Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hì hì…..

Nghe Tiểu Ngư dùng giọng mềm mại, mỉm

cười mà tỏ vẻ giận dữ cùng kiêu ngạo, lại nhìn mặt Phạm Thông biểu tình

phong phú, Phạm Đại nhất thời quên mất chính mình hẳn là không nên gây

ra bất cứ sự chú ý nào, làm “khán giả” thầm lặng, đáng tiếc lại nhịn

không được mà bật cười, thanh âm vừa mới phát ra lập tức hối hận.

“Thúc thúc thân ái của cháu, xin hỏi lời

nói của cháu buồn cười lắm sao?” Quả nhiên Phạm Tiểu Ngư ánh mắt lập tức giống như thuốc súng bị đốt ngòi nổ, tóe ra ánh lửa kinh người.

“Không, không buồn cười, tuyệt đối không buồn cười!” Phạm Đại lập tức bào chữa, thân mình vẫn dán sát vào cửa

không nhúc nhích, ánh mắt nhìn chằm chằm vào áo tơi treo trên tường.

Tiểu Ngư khẽ hừ một tiếng, ánh mắt lưu

chuyển nhìn trở lại mục tiêu cũ Phạm Thông trong nháy mắt trên trán lại

toát mồ hôi lạnh, đem gói bánh đặt trước mặt hắn, vừa cười vừa trầm ngâm hỏi: “Còn nữa, phụ thân à, xin hỏi nhà chúng ta hôm nay ăn xong chỗ

bánh này, ngày mai sẽ ăn cái gì? Còn nữa, học phí chúng ta còn khất nợ

tiên sinh dạy học khi nào thì đóng? Hình như sáng nay trước khi đi ngài

còn nói với Đông Đông ngày mai nhất định sẽ đưa hắn đi đóng học phí? Sao vậy? Ngài cảm thấy nóng à? Tại sao trên trán lại toàn mồ hôi vậy? Con

và Tùng Tùng mỗi tối đi ngủ còn thấy lạnh mà?”

Khó chịu sao? Chính là muốn ngươi cái kẻ

muốn làm người tốt này thông suốt! Hừ, nàng không tin, nếu trên đời này

mà có nhiều người muốn làm đại hiệp người tốt như vậy, thật sự đại nhân

đại nghĩa lúc nào cũng đem lợi ích người khác xếp ở vị trí hàng đầu thì

thế giới này đã sớm thái bình vĩnh cửu, làm gì còn nhiều ân ân oán oán

như vậy?

A, không đúng, nàng làm sao lại khoa trương loại người tốt như vậy, phải là kiên quyết khinh bỉ loại người này mới đúng!

“Cái này.. này…” Phạm Thông ngay cả mồ

hôi cũng không dám lau, cười nịnh nửa ngày, đột nhiên trước mắt sáng

ngời, lấy lòng nói: “Con gái bảo bối, cha xin lỗi, cha biết mình sai

rồi, về sau nhất định sửa, cố gắng săn thú nuôi gia đình, cho Đông

Đông học hành, không bao giờ… tiêu loạn tiền nữa, con đừng giận nữa có

được không? Cha ngày mai nhất định sẽ săn thêm nhiều thú rừng đem về,

nhất định cho con cùng Bạch Thái ăn no, được không?”

“Cha gọi Đông Đông là gì? Cải trắng (bạch thái có nghĩa là cải trắng)? Nhắc tới cái tên này, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Ngư nhất thời trầm xuống.

Hắn còn mặt mũi mà kêu cái tên này sao?

Thử hỏi trên thế giới này có người cha nào khi đứa con sinh ra, trong

nhà chỉ còn mấy cây rau cải trắng liền đặt tên cho đứa con trai là cải

trắng? Uổng cho hắn bộ dạng đường đường cao bảy thước, không nghĩ rằng

sau này sẽ khiến con mình tự ti bị ám ảnh sao? Về sau trưởng thành làm

thế nào mà đối mặt cùng bạn bè người ngoài?

“A, không không, là Đông Đông, Đông

Đông!” Phạm Thông vội sửa lại, nhân tiện tặng kèm thêm một nụ cười tỏ vẻ thập phần hối lỗi biết sai liền sửa.

“Chuyện của Đông Đông tạm thời gác sang

một bên, hiện tại con cũng không muốn nói nhiều vô nghĩa. Con hỏi cha,

nếu cha ngày mai vẫn không sửa được, không mang được lương thực và học

phí của Đông Đông trở về, đến lúc đó phải làm sao bây giờ?” Tiểu Ngư

không có tâm tư đùa cùng hắn nữa, nói vào trọng điểm.

Không ngừng hy vọng, không ngừng thất vọng, loại trò chơi này đã đùa nhiều lần rồi, nàng không có hứng thú chơi lại nữa.

“Sẽ không, cha ngày mai nhất định nói được sẽ làm được.” Phạm Thông vội thành khẩn hứa hẹn.

“Loại cam đoan này con đã nghe qua vô số lần.” Tiểu Ngư khinh thường nói.

Ách.. Phạm Thông sửng sốt, cười nịnh một

chút, nhíu mày khó xử, rồi đột nhiên đứng dậy, trịnh trọng giơ tay lên

thề: “Nếu ngày mai ta không mua gạo và muối đem về, còn khiến mọi người

đói bụng, phụ thân ta sẽ không phải là anh hùng mà là cẩu hùng!”

“Anh hùng? Anh hùng thì đáng bao nhiêu

tiền? Trong mắt ta, cẩu hùng so với anh hùng còn tốt hơn nhiều.” Tiểu

Ngư châm chọc nói, “Ít nhất cẩu hùng còn đem được thức ăn về cho con

mình ăn no.”

Đừng trách nàng nói lời chua ngoa như

vậy, người làm cha này thật sự làm cho người ta không thể nhịn được nữa. Đúng, nàng không nhớ rõ cái gọi là “qua lại”, khiến nàng có tai có mắt, nàng có thể nghe được nhìn được, cũng miễn bàn linh hồn của nàng nhập

vào thể xác này, không thể không nhập gia tùy tục, tự nhiên là muốn tìm

hiểu tình huống gia cảnh cụ thể, Đông Đông từ lâu đã buồn thiu kể cho

nàng nghe “Công tích vĩ đại” của lão cha nhà này.

Trước đó, nàng sở dĩ không trách móc truy cứu, ngay cả đói khổ cũng an phận chịu đựng, tìm một chút rau dại linh

tinh làm đồ ăn, không phải không để ý đến lỗi của bọn họ, chẳng qua chỉ

muốn cho Phạm Thông một cơ hội, hy vọng Phạm Thông trải qua vài lần như

vậy có thể tỉnh ngộ, nhận ra chính người nhà của mình mới là quan trọng, không cần luôn luôn vung vãi lòng tốt mà thôi, cũng không nói lên rằng

nàng đồng tình với việc bọn họ làm.

Đúng, giúp đỡ người khác làm niềm vui là

một phẩm chất tốt, quả thật cũng đáng đề cao tôn trọng, nhưng vấn đề là

giúp người cũng phải có khả năng, đầu tiên phải hiểu được chính mình có

khả năng gì để giúp. Nếu hôm nay cả nhà được ăn no không phải chịu đói

rét khổ sở như vậy, cứ thoải mái làm việc tốt nàng và Đông Đông tám đời

cũng không quan hệ, nàng cũng sẽ không can thiệp đến. Nhưng hiện tại thì sao? Mắt hắn để làm gì, ngay cả tình trạng trong nhà rõ rành rành như

vậy cũng không nhìn ra được?

Nàng không chút nghi ngờ rằng nếu còn

tiếp tục như vậy, nói không chừng một ngày nàng và Đông Đông đột nhiên

chết đi, dù không phải chết đói, bằng thân thể còm cõi này của hai tỷ đệ phỏng chừng một chút bệnh tật cũng đủ để cướp đi sinh mệnh của hai

người, đến lúc đó lão cha này mới chịu để ý đến. Nói không khách khí,

đây là thời điểm sinh tử, nếu sinh tồn còn khó thì mặt mũi thể diện hết

thảy đều vứt hết.

“….” Không nghĩ tới Tiểu Ngư không khách

khí như vậy, Phạm Thông nhất thời mặt cứng đờ, nửa ngày sau mới lại bất

đắc dĩ hạ giọng thì thầm ủy khuất: “Ta có tìm đồ ăn mà, hôm qua chúng ta còn ăn thịt chim trĩ…”

“Còn nói nữa?” Nhắc tới món thịt này,

Tiểu Ngư lại giận dữ, “ Cha cho là mỗi ngày đều ăn thịt là rất giỏi

sao? Chúng ta muốn ăn chính là cơm, muốn ăn chính là rau dưa, muốn ăn

chính là muối, muối! Muối! Cha có hiểu hay không hả?”

Nếu nàng muốn ăn thịt, chẳng lẽ buổi sáng còn không nói bọn họ để lại một chút thịt thú rừng sao?

Vấn đề là từ khi nàng xuyên qua đến đây

trở thành một cô bé con chín tuổi, đã nhiều ngày như vậy, bữa ăn có muối ở nhà này đếm số lượng còn không quá năm sáu ngón tay. Đồ ăn nhìn thì

có vẻ thịt thà phong phú, kì thực lại thê thảm, ăn thịt rừng suốt ngày

khiến nàng răng đau người nóng, nhìn đến là thấy buồn nôn, nếu không

phải quá đói thì ngay cả một miếng nàng cũng không muốn đụng đến. Đến

đêm, muốn nếm vị mặn của muối đến độ nằm mộng liền thấy mình uống nước

biển, lại càng hoài niệm kiếp trước đi chợ khó tính lựa chọn đồ ăn, rau

này ăn ngon, loại quả kia ăn không thích.

Bất quá, nếu sớm biết rằng bọn họ lấy

tiền bán được đi cứu trợ cái người đáng thương nào đó, nàng thà rằng

miệng ăn đầy những thứ đó cũng không khiến bọn họ mang đi bán.

“Từ từ, bình tĩnh…” Đối mặt với cơn giận

dữ của Tiểu Ngư, Phạm Thông không khỏi sợ hãi rụt cổ lùi lại, cẩn thận

hỏi, bồi thêm gương mặt tươi cười: “Như thế này được không? Cha nghĩ

cách đi vay một ít tiền, trước cho Đông Đông đóng tiền học phí, mua

trước một ít lương thực, sau đó sẽ cố gắng săn thú trả nợ.”

“Đương nhiên có thể, nếu như cha có thể vay nổi.” Nhắc tới vay tiền, Tiểu Ngư nhịn không được cười nhạo một tiếng.

Nàng sở dĩ khinh thường Phạm Thông là

người tốt, kiên quyết phản đối hắn hành hiệp trượng nghĩa, trừ bỏ lão

cha ngốc này thường “vĩ đại vô tư” mà đặt người ngoài lên trên đầu chị

em họ, nguyên nhân lớn nhất chính là vì thái độ quá ư là vô ơn của người dân nơi này. Phạm Thông quá mức thiện lương, giúp đỡ người khác chưa

từng nghĩ đến báo đáp là một chuyện, nhưng người được hắn giúp có thái

độ gì lại là chuyện khác. Trong vòng mười dặm quanh đây có bao nhiêu

người có thể giống như Tôn đại thúc có ơn thì báo đáp? Lại có bao nhiêu

người rõ ràng là nợ ân huệ cha nàng nhưng sau lưng lại đi chê bai hắn

ngốc, châm biếm hắn dễ lợi dụng?

Thật giống như cái tên Tiểu Cát hay bắt

nạt Đông Đông, cha nó năm trước đánh xe đi đến chân núi không cẩn thận

bị lật, nếu không phải Phạm Thông đúng lúc tìm được hắn, lại cõng hắn

lên trấn trên tìm đại phu, liệu còn có thể sống đến bây giờ sao? Nếu có

chút cảm kích nào, hắn nên dạy dỗ lại con mình cho tốt, thằng bé kia

kiêu căng hư hỏng luôn bắt nạt Tùng Tùng gầy yếu. Còn có Hoàng gia phía

tây trấn, mấy tháng trước nhà bị cháy, cũng là Phạm Thông chịu nguy hiểm giúp bọn họ lấy được tài vật quan trọng ra ngoài, bọn họ báo đáp như

thế nào? Lại có nhà tự xưng là dòng dõi thư hương kia, lại là Lý gia,

Lưu gia…

Nàng dám đánh cược, trong phạm vi hơn

mười dặm quanh đây, khó mà tìm ra được nhà nào không chịu qua sự giúp đỡ của Phạm Thông, nhưng có ai nhớ đến mà giúp đỡ tỷ đệ các nàng được chút nào? Nếu như sau khi tỉnh dậy, nàng còn cảm thấy may mắn có được một

người cha nghĩa hiệp, đến giờ này, hai tiếng đại hiệp đối với nàng quả

thực chính là một loại châm chọc trắng trợn khó mà chịu đựng.

Tiểu Ngư càng nghĩ càng giận, nhìn đến

Phạm Thông kia bộ dạng lúng túng, nửa ngày không nghĩ ra được cách gì,

lại cảm thấy tức giận trong ngực như phát nổ bùng cháy dữ dội.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...