Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 31

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bận rộn nửa ngày, rốt cuôc thân thể khôi phục lại độ ấm, nhưng nhìn Bối Bối trong lòng đang run rẩy, Tiểu Ngư lại phát sầu.

Hôm nay đi quá vội vàng, Bối Bối còn chưa được uống qua một ngụm sữa

của chó mẹ đã phải theo nàng bôn ba, dọc đường tuy rằng đã cho nó uống

ít nước, cũng tìm một ít sâu thân mềm cho nó ăn, nhưng dù sao cũng không có sữa cho nó uống, Bối Bối đói đến đáng thương giống con cún nhỏ không ngừng rên thút thít.

“Chịu đựng một chút vậy, cho nó uống trước ít nước, chờ ngày mai sáng sớm chúng ta sẽ đi tìm cho nó ít sâu.” Phạm Thông cũng thật sự bất đắc

dĩ, chủ nhân nhà này đã nói rõ yêu cầu không thể quấy rầy, có thể cho

bọn họ mấy thứ đồ ăn cho người đã rất thiện ý rồi, sao có thể vì một con cáo mà đi phiền toái người ta được?

“Cáo con, chúng ta đi ngủ sớm một chút vậy nhé, ngủ rồi sẽ không cảm

thấy đói bụng.” Phạm Bạch Thái vuốt vuốt tai Bối Bối, rất có kinh nghiệm nói, khiến cả nhà đều mỉm cười.

Cả nhà thay phiên nhau dùng hai cái chậu một cái rửa mặt một cái ngâm chân, sau đó Phạm Thông lần lượt ôm hai tỷ đệ đặt lên cái giường duy

nhất để nghỉ ngơi, còn mình và Phạm Đại thì dùng chậu than bắt đầu hong

khô quần áo và giày.

Tiểu Ngư nhìn hai chiếc giày nhỏ ướt sũng trong tay Phạm Thông, nhớ

đến ngày mai phải lên đường khó tránh khỏi lại bị ướt tiếp, không khỏi

buồn bực. Tuy nói dùng khinh công đi đường thân thể sẽ vô cùng nhẹ

nhàng, nhưng vì thân mình này của nàng chưa từng luyện qua nội lực, chạy một hồi sẽ kiệt sức, căn bản không thể chống đỡ lâu dài, cho nên chỉ

cần mưa cứ không ngừng, mặt đất lầy lội, giày này cho dù hôm nay có hong khô, sáng mai vẫn sẽ tiếp tục ướt.

Aiz, quần áo có thể mỏng một chút, bụng có thể co lại một chút, nhưng hai chân cứ ngâm trong nước lạnh như băng cảm giác thật sự khó chịu.

Tiểu Ngư im lặng thở dài, thân thể tuy mệt nhọc vô cùng, nhưng nghĩ

đến ngày mai còn phải tiếp tục bôn ba như vậy liền chán đến không ngủ

nổi, liền theo ánh sáng mờ mờ của ngọn đèn dầu nhìn quanh căn phòng chứa đồ cũ kiêm phòng củi này, khi vô tình nhìn đến mấy cây củi gỗ có cành

phân nhánh, trong đầu bỗng lóe sáng, lập tức hưng phấn ngồi dậy, yêu cầu Phạm Thông đem mấy cây củi kia lại.

Phạm Thông khó hiểu cầm lại cho nàng, Tiểu Ngư bảo Phạm Thông chặt

sạch bỏ những nhánh nhỏ, chỉ chừa lại hai nhánh cây chẽ ra dưới gốc, sau đó đốn tỉa lại thành một cây gậy thô cao gần bằng thân người, vững chân đặt lên trên, xiêu vẹo bước đi.

“Tỷ tỷ, tỷ muốn chơi cà khoeo à?” Phạm Bạch Thái cũng cảm thấy hứng thú.

“Không, tỷ tỷ muốn dùng nó thay cho chân.” Sau khi thử vài bước, Tiểu Ngư quay lại, nhảy xuống, chỉ vào chậu than đang hong giày nói: “Nếu ta có thể dùng cà khoeo để đi đường, sẽ không phải lo giày bị ướt nữa.”

“A, Tiểu Ngư thật thông minh.” Phạm Đại đầu tiên vui vẻ kêu lên,

nhưng lại lập tức hoài nghi nói, “Bất quá hai cành cây thế này, cháu

cũng không đi được bao lâu đâu! Đường núi không giống đất bằng, cháu dẫm lên thứ này, không cẩn thận dễ bị ngã, đến lúc đó chẳng phải thảm hại

hơn sao?”

“Cho nên mới phải thay đổi.” Tiểu Ngư ngồi xuống chỉ chỗ phân nhánh:

“Cà khoeo này không giống như thứ người ta vẫn chơi, không cần quá cao,

chỉ cần cao mấy tấc để không chạm vào bùn là được rồi, cứ như vậy, giầy

sẽ không ướt, cho dù có bị mất thăng bằng cũng có thể đúng lúc nhảy

xuống. Hơn nữa nếu nghĩ ra cách nào làm cho chỗ phân nhánh này nhiều hơn mấy cái nhánh nữa, đi sẽ càng vững hơn. Hơn nữa chúng ta không phải còn có cha và Nhị thúc đi bên cạnh sao, sẽ không sợ ngã.”

“Hay quá, như vậy Tùng Tùng không phải nhờ cha cõng nữa, tự mình cũng có thể đi đường.” Phạm Bạch Thái vui vẻ vỗ tay nói.

Phạm Thông vội suỵt một tiếng, ý bảo nó đừng kêu to miễn cho kinh

động chủ nhân, Phạm Bạch Thái lập tức bưng kín miệng, nghịch ngợm quay

đầu nhìn Tiểu Ngư cười.

“Sáng kiến này của Tiểu Ngư hay lắm, những việc còn lại giao cho cha

làm tiếp đi.” Phạm Thông cầm lấy cành cây thô, đẩy hai chị em nằm xuống, dém chăm kỹ lại cho hai đứa, ôn nhu nói: “Ngủ sớm một chút đi, chờ hai

đứa thức dậy, cha cam đoan sẽ làm xong cà khoeo này cho con.”

“Cha, con cũng muốn.” Phạm Bạch nhẹ giọng kêu lên.

“Được, Tùng Tùng cũng có, hai đứa đều có.” Phạm Thông dịu dàng vuốt

ve đầu Phạm Bạch Thái, nhìn hai chị em nhắm mắt lại, lại nhìn qua cáo

con nằm bên cạnh Tiểu Ngư, cười cười trở lại bên chậu than.

….

Vấn đề lớn nhất đã được giải quyết, Tiểu Ngư rốt cuộc mơ mơ màng màng ngủ, tuy đất dưới chân xa lạ, nhưng cũng may người bên cạnh là quen

thuộc, chăn cũng là chăn rách nhà mình, vì thế nên không mất ngủ.

Không biết ngủ đã bao lâu, Tiểu Ngư bỗng nhiên bị cảm giác mót làm

bừng tỉnh, vừa định đứng dậy, đột nhiên nghe tiếng cánh cửa kèn kẹt một

tiếng vang nhỏ, ngay sau đó một luồng gió lạnh phả vào, khiến ngọn lửa

đèn dầu nhỏ nhoi lay động, lập tức vang lên tiếng Phạm Thông trách cứ,

theo bản năng nàng ngừng lại không nhúc nhích.

“Lão Nhị, đệ vừa đi đâu? Sao lâu như vậy mới trở về?”

“Hắc hắc, ta cũng không chạy đi đâu, chỉ bám theo lão già kia đi một

vòng, đừng nói, thật đúng là làm ta phát hiện ra một bí mật.”

Bí mật? Tiểu Ngư không khỏi dâng lên chút tò mò.

“Ta không muốn nghe, đệ cũng đừng nói với ta.” Phạm Thông một chút

cũng không cảm thấy hứng thú gì ngắt lời hắn, lời lẽ chính trực thấp

giọng nói: “Mặc kệ người ta có lai lịch gì, bí mật thế nào, tốt xấu gì

đêm nay họ cũng giúp chúng ta một nơi che gió chắn mưa, còn cho chúng ta nước nóng và đồ ăn, lại không lấy xu nào, chúng ta đã không nghĩ làm

sao báo đáp người ta thì thôi, sao còn vụng trộm thăm dò bí mật của

người ta?”

“Nhưng, đại ca…” Phạm Đại vội kêu lên.

“Được rồi, đừng nói nữa, nếu đệ mệt mỏi thì sớm nghỉ ngơi đi, đừng

làm ồn đến hai đứa trẻ.” Phạm Thông thấp giọng quát, Tiểu Ngư cảm thấy

đôi chút kinh ngạc, thì ra lão cha này của nàng cũng có lúc uy nghiêm

như vậy.

“Được rồi!” Phạm Đại tỏ ra không sao cả, lại lấy quần áo tiếp tục hong.

Tiểu Ngư vốn đang giả bộ ngủ, nhưng bàng quang cứ căng lên, liền dứt

khoát đứng dậy, động tác lại hết sức nhẹ nhàng, tránh để Tùng Tùng bị

đánh thức.

“Tiểu Ngư? Con dậy làm gì?” Phạm Thông lập tức quay đầu lại hỏi.

“Con muốn đi tiểu.” Tiểu Ngư có chút gấp nói.

“Ừ.” Phạm Thông vội cầm giày lại, ngồi xuống thực tự nhiên đi vào

chân cho nàng. “Lửa này nhỏ, giày còn chưa khô hẳn, con cứ đi tạm, đợi

lát nữa cha hong tiếp, nhà xí ở đâu con biết không? Muốn cha đi cùng

không?”

“Không cần không cần, con biết nhà xí ở đâu.” Tiểu Ngư vội lắc đầu

nói, lúc trước khi ông già kia chỉ nàng đã nhớ kỹ, cách phòng này không

đến mấy chục thước.

“Ừ, vậy cầm lấy đèn, cẩn thận đừng để gió thổi tắt nhé.”

Tiểu Ngư lại vâng một tiếng, khoác áo xong, nhận lấy ngọn đèn bước ra ngoài.

Mưa bụi không biết ngừng từ khi nào, trên mặt đất đều trải sỏi nhỏ

nên không bị lầy lội, Tiểu Ngư nhanh chóng giải quyết vấn đề, cẩn thận

cầm đèn trở về.

Một cơn gió đêm ào qua, ngọn lửa nho nhỏ run rẩy lay động, Tiểu Ngư

vội che chắn, sau đó theo bản năng liếc mắt nhìn quanh viện, vì nàng cầm cái đèn duy nhất mang đi, nên xung quanh đều là tối đen, chỉ có chậu

than là mờ mờ tỏa ra quầng sáng mỏng manh.

Trong viện rất yên tĩnh, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, cũng tối đen,

không có ánh sao nào, lại càng không có ánh sáng trăng, nhìn phía gian

nhà chính, cũng không nhìn thấy bên trong có ánh đèn nào, có vẻ gì đó

đặc biệt yên tĩnh.

Tiểu Ngư khi còn ở trên núi đã quen với loại tĩnh lặng này, không sợ

hãi, chỉ tùy tiện nhìn qua, hai mắt đang chuẩn bị quay hướng về phòng,

nhưng đúng lúc nàng muốn thu hồi tầm mắt, đột nhiên thoáng thấy trên nóc gian nhà chính giữa sân trong và sân ngoài hình như có bóng người,

nhưng đối phương rõ ràng là không đoán được sân ngoài trên mặt đất còn

có người cầm đèn, lập tức cảnh giác nằm ép xuống mái nhà.

“A…” Tiểu Ngư như là phản xạ có điều kiện cố ý ngáp một cái thật dài, sau đó nhìn xuống ngọn đèn bị gió thổi lung lay, lại cuống quýt che

chắn, ánh mắt nhìn thẳng đi về hướng cửa.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...