Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 161

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ngươi chậm hơn ta một khắc kìa.” Tuy nói không tỷ thí, nhưng thấy Tiểu Ngư chậm chạp đến hội họp, Đinh Triệt

không khỏi có chút đắc ý.

Tiểu Ngư chẳng chút hứng thú, phất phất tay, rút lui trước đã.

“Ngươi làm sao vậy?” Đinh Triệt cảm giác được tâm tình nàng hạ thấp, không khỏi kinh ngạc: “Lẽ nào không thành công?”

Tiểu Ngư bỗng nhiên ngừng lại, ghé mắt liếc nhìn hắn, lạnh lùng nói: “có vẻ cậu rất quen thuộc với loại chuyện này?”

“Cái gì mà quen thuộc? Chỉ là hạ một chút thuốc mà thôi, đương nhiên ra rất dễ dàng..” Đinh Triệt cảm thấy khó

hiểu, đột nhiên nghĩ ra ý tứ sâu hơn trong lời nàng, ánh mắt nhất thời

có chút xấu hổ: “Vận khí của ta khá là tốt, gặp được một a hoàn bưng

canh tỉnh rượu mang tới, đánh lạc hướng một chút, khiến cô ta tưởng là

gặp ma, nhân cơ hội hạ thuốc, sau đó xem con ma men kia uống xong là rời đi liền.”

Thì ra là vậy, khó trách đại công tử này

nhàn nhã như thế, sớm biết vậy để cho hắn ta đi Tây uyển. Bức bối trong

lòng Tiểu Ngư nhất thời thả lỏng, lại nhanh chóng xoắn xuýt lại, giận

mình ban nãy sao không đồng ý đề nghị của hắn chứ?

“Ngươi sẽ không phải là…” Suy đoán đến các khả năng, Đinh Triệt bỗng nhiên nói lắp.

Nói gì không nói lại nói cái này! Tiểu Ngư hung dữ trừng một cái khinh thường, cánh tay vung lên, đã lao vào bóng đêm.

“Ta..” Đinh Triệt muốn bào chữa, nhớ tới

có một lần hành tẩu ban đêm vô ý từng nghe qua âm thanh rên rỉ khả nghi

nào đó, gương mặt tuấn tú thoáng chốc cháy bỏng, xấu hổ mất một lát, lại nhớ tới lúc này hai người đều không thấy rõ mặt nhau, mới đuổi theo

hướng Tiểu Ngư vừa đi.

Chạy một đoạn đường, Tiểu Ngư bỗng ngừng

lại ở một ngõ nhỏ. Cởi bỏ y phục dạ hành, lấy ra một tấm vải bọc kín

quần áo và khăn bịt mặt, sau đó lại tháo tóc xõa ra như có như không che đi phân nửa gương mặt, lập tức nhanh chóng biến hóa thành một cô gái

bình thường đến không thể bình thường hơn, sau đó như không có việc gì

đi ra ngoài.

Bên ngoài chính là phố chợ đêm. Người đến người đi vô cùng náo nhiệt.

Đinh Triệt cũng chỉnh sửa lại hành trang đôi chút. Nhưng ngượng ngùng ban nãy còn chưa hết hẳn, không định đi quá gần nàng.

Vì vậy hai người liền một trước một sau,

giống như hai người xa lạ cùng đi trên một con đường, nhìn cùng một

phong cảnh, ngửi thấy mùi vị giống nhau, bị cùng những người bán hàng

rong đó nhiệt tình chào mời, có thể còn bị cùng mấy đứa trẻ nghịch ngợm

đang chạy đuổi nhau không cẩn thận đụng phải…

Những người đi dạo ở đây hoặc là vẻ mặt

hiếu kỳ, hoặc là tươi cười, hoặc nhìn không chuyển mắt, hoặc thì thầm

với nhau, nhìn những người bán hàng rong hai bên ra sức mời chào, cảm

nhận được hơi thở nồng đậm của cuộc sống. Khóe miệng Tiểu Ngư rốt cuộc

lộ ra một nụ cười mỉm ấm áp.

Tuy nói mỗi thời đại đều có một mặt xấu

xa hắc ám của nó, nhưng đồng thời, nàng cũng không thể phủ nhận cuộc

sống có rất nhiều những điều bình thường giản dị, như bà mẹ hiền hành

đang mua mì cho đứa con kia, người chồng đang chọn mua đóa hoa lụa cài

đầu cho vợ kia, hai vợ chồng già đang dắt nhau tản bộ kia… Quầy hàng chợ đêm tuy đơn sơ nhỏ hẹp, hàng hóa cũng không có gì quá sang quý, là

những thứ mà dân chúng bình thường yêu thích mà thôi, nhưng mỗi lần đều

khiến Tiểu Ngư có cảm giác thật thân thiết.

May mà đi tới thời đại khá cởi mở này,

không phải nhất nhất làm một cổ nhân quy củ. Nếu không cuộc sống nhất

định sẽ mất đi nhiều niềm vui.

“Vằn thắn cải trắng đậu hũ đây! Năm văn

tiền một bát!” Dần đi về phía đông, quầy hàng thưa dần, Tiểu Ngư bỗng

nhiên nghe thấy một thanh âm non nớt, nhìn qua, chỉ thấy một cô bé con

chừng bốn, năm tuổi đang đứng bên cạnh một người phụ nữ, hét to rao

hàng, mà người phụ nữ ở bên cạnh, thuần thục gói vằn thắn, thỉnh thoảng

lại ôn nhu nhìn đứa bé.

Trong một khoảnh khắc, tựa hồ như có gì

đó đột ngột bắn trúng nơi sâu nhất trong linh hồn Tiểu Ngư, hoặc giống

như có một bàn tay vô hình, đột nhiên lướt qua khuấy đảo bao nhiêu thế

kỷ, nhấn chìm nàng trong mớ hỗn độn giữa ký ức và hiện thực.

Chỉ là, vằn thắn biến thành đậu phụ thối, tiếng người lui tới biến thành những tiếng còi xe.. Nhưng, giữa lúc

Tiểu Ngư muốn bắt lấy những hình ảnh đã biến mất từ lâu, một tiếng kêu

quái đản đã đánh vỡ tất cả.

“Aaa… Tây Thi vằn thắn, hôm nay sao không thấy dã hán tử của nhà ngươi đâu?”

“Không phải là bị nhân tình quăng rồi chứ?”

“Quăng đúng lúc lắm, vừa lúc theo đại ca

của chung ta là được rồi, đại ca của chúng ta chính là thích loại như Từ nương đây, nạ dòng… Nói là gì ấy nhỉ.. cái gì mà…”

“Ngu ngốc! Là đủ vị!”

“Đúng đúng đúng, gái nạ dòng đủ vị, ha ha ha…”

Tràng cười vang lên điếc tai, mấy gã trai trẻ theo sau một người còn trẻ mặc áo lụa, nhưng cố ý không cài cổ áo,

vây quanh quán vằn thắn.

“Trong sạch hở? … Ai tin được chứ?! Tây

Thi vằn thắn à, không bằng ngươi đi cùng ta vui vẻ rồi so sánh xem, mới

biết ai thương ngươi hơn chứ, đúng không?” Gã lưu manh dẫn đầu không nể

nang gì cười cười, vừa phun ra mấy câu thô tục, vừa giơ tay heo định tóm lấy tay người phụ nữ.

Người phụ nữ vội vàng rụt lại, đồng thời

nhanh nhẹn giơ vung nồi, dùng muôi gỗ múc một muôi nước sôi giơ lên như

sắp hắt vào đám lưu manh: “Cút, không thì đừng trách ta không khách

khí!”

“Được lắm, một mụ điếm thối tha như

ngươi, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!” Lưu manh hoảng hồn

vội lùi về sau, hổn hển mắng: “Nếu mụ già này đã không biết tốt xấu,

xông lên, đập nát cái quán rách này cho ta!”

“Các ngươi dám?!” Người phụ nữ cố lớn

tiếng hét to, muôi gỗ trong tay cũng run lên, ánh mắt nhịn không được lo lắng nhìn bốn phía xin giúp đỡ.

Chỉ tiếc, dân chúng bình thường nhu cầu

vật chất không cao, gan cũng nhỏ , nghe vậy, người qua lại vốn đã không

nhiều trên đoạn đường này lập tức ba bước biến thành hai bước, vội vàng

rời khỏi nơi thị phi.

“Hôm nay nhân tình Phạm đại ca của ngươi

không có ở đây, chúng ta không dám mới là lạ!” Gã lưu manh kiêu ngạo

cười lớn, vung tay lên định phất tay ra hiệu tiến lên, có điều hắn còn

chưa kịp hoàn thành động tác thì tự mình đã kêu lên thảm thiết.

Tiểu Ngư không ra tay, người ra tay là

Đinh Triệt đứng bên cạnh nàng, leng ka leng keng làm Tán Tài đồng tử.

Mấy gã lưu manh bị đánh trúng đau đớn, nhưng còn chẳng biết là ai đánh

nốt, đâu còn dám ở lại, thoáng chốc đã tè ra quần chạy không còn tăm

hơi.

Tiểu Ngư bỗng nhiên lắc đầu, mím chặt

miệng đi nhanh qua quán vằn thắn. Đinh Triệt thoáng liếc mắt nhìn người

phụ nữ còn đang trợn mắt há mồm không biết chuyện gì đang xảy ra, vội

túm chặt tay áo đuổi theo, giống như một gã ngớ ngẩn tìm chuyện để nói:

“Khụ khụ.. Vừa rồi ngươi nghe thấy không, người phụ nữ kia hình như là

gọi Phạm đại ca, ngươi nói Phạm đại ca này liệu có thể là cha ngươi

không nhỉ?”

“Trên đời này người trung tuổi họ Đinh có rất nhiều, chẳng lẽ tất cả đều có thể là cha của cậu?” Tiểu Ngư lạnh

lùng châm chọc, chân chỉ ngừng một chút rồi lại bước tiếp, rất nhanh đã

rời khỏi chợ đêm, giống như muốn xóa bỏ những gì vừa nhìn thấy.

Đinh Triệt nghẹn họng, có thể nhìn thấy ánh mắt băng lãnh của nàng, đáy mắt thịnh nộ như gió lốc, rõ ràng là thực sự tức giận.

Nhưng rốt cuộc nàng giận cái gì? Mới ban

nãy đi một đoạn đường, rõ ràng cảm giác tâm tình nàng đã thả lỏng, sao

đột ngột lại càng thêm giận dữ? Là vì hai mẹ con kia sao? Nếu là thương

cảm, tại sao không giúp đỡ những người đó? Không phải là đôi mẹ con kia

thực sự có quan hệ gì với cha nàng chứ? Nhưng.. mẹ của nàng không phải

là phu nhân Lang viên ngoại kia sao?

Đinh Triệt quay đầu nhìn một chút quán

vằn thắn, thực sự mơ hồ, nhưng không chú ý rằng, nếu như bình thường với tính tình của hắn, gặp một hồi này thì sớm đã phẩy tay áo bỏ đi rồi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 161

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 161
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...