Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 131

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lại ở Bách Linh Các bận rộn một hồi lâu,

bí mật sắp xếp xong vài chuyện, Tiểu Ngư cẩn thận tới một nơi bí mật đổi trở về quần áo lúc sáng sớm khi ra ngoài, sau đó mới vội vàng rời khỏi

thành về nhà.

Phạm Đại đã trở về, hai huynh đệ đang ở

trong phòng kín cửa nói chuyện gì đó, Tiểu Ngư không quản bọn họ, dù sao hiện giờ phòng bếp cũng đã có người nấu cơm chiều, liền lập tức đi tìm

Nhạc Du.

“Bọn họ sao có thể tàn nhẫn như vậy chứ?

Hợp Đức cô nương nếu uống hết chỗ này, cổ họng của nàng sẽ bị hủy hoàn

toàn, lại càng không thể hát diễn gì được.” Nhạc Du kiểm tra thuốc trong bình một chút, không khỏi biến sắc nói.

“Không tàn nhẫn độc ác sao thì sao có thể chèn ép vượt lên chúng ta?” Tiểu Ngư cười lạnh, “Đúng rồi, Nhạc tiên

sinh, tôi muốn huynh nghiên cứu một ít thuốc đáp lễ bọn họ một chút.”

“Được.” Nhạc Du chẳng chút nghĩ ngợi liền gật đầu, “Thuốc gì?”

“Loại thuốc có dược tính trái ngược với hổ tiên ngưu tiên.” (thuốc làm tăng sinh lý, giống như là viagra thời cổ đại í :), bạn Cá muốn bọn này “liệt dương” luôn :)))))

Cạch..

Bình sứ nhỏ thoáng cái rớt xuống bàn,

gương mặt tuấn tú của Nhạc Du lập tức như bị lửa thiêu đỏ rực lên tận

mang tai, cả người lại như tượng gỗ đờ ra, lời nói cũng trở nên lắp bắp: “Cô… cô nói cái gì?”

“Huynh là đại phu, chắc không phải là

không biết hổ tiên là thuốc gì đúng không?” Tiểu Ngư vốn dĩ cũng hơi

ngượng ngùng, cho nên mới ví dụ uyển chuyển, nhưng hiện giờ thấy bộ dạng bị dọa phát ngốc kia của Nhạc Du, trái lại cảm thấy buồn cười, thoải

mái nói.

“Cái này… cái này không tốt lắm đúng

không?” Nhạc Du một lúc lâu mới hồi thần lại, ánh mắt bối rối, không dám nhìn vào mắt Tiểu Ngư, chỉ cúi đầu nói: “Thứ này tổn hại đến con cháu

đời sau của người ta, chính là gây hại đến âm đức.”

“Yên tâm, tôi cũng chẳng muốn huynh

tuyệt đường con cháu, chỉ là để bọn chúng tạm thời nếm thử chút sợ hãi

loại này thôi. Chúng ta ngoài sáng không động chạm được bọn chúng, chẳng lẽ ngầm trút giận cũng không được sao?” Nhớ đến hôm nay suýt chút nữa

thì tạo thành bi kịch, thanh âm Tiểu Ngư lạnh như băng sương: “Tôi vốn

đang nghĩ nên ăn miếng trả miếng, hạ chút thuốc đối với diễn viên được

yêu thích của bọn họ, nhưng nếu làm như vậy cũng là liên lụy đến những

người kiếm ăn vô tội giống như chúng ta. Vậy tôi đây chẳng phải cũng trở thành súc sinh như bọn chúng? Mà nếu để Nhị thúc nửa đêm đi đe dọa bọn

chúng, chỉ sợ lúc ấy chúng luôn mồm không dám, nhưng hôm sau liền lập

tức tìm một tội danh bất kỳ nào đó đóng cửa Bách Linh các của chúng ta.”

“Nhưng mà…” Nhạc Du cũng cảm thấy Tiểu

Ngư nói có lý, chỉ là giáo dục quân tử mà hắn được dạy dỗ lại khiến

lương tâm hắn vô cùng dày vò.

“Kỳ thật, sở dĩ tôi đột nhiên nghĩ ra cách này cũng có một nguyên nhân là do huynh.”

“Do ta? Cái này.. cái này và ta thì có

liên quan gì?” Da mặt Nhạc Du lập tức lại đỏ lên, da thịt vốn trắng hồng lại như nhiễm một tầng son, gương mặt như phù dung hoa đào, kiều diễm

như mẫu đơn nở mùa xuân. (tác giả tả này làm mình muốn nhào zô ăn luôn Nhạc Du quá, định lực của bạn Cá không tồi chút nào.. >o

Trời đất chứng giám, tuy rằng hắn đối với thiếu nữ trước mắt này quả thực có lòng ngưỡng mộ mà không người nào

biết, nhưng tình cảm của người quân tử, xuất phát là lễ, cũng dừng ở lễ, những việc xấu xa khác, dù là một ý niệm trong đầu hắn cũng không từng

nghĩ đến.

Đầu óc của Nhạc Du hoàn toàn loạn xạ,

không chút chú ý tới suy nghĩ trong đầu mình căn bản chẳng liên quan gì

đến vấn đề mà Tiểu Ngư nói.

“Đúng vậy. Huynh đã quên tại sao huynh

phải trốn tránh nhiều năm như vậy, ngay cả thi hương cũng không dám tham gia sao?” Tiểu Ngư ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn gương mặt tuyệt mỹ của

Nhạc Du, không đợi hắn trả lời liền nói tiếp, “Bởi vì Hạ Tủng, bởi vì Hạ Tủng kia yêu thích nam sắc, bởi vì Hạ Tủng kia đến nay còn đứng trên vị trí cao. Gã xấu xa đó chẳng những khiến huynh phải xuất gia làm hòa

thượng, còn khiến huynh chỉ có thể ngày qua ngày năm qua năm trốn trong

tiểu viện này, ngay cả ra cửa cũng phải giống phụ nữ mang khăn che mặt.”

Tiểu Ngư nói một hơi, thấy Nhạc Du sắc

mặt từ đỏ ửng chuyển thành trắng bệch, trong lòng có chút không nỡ,

thanh âm dần dần mềm dịu xuống.

“Những năm này, tôi thường nghĩ có cách

nào có thể giúp huynh thật sự quang minh chính đại đi trên đường lớn, đi vào Quốc Tử Giám, đi vào trường thi. Chính huynh cũng biết, nhà chúng

ta chỉ là bình dân, thậm chí còn là người luyện võ giang hồ, địa vị còn

thấp hơn bình dân một bậc. Chúng ta là người thấp kém, muốn quyền không

quyền, muốn tiền không tiền, càng không thể sảng khoái giang hồ, tùy

tiện tính tình của mình mà muốn đánh người thì đánh, muốn giết người thì giết, ngày qua ngày khổ cực uất ức, không cần tôi nói, huynh cũng có

thể nhìn thấy rõ ràng.”

Tiểu Ngư vốn dĩ chỉ đơn thuần muốn làm

cho Nhạc Du nghiên cứu ra thuốc, không ngờ lại xả ra một loại những oán

hận mình chôn giấu trong đáy lòng từ lâu, cảm xúc không khỏi có phần

không khống chế được.

“Ta biết, ta đều biết hết.” Nhạc Du thấy

nàng tâm tình suy sút, không khỏi động lòng lại thương tiếc, thần sắc

bình ổn trở lại, chỉ là bàn tay dưới tay áo kia hơi nâng lên nhưng vẫn

như trước không dám cao hơn mặt bàn, lại càng không dám dung túng bản

năng chất chứa trong lòng bàn tay muốn khe khẽ vuốt lên mái tóc mượt mà

như mây của thiếu nữ trước mặt. (vậy nên anh chỉ là nam phụ… nam phụ… >_

Tiểu Ngư hít sâu một hơi, một lần nữa

thay bằng một nụ cười lạc quan: “Tôi biết huynh vẫn không cam lòng, tôi

cũng không cam lòng như vậy, cho nên hôm nay khi nghĩ cách làm sao dạy

dỗ đám súc sinh đó, liền đột nhiên nghĩ tới chiêu này.”

Dừng một chút, Tiểu Ngư lại nói: “Kỳ

thật, thuốc này huynh có thể bào chế hai phần, một phần tạm thời, khiến

bọn chúng lo lắng mấy tháng là được, còn một phần khác, có tác dụng vĩnh viễn, tôi sẽ bảo Nhị thúc tìm cách cho bọn chúng dùng. Huynh yên tâm,

chuyện thế này liên quan đến mặt mũi đàn ông, chỉ cần chúng ta làm sạch

sẽ gọn gàng, bọn chúng sẽ không thể nào nghi ngờ đến chúng ta. Hơn nữa,

những kẻ ăn trên ngồi trốc này, quanh năm suốt tháng không biết đã chà

đạp làm hại bao nhiêu thiếu nam thiếu nữ giống như huynh, chúng ta làm

thế này, thứ nhất coi như thay trời hành đạo, thứ hai cũng là cách tốt

để triệt luôn nguyên do làm hại huynh. Chờ việc qua đi, huynh chờ thêm

nửa năm rồi lộ diện, chẳng phải hết thảy đều thanh thản yên lòng? Đương

nhiên, nếu huynh thật sự cảm thấy miễn cưỡng, tôi nghĩ cách khác cũng

được.”

Nhạc Du hai gò má lại đỏ hồng, nhưng

không nói gì nữa. Nếu Hạ Tủng không còn công năng của đàn ông, quả thực

không còn có thể uy hiếp đến hắn nữa, tảng đá lớn vẫn đè nặng trong lòng hắn từ nay về sau cũng có thể buông bỏ. Nhưng mà, làm chuyện như vậy

thật sự vi phạm đến đạo đức, hắn có thể dùng cách này để đòi lại công

đạo cho mình sao?

Tiểu Ngư đợi một hồi, thấy hắn vẫn hạ

không được quyết tâm, cười nói: “Huynh có bào chế thuốc này không, hay

là cảm thấy tôi quá thiếu đạo đức?”

“Không, ta không có ý đó.” Nhạc Du vội

vàng giải thích, ánh mắt vừa chạm phải đôi mắt cười của Tiểu Ngư liền

vội cúi đầu, rồi mới cười cười nói: “Để ta thử xem.”

“Có lời này của huynh là được rồi.” Tiểu

Ngư cười đứng dậy, bỏ lại Nhạc Du đáng thương đang mặt đỏ hồng một mình

lại tiếp tục tiến hành đấu tranh đạo đức lần nữa, “Tôi đến phòng bếp

giúp đỡ, đợi lát nữa xong sẽ gọi huynh.”

Phòng Nhạc Du và phòng Phạm Thông, Phạm

Đại cùng ở trong một viện, Tiểu Ngư vừa bước ra bên này, cửa đối diện

Phạm Thông cũng bước ra, gương mặt không chút thay đổi vì năm tháng xói

mòn, ngược lại càng nhiều thêm sức hút của nam nhân trưởng thành, hiện

giờ đang tràn đầy vẻ áy náy mà Tiểu Ngư vô cùng quen thuộc: “Tiểu Ngư…”

Phạm Thông chỉ gọi nàng một tiếng liền nói không ra nữa, chỉ sững sờ đứng tại chỗ, ánh mắt đầy vẻ phức tạp.

“Nhị thúc, điều tra ra rồi?” Tiểu Ngư dừng lại, lẳng lặng nhìn Phạm Đại đứng bên cạnh Phạm Thông.

“Ừ.” Phạm Đại nhìn thoáng qua Phạm Thông, gật đầu.

“Nếu đã biết ở đâu, trước hết cứ tạm thế

đã, dù sao nhiều năm qua như vậy, cũng không nóng lòng một chốc.” Tiểu

Ngư nói thản nhiên, “Nhị thúc, Đản Nhi một mình ở trong thành, ta sợ hắn không lo nổi hết, thúc cũng đi giúp đi! Nếu phát hiện có kẻ khả nghi,

không cần đánh rắn động cỏ, cụ thể ta đã nói với Đản Nhi, thúc hỏi hắn

là được.”

“Đi luôn bây giờ?” Phạm Địa do dự, hắn còn chưa nói rõ chuyện của người phụ nữ kia cho nàng biết mà.

“Đi luôn bây giờ, miễn cho có người chịu hại.” Tiểu Ngư gật đầu nói.

“Tiểu Ngư, có việc, cha nghĩ muốn nói với con bây giờ.” Phạm Thông cố lấy dũng khí nói.

“Con đã nói, việc này không vội nhất

thời. Chuyện gánh hát liên quan đến mạng người, sáng sớm mai con còn

phải vào thành, những chuyện khác, chờ việc gánh hát giải quyết xong rồi nói sau!” Gương mặt Tiểu Ngư không nhìn rõ vui hay giận, Phạm Thông

thấy nàng quả thật không muốn nói, cụp mắt thở dài, quay người bước trở

lại trong phòng.

Bàn ăn tối nay, không khí trầm lặng lạ

thường, Phạm Bạch Thái chỉ tưởng rằng chuyện gánh hát khiến mọi người

phiền lòng, tìm cách khuấy động không khí để mọi người vui lên một chút, nhưng không biết rằng điều thật sự khiến tâm tình phụ thân nặng trĩu

lại chính là mẹ ruột của nó đã nhiều năm chưa gặp lại.

Một đêm này, bất kể là trong thành hay ngoài thành, đều là một đêm không ngủ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 131
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...