Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba

Chương 32

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhìn bộ dạng tức giận đỏ mắt của hắn, Tần Thiếu Vũ thấy đáng yêu, vì vậy rất vô đạo đức mà bật cười.

Thẩm tiểu thụ quả thật giận tím mặt, sao lại có người vô sỉ như thế, không áy náy thì thôi, còn cười nữa!

Vì vậy hắn làm cuộc khởi nghĩa nông dân, đuổi Tần cung chủ xuống giường. “Hôm nay ngươi ngủ trên sàn!”

“Ngủ trên sàn xong thì không giận nữa hả?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.

Thẩm Thiên Lăng lẩm bẩm. “Cũng không nhất định!”. Chu kì tức giận của lão tử có đôi khi rất dài!

“Không thì ta mang ngươi ra ngoài chơi?”. Tần Thiếu Vũ tựa vào bên giường.

“Không đi!”. Thẩm Thiên Lăng nhấc chân đạp vào mặt hắn.

Tần Thiếu Vũ bật cười. “Có náo nhiệt để xem”

“Bây giờ có thể xem cái gì?”. Thẩm Thiên Lăng bày tỏ hoài nghi, nửa đêm ra ngoài không phải gian manh thì cũng là trộm cắp! Lẽ nào thiếu hiệp ngươi còn có sở thích nghe lén? Nếu thật vậy thì chính là siêu nhân bạo lực biến thái!

“Không xem sẽ hối hận”. Tần Thiếu Vũ ngồi bên giường. “Nếu không hay thì ngươi về giận tiếp, thế nào?”

“…”.Thẩm Thiên Lăng do dự.

Tần Thiếu Vũ giúp hắn mặc quần áo.

Thẩm Thiên Lăng bực tức nói. “Đây là cơ hội duy nhất của ngươi!”

“Ừ”. Tần Thiếu Vũ nghiêm túc. “Cho nên ta sẽ trân trọng”

“Chẳng lẽ là đi trộm võ lâm bí kíp?”. Thẩm Thiên Lăng đoán một chút.

“Ta giống như người có thể làm mấy chuyện hạ lưu cấp thấp đó sao?”. Tần Thiếu Vũ khinh thường.

“Ngươi không phải “giống như”, mà ngươi “chính là”!”. Thẩm tiểu thụ sờ cái mông đỏ bừng của mình, ánh mắt càng thêm oán hận!

“Giúp ngươi bôi chút thuốc nha?”. Tần Thiếu Vũ nhịn cười.

Bôi muội ngươi! Thẩm Thiên Lăng khom lưng mang giày, cái mông là chỗ muốn nhìn thì nhìn sao?

Đúng là người nguyên thuỷ!

Hai người mặt quần áo tử tế xong thì leo tường ra ngoài. Thuộc hạ phụ trách hộ vệ nhao nhao cảm thán, Cung chủ và phu nhân thật ân ái, triền miên trong quán trọ còn chưa đủ, còn muốn nửa đêm đi ra ngoài.

Chẳng lẽ muốn làm ngoài trời?

Má ơi chuyện này thật không tưởng tượng nổi.

“Phải ra khỏi thành sao?”. Thẩm Thiên Lăng thấy phương hướng hơi sai lệch.

“Ngoài thành mới có cảnh đẹp”. Tần Thiếu Vũ nói.

“Phong cảnh?”. Thẩm Thiên Lăng trợn mắt. “Cây cỏ?”

Tần Thiếu Vũ gật đầu. “Không khác biệt lắm”

Mẹ kiếp đây không phải lên cơn sao! Thẩm tiểu thụ quyết đoán quay đầu về - hơn nửa đêm ngắm cảnh cái gì, ôm chăn ngủ mới là vương đạo a!

“Sao nửa đường lại đổi ý rồi”. Tần Thiếu Vũ kéo tay hắn.

“Hồi nãy ngươi không có nói mang ta đi ngắm cảnh!”. Thẩm Thiên Lăng kháng nghị.

“Thế ngươi nghĩ ta muốn dẫn ngươi đi xem cái gì?”. Tần Thiếu Vũ buồn cười.

Thẩm Thiên Lăng phóng túng nói. “Yêu đương vụng trộm”

Tần Thiếu Vũ: …

“Tối thiểu cũng phải có chút kích thích chứ”. Thẩm Thiên Lăng ngáp. “Phong cảnh có gì đẹp đâu”

“Ngắm cảnh xong thì dắt ngươi đi coi yêu đương vụng trộm”. Tần thiếu hiệp lôi hắn về phía trước.

“Thả ta về a…”. Thẩm Thiên Lăng một tay ôm cây.

Tần Thiếu Vũ đơn giản là bế hắn lên, cấp tốc bay về phía trước.

Cái đồ chết tiệt nhà ngươi… Thẩm tiểu thụ khóc không ra nước mắt, ôm thì cứ ôm, đừng tuỳ tiện vác lên vai a! Đau bụng!

Sau một lát, Tần Thiếu Vũ vững vàng đáp trên mặt đất, đặt hắn xuống.

“Khụ khụ”. Thẩm Thiên Lăng nghẹn đến nỗi mặt đỏ bừng, đỡ cây cột hít thở.

Tần Thiếu Vũ nhìn trời, được rồi hồi nãy hơi nóng nảy cho nên không điều chỉnh tốt tư thế.

“Lão tử muốn tuyệt giao với ngươi”. Thẩm Thiên Lăng vô lực.

Tần Thiếu Vũ đuối lý, vươn tay vỗ lưng cho hắn.

“Đây là cái chỗ quỷ gì?”. Một trận gió thổi tới, Thẩm Thiên Lăng lạnh run.

“Trích Tinh lâu”. Tần Thiếu Vũ giúp hắn sửa sang lại tóc.

Thẩm Thiên Lăng ngẩng đầu nhìn quanh một chút, sau đó “bẹp” một tiếng ngồi bệt xuống – chân mềm!

“Bị sao vậy?”. Tần Thiếu Vũ giật mình.

“Mau dẫn ta xuống dưới!”. Thẩm Thiên Lăng sắc mặt trắng bệch, chết tiệt lão tử sợ cao a a a! Đây rốt cuộc là kiến trúc quỷ quái gì! Cổ đại mà có lầu gỗ cao như thế này đúng là không khoa học!

“Không có gì phải sợ”. Tần Thiếu Vũ đỡ hắn lên. “Có ta ở đây, ngươi sẽ không ngã xuống”

Thẩm Thiên Lăng vùi đầu vào ngực hắn, có chết cũng không mở mắt!

“Đừng sợ”. Tần Thiếu Vũ vỗ lưng hắn. “Truy Ảnh cung ở trên núi cao và hiểm trở, bây giờ ngươi phải từ từ học thích ứng”

“Ai nói muốn về với ngươi!”. Thẩm Thiên Lăng gào thét. “Ta đi Nam Hải xong thì về Nhật Nguyệt sơn trang! Nhanh ôm ta xuống!”

Tần Thiếu Vũ nghe vậy nhíu mày, đang tính nói gì đó thì Thẩm Thiên Lăng toàn thân đã bắt đầu run.

Đây rốt cuộc là chứng bệnh gì a… Tần Thiếu Vũ thầm thở dài, ôm hắn nhảy xuống đất.

Thẩm Thiên Lăng ôm đầu gối ngồi chồm hổm nửa nén hương mới miễn cưỡng bình tĩnh lại.

“Không sao chứ?”. Tần Thiếu Vũ nhéo má hắn.

Thẩm Thiên Lăng nghiêng đầu tránh tay hắn, rõ ràng còn đang giận!

“Sao ta lại để ngươi té xuống được”. Tần Thiếu Vũ lau mồ hôi trên trán cho hắn. “Sao lại sợ độ cao?”

Thẩm Thiên Lăng thở phì phì đứng lên. “Lão tử phải về nhà!”

Uống sai thuốc mới chịu đến đây với ngươi!

Tần Thiếu Vũ nắm cằm hắn, nhẹ nhàng đẩy sang bên trái.

Hai người đang đứng trên một ngọn núi nhỏ, vừa quay đầu thì có thể thấy một mảng lớn hoa tím bất tận, dưới ánh trăng như được đong đầy quầng sáng màu bạc, gió thổi chập chờn hương hoa thơm ngát, như sóng biển lặng yên, điềm tĩnh mà mỹ lệ.

Nhìn biển hoa mênh mông bất tận, Thẩm Thiên Lăng hơi kinh ngạc.

“Đứng trên cao sẽ thấy xa hơn”. Tần Thiếu Vũ kề vào tai hắn nói. “Có điều ở đây cũng không tệ”

“… Đại nam nhân mà ngắm hoa cái gì”. Thẩm Thiên Lăng lầm bầm.

“Ngoại trừ hoa còn có cái khác”. Tần Thiếu Vũ cười khẽ, tiện tay nhặt lên một mảnh đá vụn dưới đất, dùng nội lực ném ra xa.

Thoáng chốc, một mảng lớn đom đóm bay lên trời, nhẹ nhàng chao lượn trên không trung, đan vào nhau loé ra ánh sáng mông lung, còn mờ ảo hơn cảnh trong mơ.

Thẩm Thiên Lăng đáy mắt tràn ngập thích thú, cảnh này vốn chỉ trong hiệu ứng vi tính, thế mà cũng có thật!

“Không giận nữa?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.

“Giận!”. Thẩm Thiên Lăng rất có nguyên tắc!

“Nếu ngươi không giận, ta sẽ dẫn ngươi vào trong biển hoa”. Tần Thiếu Vũ ra điều kiện.

Thẩm Thiên Lăng cân nhắc một chút.

“Cho dù sau này ngươi về Nhật Nguyệt sơn trang, hành trình đi Nam Hải cũng mất một năm rưỡi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Cho nên chúng ta chung sống hoà bình được không?”

“Vậy ngươi sau này không thể đánh ta!”. Thẩm Thiên Lăng vẫn canh cánh trong lòng chuyện này.

Tần Thiếu Vũ gật đầu. “Nếu ngươi ngoan, không kiếm chuyện, ta sẽ không đánh ngươi”

“Ta kiếm chuyện cũng không được đánh ta!”. Thẩm Thiên Lăng banh mặt hắn. “Quân tử động khẩu không động thủ, ngươi là cái đồ man rợ thích đánh nhau! Chúng ta muốn hoà bình chung sống thì phải nói đạo lý!”

Tần Thiếu Vũ nhịn cười. “Được!”

“Không được tuỳ tiện mang ta đi mấy chỗ đó nữa!”. Thẩm Thiên Lăng phẫn nộ vươn tay chỉ lên lầu trúc cao chót vót.

Mẹ ơi quả thật hù chết người!

“Ừ”. Tần Thiếu Vũ rất sảng khoái.

“Sau này bay tới bay lui phải nói trước với ta”

“Được”

“Sáng mai muốn ăn mì Dương Xuân trộn dầu ớt và một lồng bánh hấp cỡ nhỏ!”

“Được”

“Diêu Khiêm lúc nào cũng hừ tới hừ lui với ta!”

“Ta giúp ngươi đánh hắn”

“Phạm Nghiêm hay đột nhiên ở sau lưng ta kêu phu nhân!”

“Cùng Diêu Khiêm đánh hắn”

“Hoa Đường tỷ tỷ rất tốt bụng”

“Ừ, tìm cơ hội thăng chức”

Thiếu hiệp ngươi đúng là cầu gì đáp ứng nấy a! Thẩm tiểu thụ nước mắt lưng tròng.

“Bây giờ được rồi chứ gì?”. Tần Thiếu Vũ vươn tay với hắn, khoé miệng cong lên cực kì đẹp trai!

Thẩm Thiên Lăng vờ như không thấy trực tiếp bước qua, một chút mặt mũi cũng không chừa cho hắn.

Ánh trăng chiếu xuống nghiêng nghiêng, trên con đường giữa đồng, hai người cãi nhau ầm ĩ đuổi bắt nhau, một đường chạy vào biển hoa.

“Tốt quá a”. Xa xa trên ngọn cây, ám vệ vừa cắn hạt dưa vừa nước mắt lưng tròng. Cung chủ vừa ra tay là xong ngay, đẳng cấp này quả thật khác biệt!

Nửa đêm cùng nhau tay trong tay ngắm hoa, còn có thể đẹp đẽ hơn nữa không!

“Nếu bị những người còn lại biết thì sao?”. Thuộc hạ Giáp chậc chậc.

“Vậy thì, đại khái biển hoa đó sẽ bị san bằng”. Thuộc hạ Ất phụ hoạ.

“Hay là chúng ta bán tin tình báo này cho tiên sinh kể chuyện?”. Thuộc hạ Bính đề nghị. “Nhất định kiếm được rất nhiều tiền!”

“Hay thì hay đó, nhưng sau khi Cung chủ biết liệu có giận hay không?”

“… Cũng không chắc là chúng ta nói a!”

“Vậy ngươi nghĩ còn có thể là ai!”

“…”

Nói tới đó, các thuộc hạ không hẹn mà nhìn về cái cây bên kia – đó là ám vệ của Nhật Nguyệt sơn trang, dọc đường đều đặc biệt nghiêm túc, mặt đen như sợ người ta nói nhiều với bọn họ hai câu!

“Nếu như nói là bọn hắn làm, Cung chủ có tin không?”

“Tin mới ghê, trừ phi Cung chủ cũng ngố ngố như phu nhân”

“Các ngươi nói xem, người của Nhật Nguyệt sơn trang sao lại không thú vị đến vậy, suốt ngày nghiêm mặt”

“Đúng thế, ta cũng đâu có mượn tiền bọn họ”

“Tới bây giờ tên là gì cũng không chịu nói, lẽ nào tên rất khó nghe?”

Mà trong lúc các thuộc hạ đang điên cuồng chửi fuck, Thẩm Thiên Lăng đang cùng Tần Thiếu Vũ đi dạo trong biển hoa, cảnh tượng y như tuần trăng mật!

“Ngươi còn chưa kể cho ta nghe về quyển sách kia”. Thẩm Thiên Lăng vẫn nhớ chuyện này. “Chín hạt châu là sao?”

“Chuyện xưa kể lại thôi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Tuyết Lưu Ly, Bích Lục Đồng, Lanh Tinh Ngọc, Xích Viêm Thạch, Hoàng Kim Nhãn, Thanh Thạch Lưu, Tử Phượng Huyết, Phi Hà Châu, Ô Sắc Phỉ đều là linh thạch từ thời khai sơ, vốn là Cửu tinh liên châu, nhưng vì đại nạn mà rơi xuống nhân gian. Trong sách là những câu chuyện liên quan đến 9 viên linh thạch này”

“Sau khi thu thập đủ sẽ xảy ra chuyện gì?”. Thẩm Thiên Lăng hỏi.

“Ai biết, chắc là gọi ra Thượng cổ thần long?”. Tần Thiếu Vũ bật cười.

Thẩm Thiên Lăng: …

Thiếu hiệp, ngươi đừng tuỳ tiện đoán mò tình tiết trong manga a, như vậy ta rất có cảm giác xuyên việt đó!

“Ngươi xem như có duyên với linh thạch, trời xui đất khiến được 2 viên”. Tần Thiếu Vũ kéo áo cho hắn. “Lạnh không? Lạnh thì về thôi”

“Mấy hạt châu còn lại ở đâu?”. Tuy không hiểu rõ lắm nhưng Thẩm Thiên Lăng gần như dự cảm được, những hạt châu này có quan hệ với việc mình xuyên việt.

“Trong sách ghi chép không rõ lắm”. Tần Thiếu Vũ nói. “Ta cũng chỉ biết Xích Viêm Thạch ở Quỳnh Hoa cốc, Hoàng Kim Nhãn ở Thiên Ổ Thuỷ trại. Ngươi có hứng thú sao?”

Thẩm Thiên Lăng quyết đoán gật đầu!

“Lý do?”. Tần Thiếu Vũ xoa đầu hắn.

Mẹ kiếp vì lão tử muốn quay về a! Thẩm Thiên Lăng thầm gào thét, sau đó thuần khiết thoát tục nhìn hắn, hồn nhiên nói. “Vì ta muốn nha…”

Giỡn sao, loại kỹ năng quyến rũ đàn ông này không thể không thành thạo biết không! Để tăng mạnh hiệu quả, thậm chí còn kéo dài âm cuối!

Thật sự là tâm kế!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...