ tư, thời tiết mưa dầm rốt cuộc chuyển thành nhiều

mây, ánh mặt trời sáng lạn đôi chỗ lọt qua những dải mây dày đặc xiên

nghiêng xuống mặt đất, thỉnh thoảng ngẫu nhiên chiếu vào người có cảm

giác ấm áp thoải mái khó tả.

Đứng ở rìa ngoài đỉnh núi nhìn ra xa, có thể thấy rõ ràng đường chân

núi chạy ngoằn ngoèo, dần ra xa núi non cũng như lùi lại, hiện ra một

vùng thung lũng rộng lớn, bằng phẳng trải dần ra xa, trên mặt đất có thể thấy ẩn hiện một vài thôn xóm làng mạc, cùng với những đường bờ ruộng

dọc ngang khắp bốn phía.

Nghĩ đến rời khỏi vùng núi cao này, có lẽ sau này muốn ăn thịt thú

rừng sẽ phải mất tiền mua, Tiểu Ngư không khỏi sớm hoài niệm những món

đặc sản đó, liền đề nghị hôm nay tạm thời đừng vội đi tiếp, trước đi săn ít thú rừng, vừa có thể đem đi bán lấy tiền, mà bản thân mình cũng có

thể làm một bữa ăn ngon.

Vậy nên cả nhà tìm một dòng suối dưới chân núi dừng chân, Tiểu Ngư và Tùng Tùng phụ trách hái nấm và rau dại, hai huynh đệ thì đi săn và kiếm củi, cả nhà lại dùng nồi đất nấu một bữa thịt thú rừng ngon lành.

Cáo con Bối Bối tuy rằng ăn sâu uống cháo được, nhưng hôm nay đã

chứng tỏ rằng nó thích nhất là ăn canh thịt, chóp mũi nho nhỏ dính dầy

nước mỡ, vui vẻ ngao lên một tiếng, khiến cả nhà cười đến là vui vẻ.

Nghỉ ngơi một chút, cả nhà lại bắt đầu đi tiếp, hai canh giờ sau rốt cuộc đến một thị trấn nhỏ gọi là Y Dương.

Khác với Song Toàn Trấn, đây là lần đầu tiên Tiểu Ngư nhìn thấy một

thị trấn thực sự, lầu thành dù không cao, nói là để tượng trưng thì đúng hơn là phòng ngự, nhưng tốt xấu gì cũng coi như có tường thành, cửa

thành cũng có hai ba quan binh đứng gác nhưng rất ít kiểm tra người đi

đường, cả nhà rất thuận lợi đi theo dân chúng qua lại vào thành.

Thị trấn dù không lớn nhưng khá náo nhiệt, khách điếm, tửu lâu, quán

trà, hiệu cầm đồ, tiệm châu báu.. đều có đủ, Phạm Thông dùng mấy con thú rừng đổi lấy một đêm dừng chân và ăn uống, cả nhà vui vẻ tắm rửa, sung

sướng thoải mái ngủ một giấc ngon lành.

Sáng hôm sau, Phạm Đại bắt đầu xúi giục Tiểu Ngư đem miếng ngọc bội

kia đi tiêu thụ, Phạm Thông ở bên cạnh làm bộ như không nghe thấy gì

hết.

Hắn từ đầu đã biết miếng ngọc bội đó kiếm được bằng cách nào, tuy

rằng không đồng tình lắm với cách của Tiểu Ngư, nhưng chú rể thiếu niên

Thượng Quan Hiên kia đã tự muốn đưa, còn chủ động viết cả giấy biên

nhận, hắn đương nhiên cũng không có quyền chỉ trích con gái mình có hành vi xảo trá.

“Thúc cho là ở nơi nhỏ thế này, ngọc bội có thể bán được bao nhiêu

bạc hả?” Tiểu Ngư lườm Phạm Đại đang nảy sinh ra những suy nghĩ kỳ lạ,

“Hôm qua cháu đã hỏi rồi, chưởng quầy nói thị trấn này chỉ có một cửa

hàng, nếu bán ở đây chúng ta sẽ không có lựa chọn khác, mặc cho người ta chiếm đoạt thôi, thúc lớn như vậy không phải là đạo lý đó cũng không

hiểu chứ?”

“Cháu mới xem cháu bao nhiêu tuổi, còn chưa làm được bao nhiêu việc,

sau cháu biết được chứ? Đi thử đi, thử một lần xem, cũng không nhất định phải bán ngay.”

Phạm Đại vẻ mặt háo hức nhìn Tiểu Ngư, từ ngày đập phá tửu lâu nhà

người ta, thu nhập trong nhà hết thảy đều do Tiểu Ngư điều khiển, hắn đã rất nhiều ngày chưa được đụng đến giọt rượu nào cho đỡ thèm, vốn nghĩ

tiệc rượu nhà Thượng Quan hắn có thể kiếm được lộc ăn, không ngờ lại bị

một quận chúa dọa cho phải rời khỏi thôn Long Vĩ đi hết mấy ngày liền.

Mấy ngày nay mỗi ngày lưng đeo tất cả hành lý đi bộ, chưa nói đến sướng

hay khổ gì, khó chịu nhất là con sâu rượu bị nhà Thượng Quan dụ ra kia

vẫn không chịu yên thân, thật sự khiến hắn cả người đều khó chịu. Hắn là người giang hồ cơ mà, người giang hồ không uống rượu sao có thể tính là người giang hồ chứ? Trước kia không có tiền thì đành nhịn, nhưng giờ có tiền chẳng lẽ còn phải bắt mình chịu nhịn sao?

Tiểu Ngư tựa tiếu phi tiếu: “Vậy Nhị thúc nói thử xem miếng ngọc này có thể bán được bao nhiêu tiền?”

Phạm Đại thuận miệng đáp: “Miếng ngọc bội này trong suốt trơn bóng,

chạm trổ lại tinh xảo như vậy, chắc cũng phải mấy chục xâu tiền.”

Tiểu Ngư cười nói: “Chậc chậc, không ngờ Nhị thúc lại còn biết cả thưởng ngọc cơ đấy!”

Phạm Đại nói: “Đương nhiên rồi, cháu đừng xem ta và cha cháu giờ

nghèo túng mà coi thường, trước đây cũng từng thấy nhiều rồi… Thôi, hảo

hán không kể lể chuyện trước đây, Nhị thúc cam đoan là, miếng ngọc bội

này ra giá mấy chục xâu tiền tuyệt đối không thành vấn đề.”

Tiểu Ngư truy vấn: “Hai mươi mấy xâu cũng là mấy chục, chín mươi chín xâu cũng là mấy chục, rốt cuộc là bao nhiêu đây?”

“Cái này…” Phạm Đại vò đầu: “Ba mươi xâu, ba mươi xâu nhất định là được.”

Ba mươi xâu, tính ra bạc thì có thể đổi thành bốn mươi tám lượng, một miếng ngọc bội thượng hạng chẳng lẽ giá chỉ được chút xíu như vậy thôi

sao? Tiểu Ngư có chút nghi hoặc vuốt ve miếng ngọc, âm thầm tự định giá, tuy rằng nàng không biết thị trấn nhỏ thế này có thể đổi được giá cao

đến đâu, có điều đi thăm dò trước, tham khảo giá cả một chút để sau này

bán cũng được.

Tiểu Ngư nói: “Vậy chúng ta đi hỏi trước một chút xem.”

Giá trị đồ ở cổ đại không thể dùng giá trị thời hiện đại mà áp đặt,

tất cả chỉ có thể từ từ lần mò ở thực tiễn, hơn nữa nàng cũng phải tìm

một tiền trang* trước đem thỏi bạc kia đổi thành tiền đồng mới

có thể giúp cả nhà mua quần áo mới, miễn cho đi đến đâu cũng bị người ta xem như ăn mày mà coi thường.

Thế là, một nhà bốn người cộng thêm một con cáo nhỏ, chậm rãi bước ra khỏi khách điếm.

Bất quá Tiểu Ngư cũng không vội vã đến hiệu cầm đồ, cái gọi là Phật

dựa kim trang người dựa y trang, bọn họ nếu cứ như thế mà đi vào, hiệu

cầm đồ nhất định nhìn bọn họ kém hơn một bậc, tất nhiên sẽ ép giá.

Thị trấn nhỏ chỉ có một hiệu cầm đồ, có điều tiệm châu báu lại có

những hai cái, Tiểu Ngư so sánh tính toán giá cả xong, đem năm lượng bạc đổi trước ở một cửa tiệm, tính ra được một nghìn bốn trăm năm mươi văn, so với dự tính thiếu năm mươi văn. Tuy rằng giá này vẫn trong mức độ

chấp nhận được, có điều khi đem đĩnh bạc tương lai giá trị có thể tăng

lên gấp ba lần ra đổi, Tiểu Ngư vẫn thấy hơi đau lòng, nhưng chỉ do dự

một chút rồi vẫn đưa ra.

Bạc không có còn có thể kiếm lại, nếu quá bo bo giữ tiền thì sẽ không phát được đại tài, coi như đầu tư đi vậy!

Từ trong tiệm châu báu đi ra, trạm dừng chân tiếp theo là hiệu may.

Phạm Thông dù khi vung tiền giúp người ngoài không thèm chớp mắt lấy một cái, nhưng bình thường lại rất tiết kiệm, kiên quyết nói đồ của mình và Phạm Đại vẫn còn mặc được, nhất định không chịu mua, ngược lại lấy thêm cho Tiểu Ngư và Tùng Tùng một bộ đồ nữa để tiện thay đổi.

Phạm Đại tỏ vẻ không sao cả, đối với hắn mà nói, quần áo không quan

trọng, quan trọng là… lát nữa có thể uống chút rượu nào hay không, liền

sốt ruột giục hai chị em nhanh chóng thay quần áo mới rồi đi tiếp. Hắn

càng nóng vội, Tiểu Ngư lại càng cố ý trêu chọc hắn, chậm chạp nửa ngày

mới mặc một bộ váy cổ tròn vạt chéo màu hồng nhạt đi ra, còn cố ý soi đi soi lại trước tấm gương đồng mờ mờ trong quán.

Bốn người xử lý quần áo xong, Tiểu Ngư lại hỏi riêng chủ quán mua ít

kim chỉ sau này tiện may vá, sau đó cả nhà mới đi đến một cửa hiệu duy

nhất kia “Cầm đồ Trần thị”.

Bước qua cánh cửa cao cao, một người chưởng quầy gầy trơ xương tầm

tuổi trung niên nhận lấy ngọc bội Phạm Thông đưa qua, xem đi xem lại,

cuối cùng chìa ra bàn tay, không âm không dương giơ một ngón ra.

Phạm Thông khó hiểu nhìn qua Phạm Đại bên cạnh một chút, lại quay đầu nhìn Tiểu Ngư đang phải kiễng chân lên mới miễn cưỡng thấy được sắc mặt chưởng quầy, khó hiểu hỏi: “Xin hỏi chưởng quầy, ngón tay của ngài rốt

cuộc có ý bao nhiêu? Mười xâu tiền hay là một trăm xâu?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...