Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba

Chương 66

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vì trong viện có đông ám vệ, mà tâm trạng Thẩm Thiên Lăng có chút không khống chế được nên Tần Thiếu Vũ không thể làm gì khác hơn là không để ý đến Thẩm Thiên Lăng giãy dụa mà mạnh mẽ bế hắn về phòng ngủ. Có một số chuyện ở không gian riêng dễ giải quyết hơn.

Quả nhiên là thế, ám vệ đồng loại siết chặt tay!

Thời điểm này có giải thích thế nào cũng không ổn! Trước hết phải đè lên giường cưỡng hôn, dùng đôi môi ấm nóng hôn lên nước mắt long lanh, sau đó lăn trên giường làm một số chuyện thân mật mới là biện pháp tốt nhất để hóa giải mâu thuẫn!

Cung chủ nhất định phải nỗ lực, đừng để mất mặt Truy Ảnh cung!

“Buông ra”. Thẩm Thiên Lăng một mực đánh hắn.

Sau khi đóng cửa phòng, Tần Thiếu Vũ trực tiếp đặt hắn lên giường.

“Cút đi”. Thẩm Thiên Lăng không thèm nhìn hắn.

Tần Thiếu Vũ bất đắc dĩ. “Tối thiểu cũng cho ta cơ hội giải thích đi chứ”

“Đuổi theo hồ ly tinh của ngươi mà giải thích!”. Viền mắt Thẩm Thiên Lăng đỏ bừng.

Tần Thiếu Vũ quả thật không biết nên khóc hay cười, cúi đầu hôn môi hắn. “Dưa leo ngốc”

Ngốc cả nhà ngươi! Thẩm Thiên Lăng vươn tay muốn đẩy hắn ra, nhưng càng bị ôm chặt hơn.

“Chúc Thanh Lam vì chuyện của Thái Hồ bang mới tới tìm ta”. Tần Thiếu Vũ kề vào tai hắn nói. “Chuyện này rất mơ hồ nên ta muốn từ chỗ Hồng Phi Hoàng mà ra tay. Chúc Thanh Lam chính là sự lựa chọn tốt nhất”

“Vì Thái Hồ bang mà cần phải nấp trong tủ sao?”. Thẩm Thiên Lăng căm tức nhìn hắn.

Tần Thiếu Vũ thở dài. “Nửa đêm ta sợ ngươi không vui, nghĩ rằng nhiều một chuyện không bằng bớt mộ chuyện, nên mới giấu hắn trong tủ”

Ngươi cũng biết là nửa đêm sao? Thẩm Thiên Lăng dùng sức đẩy hắn ra mà ngồi dậy.

“Chuyện này quả thật do ta thiếu suy xét, nhưng không phải như ngươi nghĩ”. Tần Thiếu Vũ nhìn hắn. “Tin ta được không?”

“Sao ta phải tin ngươi?”. Thẩm Thiên Lăng lạnh lùng nói.

“Ngươi đương nhiên phải tin ta”. Tần Thiếu Vũ nắm tay hắn. “Lăng nhi tốt như vậy, ta đâu có uống lộn thuốc mà chạy đi quyến rũ người khác, chưa kể người kia còn là Chúc Thanh Lam. Quả thật mọi thứ của hắn đều không bằng ngươi!”

“Ta muốn ngủ”. Thẩm Thiên Lăng lười dây dưa với hắn.

“Không giận nữa chứ?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.

Thẩm Thiên Lăng nhét gối vào ngực hắn. “Cút về thư phòng đi”. Đương nhiên không có khả năng không tức giận!

Tần Thiếu Vũ cảm thán. “Rốt cuộc phu nhân vẫn lo lắng cho ta, cãi nhau mà cũng nhớ đem cho cái gối”

Thẩm Thiên Lăng: …

“Cười một cái cho vi phu nhìn đi”. Tần Thiếu Vũ ngưỡng mặt dỗ dành hắn.

“Dựa vào cái gì?”. Thẩm Thiên Lăng giận dữ nói. “Đi tìm Ngâm Vô Sương mà cười cho ngươi”

Tần Thiếu Vũ sửng sốt. “Liên quan gì tới hắn?”

“Sao lại không liên quan, bọn họ không khác gì nhau”. Thẩm Thiên Lăng tiếp tục bốc hỏa. “Đều là hồ ly tinh hèn hạ”

Tần Thiếu Vũ nén cười. “Ừ”

“Ngươi còn dám cười!”. Thẩm Thiên Lăng tức giận hơn.

Tần Thiếu Vũ trực tiếp ôm hắn vào lòng, cúi đầu mạnh mẽ hôn một cái. “Ta không cười, cũng không cho ngươi giận nữa”

Thẩm Thiên Lăng hung hăng lấy tay lau miệng.

“Thân phận của Chúc Thanh Lam đặc biệt, nếu ngươi có hứng thú, sau này ta sẽ từ từ kể cho nghe”. Tần Thiếu Vũ nói. “Ta và hắn lợi dụng lẫn nhau theo nhu cầu, đừng nói là tri kỉ, ngay cả bạn bè bình thường cũng không tính. Đợi xong chuyện này, đương nhiên mỗi người đi một ngả”

“Chỉ cần ngươi nói mỗi người đi một ngã thì ta tin sao?”. Thẩm Thiên Lăng hung dữ nhìn hắn.

“Thề với trời”. Tần Thiếu Vũ giơ tay phải lên. “Nếu có một câu dối trá thì chấp nhận chịu nỗi đau kiếm xuyên vào tim, vạn kiếp bất phục, cả đời gặp nạn liên tục”

Thẩm Thiên Lăng không nói gì thêm.

Bởi vì lời thề này hình như hơi tàn nhẫn!

“Giấu Chúc Thanh Lam trong tủ là ta sai, ngươi giận thì đánh ta được rồi”. Tần Thiếu Vũ nắm tay hắn. “Nhưng đừng phớt lờ ta”

Thẩm Thiên Lăng nhìn trời.

“Hồi nãy đã tắm xong rồi sao?”. Tần Thiếu Vũ cọ cọ bên gáy hắn. “Thơm quá”

Thẩm Thiên Lăng vươn tay đẩy hắn ra, đá giày ra bò lên giường, ôm chăn lăn vào góc trong cùng.

Tần Thiếu Vũ lắc đầu cười, phái người mang nước ấm đến, vội vã tắm rửa xong rồi lên giường ôm hắn vào lòng.

Thân thể Thẩm tiểu thụ hơi cương lên!

“Có muốn xoa bóp vai không?”. Tần Thiếu Vũ hỏi hắn.

Thẩm Thiên Lăng lắc đầu.

“Không thì có muốn hôn hay không?”. Giọng cực kì dịu dàng!

Muốn muội ngươi! Thẩm Thiên Lăng nhanh chóng bịt miệng lại.

Tần Thiếu Vũ bật cười, xoay người đè lên hắn, nhẹ nhàng kéo tay hắn ra.

Thẩm Thiên Lăng nhìn hắn, không nói gì.

Tần Thiếu Vũ hôn lên trán hắn. “Ngâm Vô Sương cũng vậy, Chúc Thanh Lam cũng vậy, dù là mỹ nhân khắp thiên hạ cộng lại cũng đừng mơ đổi lấy ngươi bên cạnh ta”

Thẩm Thiên Lăng nhéo má hắn. “Không được có lần sau!”

“Ừ”. Đáy mắt Tần Thiếu Vũ mang theo ý cười. “Bảo đảm sẽ không!”

“Cười cái gì mà cười!”. Thẩm Thiên Lăng hung hăng.

“Nếu không có việc này, ta sẽ không biết hóa ra Lăng nhi yêu ta như vậy”. Tần Thiếu Vũ mập mờ nói nhỏ vào tai hắn.

“Chuyện này đừng nên đoán bậy”. Thẩm Thiên Lăng bình tĩnh nói. “Thiếu hiệp ngươi suy nghĩ nhiều rồi, ta cơ bản là… ô!”

Cưỡng hôn quả nhiên cực kì hiệu quả!

Đôi môi triền miên dán vào nhau, Thẩm Thiên Lăng nhắm mắt lại, ngón tay nhẹ nhàng nắm ống tay áo Tần Thiếu Vũ.

Trên bàn ánh nến lập lòe, lóe ra tia sáng ấm áp. Ngoài cửa sổ mưa rơi tí tách, không khí cũng mang theo hương cỏ xanh.

Bầu không khí quả thật tốt đẹp, Tần Thiếu Vũ nâng lên gò má hắn, tỉ mỉ hôn qua gương mặt tinh xảo, giống như đối đãi với bảo bối quý nhất trên đời.

“Đừng”. Cảm giác được vạt áo bị mở ra, Thẩm Thiên Lăng theo bản năng đè lại tay hắn.

“Đừng sợ”. Tần Thiếu Vũ cắn vành tai tinh tế của hắn, dùng răng nhẹ nhàng ma sát.

Gương mặt Thẩm Thiên Lăng ửng hồng, luống cuống muốn né tránh. Trong lúc giãy dụa, y phục tuột xuống vai, lộ ra một mảng ngực trắng nõn và bờ vai mảnh khảnh.

“Cố ý quyến rũ ta sao?”. Tần Thiếu Vũ cười khẽ.

Quyến rũ muội ngươi! Trong lòng Thẩm Thiên Lăng hơi hoảng.

Tần Thiếu Vũ cởi áo hắn, trực tiếp ngậm vào đầu nhũ nhạt màu.

“Ưm…”. Chân mày Thẩm Thiên Lăng hơi nhíu lại, vốn định vươn tay đẩy ra, nhưng lại đổi lấy động tác kịch liệt hơn. Đầu nhũ nhô ra trước ngực bị liếm quanh, bụng cũng rơi vào tay giặc. Ảnh đế Thẩm Thiên Lăng chưa từng làm qua chuyện trên giường nên cuối cùng bị GAME OVER, đầu óc mờ mịt không gì sánh được!

Tần Thiếu Vũ nắm lấy eo hắn, cúi đầu hôn lên cái bụng mềm mềm mụp mụp, cực kì non mềm!

“Không được hôn chỗ đó”. Thẩm Thiên Lăng mặt đỏ tới mang tai che lại!

Tần Thiếu Vũ cười khẽ, dứt khoát tạo ra một hôn ấn màu đỏ. “Đánh kí hiệu, của ta!”

Thẩm Thiên Lăng lăn vào tường. “Ngủ đi!”

Tần Thiếu Vũ sờ soạng mông hắn.

Thẩm tiểu thụ: …

Đáng ghét!

“Sợ sao?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.

Nói thừa! Nhìn ngươi chả có vẻ gì giống với nằm dưới cả! Hoa cúc rất yếu đuối, lão tử đương nhiên phải sợ!

“Ta có thuốc”. Tần Thiếu Vũ ôm lấy hắn.

Thẩm Thiên Lăng tức giận chỉ trích. “Dâm tặc!”

“Rõ ràng vì nghĩ cho ngươi”. Tần Thiếu Vũ cách một lớp quần mà chọt chọt hắn.

“Dừng tay!”. Thẩm Thiên Lăng mặt đỏ tới mang tai, liều mạng lui vào tường.

“Đợi xong chuyện ở Thiên Ổ Thủy trại rồi, chúng ta kết hôn nhé?”. Tần Thiếu Vũ đề nghị.

Thẩm Thiên Lăng sửng sốt một chút, đây là cầu hôn sao?

“Quyết định vậy đi”. Tần Thiếu Vũ lật người hắn lại. “Thiên Phong đã đến, lúc đó chúng ta sẽ bắt hắn đi nói với nhạc phụ”

Cái gì gọi là “quyết định vậy đi”? Ta chưa nói gì mà! Thẩm Thiên Lăng nhéo mặt hắn. “Không”

“Tại sao?”. Tần Thiếu Vũ làm ra vẻ mặt đau thương, nhưng tay lại không rảnh rỗi.

“Ta còn chưa chuẩn bị tốt”. Thẩm tiểu thụ ngạo kiều không gì sánh được.

Tần Thiếu Vũ kéo quần hắn xuống.

Ê ê! Thẩm Thiên Lăng quá sợ hãi.

“Phu nhân cứ từ từ suy nghĩ, vi phu làm chút chuyện xấu”. Tần Thiếu Vũ lột trần truồng nửa người dưới của hắn.

Đừng cầm thú như thế chứ! Thẩm Thiên Lăng khóc không ra nước mắt, nhấc chân đá hắn.

Tần Thiếu Vũ bắt lấy chân hắn, rất tự nhiên mà tách sang hai bên.

“Người đâu cứu mạng!”. Thẩm Thiên Lăng cất tiếng kháng nghị.

Ám vệ ngoài phòng chậc chậc, sinh hoạt vợ chồng nhà cung chủ thật là có tình thú!

Bởi vì bình thường cung chủ dưỡng rất tốt nên toàn thân Thẩm tiểu thụ đều mềm đến mức bóp được ra nước, thậm chí “tiểu Lăng” cũng đặc biệt MOE!

“Đừng nhìn nữa!”. Gương mặt Thẩm Thiên Lăng gần như bốc cháy, biến thái!

Nhìn vật nhỏ đang yên tĩnh cuộn mình, Tần Thiếu Vũ một ngụm ngậm vào miệng.

Thẩm Thiên Lăng: …

A A A nhất định không phải sự thật!

Ngươi – ngươi – ngươi có chừng mực chút đi!

Tuy trong lòng phút chốc tràn ngập vô số Grass Mud Horse, nhưng khi nơi yếu ớt nhất được người ta tìm mọi cách thương yêu, Thẩm Thiên Lăng vẫn thoải mái đến mức gần như nghẹt thở. Thẩm Thiên Lăng cắn môi dưới, ngón tay luồn vào tóc Tần Thiếu Vũ, giống như đẩy ra lại giống như kéo vào.

Thấy hắn đã động tình, Tần Thiếu Vũ nắm chặt vòng eo thon nhỏ của hắn, càng ra sức phun ra nuốt vào.

Rên rỉ không ngừng tràn ra khỏi miệng, không biết qua bao lâu, toàn thân Thẩm Thiên Lăng run lên, bị Tần Thiếu Vũ đưa tới cao trào.

“Lăng nhi?”. Thấy trong mắt hắn hơi thất thần, Tần Thiếu Vũ nhéo má hắn.

Thẩm Thiên Lăng thở dốc, mắt vẫn còn có chút ẩm ướt.

“Không sao chứ?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.

Toàn thân Thẩm Thiên Lăng phiếm hồng, như con mèo nhỏ mà chui vào lòng hắn.

“Có thích ta làm vậy không?”. Tần Thiếu Vũ khẽ vuốt ve tấm lưng trần của hắn.

“Không”. Thẩm Thiên Lăng lẩm bẩm.

Tần Thiếu Vũ bật cười. “Không thích thật sao?”

“Không cho nói nữa”. Thẩm tiểu thụ cực kì hung dữ!

“Không cho nói, vậy bây giờ làm gì?”. Tần Thiếu Vũ kề vào tai hắn hỏi.

“Ngủ”. Thẩm Thiên Lăng giả chết.

“Ừ, ngươi ngủ đi”. Tay Tần Thiếu Vũ lướt xuống, nắm lấy cái mông mềm mịn. “Ta tiếp tục làm chuyện khác”

Thẩm Thiên Lăng: …

“Được không?”. Tần Thiếu Vũ hỏi thử.

“Không được!”. Thẩm Thiên Lăng rất có nguyên tắc, ôm chăn nhào xuống giường.

Tần Thiếu Vũ giật mình. “Ngươi muốn đi đâu?”

“Ngủ ở khách phòng!”. Thẩm Thiên Lăng mặc quần áo, chuyện này tránh được ngày nào hay ngày nấy!

Tần Thiếu Vũ quả thật bị hắn chọc cười.

“Tốt nhất ngươi… a!”. Tay còn chưa đụng tới then cửa thì Thẩm tiểu thụ đã bị lôi về giường.

“Có ai lại chạy mất vào lúc này?”. Tần cung chủ gõ đấu hắn, nghiêm khắc dạy dỗ.

“Có, là ta”. Vẻ mặt Thẩm Thiên Lăng rất thành thật.

“Vậy ta phải làm sao đây?”. Tần Thiếu Vũ đè lên người hắn, bộ phận căng trào kia đầy khí phách mà đặt trên chân Thẩm tiểu thụ.

“Tự xử”. Thẩm Thiên Lăng thân thiết đề nghị.

Tần Thiếu Vũ nghiến răng nghiến lợi. “Nhắc lại lần nữa thử xem!”

“Chuyện đó sao có thể lập lại lần nữa”. Thẩm Thiên Lăng bịt miệng. “Không nói”

“Không nói cũng tốt”. Tần Thiếu Vũ bóp cằm hắn. “Chúng ta làm”

Thẩm Thiên Lăng: …

“Vẻ mặt gì đây?”. Tần Thiếu Vũ cau mày.

Thẩm tiểu thụ gian nan nuốt nước bọt.

“Không có gì muốn nói với ta sao?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.

Thẩm Thiên Lăng nhắm chặt mắt, tuy đã mơ hồ có chuẩn bị trước, thế nhưng… ta vẫn không muốn hậu môn bị nứt ra a!

“Đại hiệp tha mạng!!!”

Quả thật là vẻ mặt đẫm máu!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 66
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...